ện thì thầm vào tai Hoàng và khẽ nắm tay Hoàng… Hạnh phúc thật? Là hạnh phúc thật sự, hay chỉ là hạnh phúc ảo? Mặc kệ… thế nào đi nữa, nó cũng là hạnh phúc…
…..
…..
Đã mấy giờ rồi nhỉ? Từng tia nắng chiếu thẳng vào mặt Hoàng, nắng gắt và thật khó chịu. Đầu nhức kinh khủng, cơ thể trở nên nặng nề và mệt mỏi vô cùng.
Đêm qua mình đã làm gì nhỉ? Hoàng chợt suy nghĩ về những chuyện hôm qua. Hầu như không còn một chút gì trong kí ức của Hoàng
Có phải tối qua mình gặp Ngọc không nhỉ?
Sao mọi thứ lại vô cùng thân quên và rất thực như thế? Mặc dù Ngọc ở bên cạnh mình là chuyện không tưởng. Có lẽ mọi thứ là do mình tưởng tượng ra mà thôi…
Đã bao nhiêu ngày rồi Hoàng không gặp Ngọc nhỉ? Hình như là đã rất lâu rồi. Bụng Hoàng đau quặn lại, có lẽ cái dạ dày lại lên cơn, Mấy ngày rồi chẳng ăn uống gì, chỉ có nước và khói thuốc. Cơ thể Hoàng trở nên dần kiệt sức, sao Hoàng muốn nghe cái giọng nói ấm áp và đầy trìu mến đó quá…Ngọc.. giờ này Ngọc đang làm gì?
Đã bao nhiêu tháng trôi qua rồi nhỉ, đã lâu Hoàng cũng chẳng gặp Nhân, cũng không đi học. Nghe nói sắp đến thi học kì, mặc kệ nó.. chán rồi…
Cuộc sống dạo này quanh đi quẩn lại cũng chỉ có lúc cháy và lúc tỉnh, thì cứ cháy cả đêm rồi ngủ ban ngày. Thời gian trôi qua nhanh đến kì lạ, mọi thứ bắt đầu dần vào quên lãng, cái chất độc hại đó đang từ từ hủy hoại Hoàng, trí nhớ của Hoàng không còn như trước nữa, người thì trở nên gầy hẳn đi, hai đôi mắt lúc nào cũng thâm đen và mệt mỏi. Không ăn uống được như trước.
Rồi thì thời gian sau đó, hút cần sa không còn đủ để Hoàng có được cái ảo giác mình mong muốn. Thế giới này không bao giờ gọi là đủ với một con người, để được cái hạnh phúc ảo đó, Hoàng phải chuyển sang các loại khác cao cấp hơn. Hoàng bắt đầu đập đá thâu đêm suốt sáng.
Cái cảm giác chơi đá nó hoàn toàn khác, nó ở một cái cấp độ cao hơn nhiều. Nó không khiến bộ não trở nên mu muội, nó tỉnh.. tỉnh một cách kì lạ, tỉnh gấp trăm lần mỗi sáng thức dậy. Nó khiến bộ óc hoạt động hết công suất đôi khi làm những hành động không ý thực được hoặc trở nên mê sảng. Rồi thì cứ hai ba ngày không ăn không ngủ, cơ thể Hoàng suy nhược thấy rõ, chỉ trong vài tháng mà đã sút đến 10 kg.
Hình như khoảng thời gian Hoàng tỉnh táo là dường như không có, bộ óc trở nên rỗng toếch và không suy nghĩ hay làm được điều gì…
Ai đó có thể trách anh nhu nhược hay yếu đuối khi gặp những khó khăn hay đau buồn trong cuộc sống
Ai đó có thể nói anh là một thằng vô dụng
Nhưng chẳng phải vì em Ngọc à, chẳng phải vì em mà anh đang hủy hoại cuộc sống của mình. Con đường của mỗi người là do họ lựa chọn
Còn anh, anh chẳng cần phải chọn lựa, khi không còn em bên anh nữa điều đó đồng nghĩa với việc ai đó đã cướp đi cuộc sống của anh..
Hạnh phúc là thứ không phải dễ để có được, anh có cách riêng để tạo nên hạnh phúc của mình. Miễn sao là anh lại được gặp em, lại được bên cạnh em
Ôi… anh nhớ em, Ngọc!
Chap 22 : Và rồi ngày mai khi thức dậy, anh sẽ lại bắt đầu một cuộc sống mới....
- Hoàng hả, anh khoẻ không? Em nhớ anh nhiều lắm, cuộc sống ở đây làm em mệt mỏi quá. Em nghe nói anh không còn lên lớp nữa. Anh sao vậy? Như thế em đau lòng lắm…
- Anh… Anh…
- Sao anh không nói gì hết vậy? Anh không còn muốn nói chuyện với em nữa sao?
- Nhưng em.. em là Ngọc hả?
- Anh quên em thật rồi sao?
- Anh.. anh mệt quá anh không nói chuyện được…
- Thật sự em rất nhớ anh, ở đây em chỉ có một mình không bạn bè, không có anh bên cạnh em buồn lắm. Em thấy nhớ Đà Lạt, nhớ những lúc trời lạnh được ngồi đằng sau ôm anh thật chặt, thật ấm áp.
- Anh… anh cũng… nhưng mà anh…
.. tít…tít….tít……….
Sau một thời gian dài không gặp nhau, rồi Hoàng cũng nghe điện thoại của Ngọc, giọng Ngọc vẫn thế, nhẹ nhàng và vô cùng đang yêu. Chỉ có điều Hoàng không thể nào đủ tỉnh táo để nói chuyện với Ngọc, đâu là thực và đâu là hư vô.. Hoàng cứ nghĩ đó là một giấc mơ… Chì biết rằng, cuộc sống đó đang giết chết Hoàng từng ngày, từng giờ và từng phút…
Tik… tik…tok…
Đã mấy giờ rồi nhỉ, thời gian trôi qua nhanh quá, chẳng thể phân biệt được đâu là ngày và đâu là đêm nữa…
Hoàng ngồi đó, ngay góc nhà, nơi Hoàng vẫn ngồi và lén nhìn Ngọc ngủ mỗi khi xuống nhà Hoàng. Hôm nay Hoàng không chơi bời gì cả, vì hôm nay là ngày 3-10 ngày mà lần đầu tiên Hoàng được hôn Ngọc, Hoàng muốn mình thật tỉnh táo…
Trời cũng đã tối rồi, nhà Hoàng không một ngọn đèn không một chút ánh sáng Hoàng không muốn thắp sáng cái nơi này, Hoàng sợ ánh sáng, sợ phải đối diện với hiện tại. Mọi vật tối đen như mực, nơi này không có một chút sinh khí cũng như chẳng có sự hiện diện của một con người.
Không biết từ lúc nào Hoàng trở thành một thằng vô dụng, một con người dư thừa của cái xã hội này. Hoàng ngồi co ro trong một góc nhà run rẩy chẳng khác gì một con thú, một con thú đã từ rất lâu sống tách biệt khỏi với cộng đồng con người.
Trời lạnh, Hoàng cầm trên tay đôi găng tay màu trắng xanh mà Ngọc đã từng tặng, đặt nó lên má của mình. Ừ Hoàng có lẽ đã trở thành một người điên, không còn làm chủ được tâm trí của mình nữa. Tất cả dường như chỉ là một hành động trong vô thức, Hoàng thấy nhớ Ngọc vô cùng. Tự nhiên nước mắt cứ chảy dài ra như thấm ướt cả đôi găng tay, người Hoàng run rẩy một cách vô vọng, không biết phải do thời tiết hay là vì Hoàng đang bật khóc..
Đâu Hoàng nhức như từng nhát búa đập dồn dập vào, từng nhát búa như xoá tan cái hình ảnh của Ngọc, xoá tan mọi kí ức của Hoàng về Ngọc. Hình như quãng thời gian quá dài sống trong thế giới của những ảo giác đã ăn dần ăn mòn từng tế bào trong Hoàng, mọi thứ Hoàng không còn nhớ được rõ như trước.
Thịch.. bịch….
Hoàng tự tay đánh vào ngực mình, đánh vào đầu mình !!!
Bịch… bịch….
Mày tự tỉnh dậy đi Hoàng, tại sao mày có thể quên mọi thứ liên quan đến Ngọc được…
Bịch… Hãy nhớ lại đi…
Nhưng tao.. tao… tao giờ thành một con người vô dụng rồi, mày thấy chân tay tao run rẩy không?... Mày thấy tao còn không cầm nổi một ly nước để uống không? Thậm chí tao còn không nhớ mình đã làm gì và sẽ làm gì..
Tao đánh để cho mày tỉnh.. đánh để cho mày thức giấc
Cứ thế Hoàng cứ nói chuyện với bản thân mình, chẳng biết vì bị điên hay vì thần kinh đã không còn ổn định như trước nữa… Bỗng chốc chỉ trong một thời gian ngắn, từ một người luôn tự tin, lúc nào cũng ấp ủ hy vọng và được mọi người kính trọng giờ chỉ còn một con số không tròn trĩnh, Hoàng tự nhốt mình trong cái thế giới biệt lấp, không ánh sáng không hy vọng. Hoàng thấy mình yếu đuối vô cùng, không thể gượng dậy… không thể tự đứng dậy sau một cú vấp gã quá lớn…
Hoàng nhìn sang bên cạnh, tấm hình Ngọc dựng trên cái tủ… Rỗi bỗng nhiên…
Xoảng!!! Hoàng đứng dậy, đập phá tất cả… tất cả những gì trước mặt Hoàng, tất cả những gì vướng bận trước đôi chân của Hoàng… Rầm !!!! Hoàng đạp bay cái ghế… Hoàng nhấc từng thứ một lên tay và ném đi tất cả.. mọi thứ sao trở nên ngột ngạt và nặng nè quá, ném đi hết, ném đi hết để cho không gian trở nên rộng lớn hơn, ném đi hết để tìm kiếm một chút không khí trong lành, ném đi hết để ánh sáng có thể lọt vào căn phòng tối tăm…
Xoảng…xoảng.gg..gg.. tay Hoàng, máu bắt đầu chảy dài xuống dưới đất, Hoàng hành động như một con thú dữ, một thằng điên loạn mất đi linh hồn.. mọi sự giận dữ đột nhiên bộc phát như một ngòi nổ được hẹn trước.. từng khung cửa sổ trong phòng đã tan tành…
Chân Hoàng rỉ máu vì những mãnh vỡ của thuỷ tinh… Cảm giác nhức nhối và đau buốt như ăn sâu vào tận xương tủy. Nhưng dường như Hoàng chẳng cảm nhận được gì cả, chỉ có điều trái tim Hoàng bây giờ sao trở nên trống rỗng quá, hụt hẫng và dường như không còn chút cảm giác.
Hoàng ôm chặt hình Ngọc vào trong lòng mình, từng giọt máu bắt đầu làm lem luốc cái tấm hình của Ngọc, có phải nó đang làm phai mờ dần hình ảnh của Ngọc? Có phải nó là hồi chuông cảnh tỉnh Hoàng chấm dứt tất cả mọi thứ? Hoàng đưa đôi tay gầy guộc, đen sạm và run rẩy của mình lên lau mọi thứ làm mờ hình ảnh của Ngọc… rồi từ từ, khuôn mặt Ngọc hiện ra, mái tóc dài đen óng, đôi mắt to tròn long lanh.. bỗng Hoàng khựng lại… Hoàng như chết lặng khi nụ cười đó xuất hiện trước mắt mình.
Một phút… hai phút trôi qua.. rồi cứ thế Hoàng không cử động mà chỉ nhìn chằm chằm vào bức hình…
Hoàng bật khóc!!! Bật khóc khi nhìn thấy nụ cười đó của Ngọc, nó rạng rỡ như cái nắng ấm áp của mặt trời. Mỗi ngày thức dậy, nhìn thấy nụ cười đó như bắt đầu một ngày mới tràn đầy sinh khí và nhiệt huyết.. Cái nụ cười đã xóa tan cái thế giới cô độc và lạnh lẽo của Hoàng trước đây.
Nó ý nghĩa và kì diệu đối với cuộc sống của Hoàng. Đã bao nhiêu tháng trôi qua, đây là lúc Hoàng cảm thấy tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hoàng không còn cảm thấy đau đớn gì nữa, mặc kệ cho cái cảm giác nhức nhối đang hành hạ cái đầu, mặc kệ cho cảm giác đau buốt trên các vết thương đang rỉ máu, mặc kệ cho cho từng cơn đau thắt trong dạ dày vì những ngày tháng bỏ ăn bỏ uống…..
Hoàng đứng dậy, tay nắm chặt bức hình, lên từng bước chân nặng nề ra trước sân nhà… Phịch..h…hhh Hoàng ngồi xuống, dường như đôi chân không còn đỡ được cái cơ thể nặng nề và mệt mỏi thêm một giây phút nào nữa.
Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi nhỉ? Đêm nay trăng sáng quá, hàng vạn ngôi sao vẫn cứ lấp lánh, lúc ẩn rồi lúc hiện….
Hoàng khẽ bật cười, Hoàng thấy trong lòng mình thật vô cùng nhẹ nhõm và thanh thản, những ngày đã trôi qua thật vô nghĩa, Hoàng cảm thấy vô cùng hối hận vì những gì mình đã làm, chính tay Hoàng đã giết chết của sống của mình trong những ngày tháng vô nghĩa đó.
Mình đang làm gì?
Và mình đã làm gì?
Hoàng cố gắng suy nghĩ tất cả mọi chuyện đã qua… Có lẽ mình cần bắt đầu lại một cuộc sống mới, mọi thứ nên chấm dứt tại đây và ngay hôm nay.
“ Mỗi tối anh đều ngước lên trời Ngọc à, anh nhìn những ngôi sao sáng trên đó, em đối với anh cũng như là một ngôi sao vậy. Cứ mãi tỏa sáng và chẳng bao giờ chịu dừng lại. Anh biết em cũng đang ở một nơi nào đó ngoài kia mà thôi, một nơi rất xa xôi… Anh muốn em quay về… Em là tất cả những gì mà anh có. Anh lại ngồi xuống và nhìn lên trời mỗi khi các ngôi sao chiếu sáng xuống nơi anh đang đứng, anh nói chuyện với những ngôi sao như cố với lấy tới em, và ước rằng em cũng đang như thế, đang nói chuyện với anh… Anh như một người điên vậy Ngọc à ”
Không biết từ lúc nào, những người xung quanh bắt đầu bàn tán về Hoàng, nói rằng Hoàng như một người điên, không nói không cười suốt ngày chỉ quanh quẩn ở trong nhà, và dường như không bao giờ thấy được Hoàng. Lâu lâu lại nghe tiếng Hoàng gào thét, ừ thì là… thì là những lúc đó vì quá nhớ Ngọc, Hoàng lại gào lên trong vô vọng…
Đã khuya lắm rồi thì phải, từng làn sương mù bắt đầu buông xuống trước mặt Hoàng. Sương lạnh nhưng thật đẹp, mọi thứ trở nên ảm đạm và buồn nhưng bình yên quá. Hoàng hít một hơi thật dài, hưởng thụ cái không khí trong lành mà từ rất lâu rồi không cảm nhận được.
Trở về phòng mình, Hoàng khẽ thở dài vì mình đã tàn phá mọi thứ, từng cơn gió lạnh lùa vào phòng, nhưng như thế lại hay, cửa sổ vỡ hết rồi thì mặt trăng và các ngôi sao có thể chiếu sáng vào căn phòng của Hoàng, đáng lẽ Hoàng phải làm điều này từ lâu lắm rồi. Hoàng nhắm mắt lại và mỉm cười, bỏ mặc mọi thứ, ngủ một giấc thật ngon, một giấc ngủ bình yên… và rồi ngày mai khi thức dậy, Hoàng lại bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống Ngọc sẽ không còn phải lo lắng và buồn vì Hoàng nữa...
Ừ lại là em, lại là nụ cười của em Ngọc, một lần nữa lại thức tỉnh anh dậy sau những cơn ác mộng quá dài…
Anh nhớ em Ny à !!!
Chap 23 : Bắt đầu một kết thúc
Có phải tất cả đã kết thúc phải không Ngọc ? Thật nực cười vì anh nhận ra một điều rằng mình chưa bao giờ xứng đáng với tình cảm của em, cái tình yêu của anh có phải là một thứ rẻ tiền và không thực tế không ? Vậy, em có yêu anh không…
Ừ anh là một thằng đàn ông yếu đuối, em sẽ thất vọng lắm nếu nhìn thấy anh lúc này đúng không ? Anh sẽ không khiến em phải lo lắng cho anh thêm nữa…
25.12.2009
Đã hơn nữa năm rồi nhỉ, hơn nữa năm Hoàng xa cái lớp học này. Có lẽ Hoàng trốn tránh lớp học, trốn tránh mọi thứ có liên quan đến hình ảnh của Ngọc, Hoàng sợ.. sợ không thể kìm nén cái cảm xúc nhớ Ngọc một cách da diết, rồi Hoàng cũng sẽ bật khóc vì quá nhớ đến Ngọc thôi.
Sau một đêm mưa bão, mọi thứ trở nên xơ xác biết bao nhiêu. Trên đường tới lớp hàng ngàn lá thông và các cành cây nằm la liệt, đâu đó lại có một vài cây thông nhỏ bị gãy.
Sáng nay trời trong xanh một cách kì lạ, nắng ấm bắt đầu lan tỏa ra khắp mọi nơi, từ những ngóc ngách nhỏ, dưới những tán cây lạnh lẽo và xơ xác, và tận trong trái tim của Hoàng. Có lẽ Hoàng đã tìm được lối đi cho chính bản thân mình, cũng là cái nụ cười trong khung hình… Ừ thì sau cơn mưa trời lại sáng!
Cửa lớp đây rồi, cái nới mà Hoàng đã ở bên cạnh Ngọc suốt cả thời gian mỗi khi lên lớp.
Híttttttttt hààààà…….
Hoàng thở một hơi thật dài, không khí sao trong lành quá.Hoàng mỉm cười, Hoàng cười một cách gượng gạo và đầy đau đớn
“ Mọi chuyện thật sự đã kết thúc rồi sao, và đây là sự thật? Đã đến lúc mình phải chấp nhận nó…” Hoàng thầm nghĩ.
- Hoàng !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!. Nhân la lớn
- Khỏe không mày? Lâu rồi mới gặp mày. Hoàng đáp trả
- Ừ, cũng hơn cả tuần rồi, lần nào qua nhà mày, mày cũng im lặng chẳng nói gì, mở miệng nói thì tao chẳng hiểu gì? Dạo này còn chơi không?
- Tao bỏ rồi Nhân, chán cuộc sống đó lắm rồi. Hoàng mỉm cười
- Làm điếu thuốc Hoàng.
- Ừ
Khà khà, cả hai cười một cách sảng khoái. Chẳng ai hiểu, chỉ có hai người bọn họ tự hiểu, có lẽ Nhân hiểu rằng Hoàng đã trở lại, trở lại từ một thế giới mà chưa bao giờ thuộc về Hoàng.
- Hoàng !!!!!!!!!!! Tiếng các bạn trong lớp, nhóm của Ngọc và các nhóm khác la lên khi thấy Hoàng
- Hoàng sao lâu quá mới lên lớp vậy? Bữa giờ làm gì mà không đi học? Dung lên tiếng ( Dung là bạn trong nhóm của Ngọc, và cũng khá thân )
- Ừ, Hoàng bận một số chuyện, giờ mới đi học lại
- Hoàng, sao dạo này Hoàng nhìn gầy quá vậy, có bị bệnh gì không? Sao nhìn Hoàng khác quá? Cả quãng thời gian dài vừa qua Hoàng làm gì mà Linh gọi không bắt máy, nhắn tin cũng không trả lời? Linh lên tiếng mặc dù thừa hiểu đã có chuyện gì xảy ra.
Mọi người ai cũng ngạc nhiên là một điều không khó hiểu, nói sao nhỉ? Hai đôi mắt Hoàng thâm đen vì những đêm thức trắng và không ngủ, dường như Hoàng chẳng bao giờ có một giấc ngủ ngon.
Hơn nữa năm mà Hoàng bị sút đến 11 kg, người không ra người, ma không ra ma. Tiều tụy và hốc hác như một thằng nghiện. Tuy nhiên có một điều không thay đổi mà dường như chỉ có Linh và Nhân nhận ra, cái ánh mắt của Hoàng vẫn ngạo mạn, sáng và cương trực như ngày nào chỉ có điều thỉnh thoảng lại có nết đượm buồn trong đó.
- Cám ơn mọi người, Hoàng không sao, chẳng có chuyện gì đâu, tại Hoàng lười ăn nên vậy thôi nè. Thôi mọi người học đi, sắp vô lớp rồi
Trong một thoáng, Linh và Nhân chợt nhìn nhau cười, có lẽ họ vui mừng lắm vì Hoàng đã trở lại.
Rồi Hoàng và Nhân ra trước lang can của lớp nói chuyện
- Chúc mừng mày nhe Hoàng, biết mày có quà gì không?
- Gì đó mày? Quà gì? Yêu thầm tao hả ? Khà khà
- Còn hơn thế nữa, mày được kỉ niệm 12 môn học lại. Nhắm nổi không?...
- Hà hà, hơi bất ngờ một chút thôi. Chỉ có điều không biết qua nổi không nữa Nhân ơi. Thật sự bây giờ để nhớ một chuyện gì đó cũng quá khó khăn với tao rồi, những chuyện vừa xảy ra ngay mới hôm qua tao cũng không thể nhớ một cách rõ ràng.
Làm sao tao học được đây? Thậm chí, những đứa trong lớp bây giờ tao còn không thể nhớ được tên của tụi nó. Tao vô dụng thật rồi!
- Sao mày nói vậy hả Hoàng, điều gì đã vực mày dậy? Đã kéo mày ra khỏi cái thế giới đó?
- Ừ, chỉ là một nụ cười…
- Vậy tại sao mày không làm được, chuyện khó khắn nhất là tỉnh dậy sao cơn ác mộng kéo dài đó, mày đã làm được, vậy còn có thứ có thể ngăn cản mày sao?
- Tao cũng chẳng biết nữa, thôi tới đâu tính tới đó. Cuộc sống đưa thì mình đẩy thôi, miễn sao mày đừng yêu tao là được. Khà khà
- Đm mày điên quá rồi Hoàng ơi. Khà khà
Trong lòng Hoàng bây giờ thật sự cảm thấy sợ, Hoàng sợ rằng mình không thể vượt qua khó khăn này, không thể khắc phục những gì do mình tự gây ra. Học bây giờ là một điều quá khó. Đâu rồi con người đầy tự tin và thông minh?.. hay tất cả đã biến mất từ lâu
Hoàng thầm nghĩ “ Cách duy nhất để bắt đầu mọi thứ là mình phải tìm cách sử dụng cái bộ óc đã quá đát này. Phải làm sao đây.. phải làm sao đây…
- Hoàng!!!!!
Hoàng giật mình vì có ai đó gọi mình
- Sao lâu quá không lên lớp hả em?
- Chị là ?..
Nhân nhắc nhỏ Hoàng
- Điên hả mày, bà Liên, cô giáo chủ nhiệm chứ ai.
- Dạ… dạ em khỏe thưa cô
- Em nợ nhiều môn lắm rồi, tình hình như thế này là em không ra trường được đâu nhe
- Dạ, em biết rồi cô. Em sẽ cố gắng!
….
Tik tok … đã 1h sáng, Hoàng không ngủ được. Trong đầu cứ mải mê suy nghĩ về mọi chuyện, và về tương lai của mình. Làm sao mình có thể tiếp tục việc học được. Phá hủy một cuộc sống thì dễ nhưng xây dựng lại nó thật là khó. Rồi nếu lỡ có một ngày gặp lại, Ngọc sẽ nhìn mình bằng con mắt như thế nào?
Nhìn những tia sáng le lói, chiếu qua khung cửa sổ. Mang lại ánh sáng cho căn phòng, dù rằng ánh sáng nhỏ và yếu ớt lắm nhưng làm cả không gian sáng hẳn lên. Rồi một ý tưởng táo bạo chợt lóe lên trong đầu Hoàng.
“ Ừ, có lẽ mình đã tìm ra được một phương pháp để nhớ rồi”
“Bộ não bây giờ của mình như là một căn phòng tối không một chút ánh sáng, chỉ cần một tia sáng nhỏ thôi cũng sẽ thay đổi tất cả. Hãy bắt đầu từ những thứ đơn giản, những thứ gần ánh sáng nơi cửa sổ nhất, rồi nó sẽ chiếu sáng cho cả căn phòng. Trong đầu mình giờ như một mê cung không ánh sáng.
Giờ mình không còn gì để mất nữa, vậy hãy đặt hết hy vọng vào đây. Phương pháp sẽ là như thế này
Cửa vào cái mê cung trong bộ não bây giờ sẽ là cái tên Ngọc, thứ sẽ mang lại ánh sáng mạnh mẽ và ấm áp nhất. Sau cửa vào sẽ là nhiều nhánh đường được chia ra, mỗi nhánh có một đặc điểm riêng. Ví dụ như nhánh bạn bè, nơi mà anh và em cùng học đó Ngọc. Đó sẽ là nơi anh sắp xếp kí ức về em, tên và các bạn trong lớp. Ngoài ra còn có những nhánh khác như học hành ( được chia nhỏ ra gồm các môn học, các kĩ năng trong việc học v.v..) , kế hoạch trong tương lai ( định ra trong tương lai là phải làm gì, đang làm gì và sẽ làm được gì) v..v…
( Xin lỗi vì các bạn có lẽ sẽ khó hiểu và tưởng mình điên khùng, nhưng nếu bạn nào từng đọc nhiều sách thì sẽ biết được rằng phương pháp trên khá giống với phương pháp nhớ mê cung nhưng khác ở chỗ các nhánh được phân chia rõ ràng. Có một cuốn sách nói về các phương pháp nhớ nhưng chỉ có tiếng anh, nếu mình nhớ không lầm thì hình như là How to Memorize Anything của tác giả James thì phải.)
Những ngày đầu tiên có vẻ thật khó khăn với Hoàng, nhưng mọi chuyện rồi đâu cũng vào đó, chậm nhưng mà chắc, Hoàng đã phải mất cả tháng để làm quen với nó. Rồi Hoàng tự đặt tên cho cách nhớ của mình, một cái tên kì lạ. “Phương pháp nhớ của phù thủy”
Cũng nhờ nó mà những kí ức của Hoàng được lưu giữ đến tận ngày nay, không sai sót một chi tiết nào, tất cả về Ngọc Hoàng đều nhớ rõ ràng, khi mà trước đó, Hoàng thậm chí không thể nhớ đến những chuyện đã xảy ra dù chỉ mới ngày hôm qua. Phải mất hàng ngày hàng tháng, để Hoàng lang thang khắp cái đất Đà Lạt và chắp nối các sự kiện, các chuyện đã xảy ra, những kỉ niệm về Ngọc vào cái trí nhớ của mình.
Một tháng sau kể từ ngày đầu tiên trở lại lớp học, Hoàng trở nên tự tin và mạnh mẽ hơn trước rất nhiều. Con người trước đó của Hoàng đã quay lại.
- Thằng Thắng kia, tui bảo ông mua coca mà sao lại mua pepsi. Tiếng Phương la lớn
( theo tình hình hiện giờ của lớp thì đây là hoa khôi còn sót lại kể từ khi Ngọc đi, khá dể thương nhưng đáng ghét vì cái bản tính tiểu thư và coi thường người khác)
Rồi nhỏ Phương đá Thắng một cái. Hoàng thừa hiểu rằng Thắng có cảm tình với Phương. Cái cách mà Phương đối xử với Thắng khiến Hoàng khó chịu vô cùng. Có một loại con gái Hoàng cực kì ghét, xinh đẹp và tỏ ra coi thường người khác.
Hoàng bước lại gần đến chỗ Thắng ngồi
- Mày không thấy nhục hả Thắng, để loại người như vậy lợi dụng và không coi mình ra gì mà chịu được hả?
- Có chứ Hoàng, nhưng tao thích nó. Tao cũng mệt lắm rồi, chắc tao bỏ cuộc thôi
- Mày bỏ cuộc là sự lựa chọn sáng suốt, một ngày gần nhất tao sẽ khiến mày cảm thấy vui vì con Phương sẽ phải chịu đựng cảm giác của mày lúc này đây. Tin tao đi
Thắng chỉ nhìn Hoàng một cách khó hiểu vì không biết Hoàng đang nói cái gì nữa
Rồi Hoàng khẽ mỉm cười, một nụ cười bí ấn và đầy mưu mô quỷ quyệt khi Hoàng nhìn Phương…
- Alô
- Anh hả? Anh khỏe không Hoàng? Em nhớ anh
- Anh khỏe, em thế nào hả Ngọc? Dạo này cuộc sống của em thế nào, học có vất vả không? Em còn đau dạ dày không?
- Em vẫn ổn anh à, anh đừng lo quá. Em nghe mấy đứa nói, anh đang quen Phương phải không? Nghe tụi nó nói là em biết tụi nó xạo rồi. Hì
- Anh đang quen Phương đó em. Tụi nó không xạo đâu!
- Anh…anh.. em thật là thất vọng quá mặc dù em biết anh không phải là gì của em.
- Anh..anh xin lỗi em, Ngọc…
- Thôi anh làm gì làm đi, nhớ phải giữ gìn sức khỏe và học thật tốt nhé
- Ngọc… em cũng thế nhé
Sau những tiếng tút.. tút lạnh lẽo của cái điện thoại, tay Hoàng nắm thật chặt, chặt đến mức mà dường như muốn nổ tung từng mạch máu đang chạy xuyên suốt khắp cơ thể của mình.. miệng Hoàng đắng ngắt và lạt lẽo…
Chap 24 : Câu chuyện về Phương
Chẳng phải rảnh rỗi, cũng chẳng phải Hoàng thay đổi suy nghĩ của mình về chuyện tình yêu, càng không phải Hoàng muốn chơi bời gì cả. Chỉ là cái cách đối xử của Phương khiến Hoàng cảm thấy vô cùng khó chịu, đặc biệt là Thắng cùng là bạn của Hoàng, mặc dù trong suy nghĩ của Hoàng Thắng không thân như những người anh em của mình nhưng Thắng luôn coi Hoàng là bạn thân của mình, luôn coi Hoàng là cái đầu tàu trong lớp học này.
Nhìn thấy người bạn của mình bị coi thường và đối xử không ra gì Hoàng càng thêm bực bội. Hoàng cũng chẳng sợ mọi người nghĩ gì về mình, giờ không còn Ngọc bên cạnh nữa, cuộc sống cũng chẳng khác nào con số không tròn trĩnh, quan tâm đến suy nghĩ của người khác chỉ thêm mệt sức.
Trong mắt Hoàng, thế giới này chỉ có hai loại con gái, một là những người luôn biết tôn trọng mọi người xung quanh dù mình có đẹp nhiều đến mức nào. Hai là loại người luôn coi thường người khác, luôn đỏi hỏi bạn bè hay người yêu mình phải thế này thế nọ, phải đẹp trai, nhà giàu hay đơn giản là hoàn mĩ trong mắt mọi người, chính vì thế họ coi những người con trai khác không hợp với cái chuẩn do mình đã đặt ra như là rác rưởi, muốn đối xử như thế nào cũng được và không biết tôn trọng những người đó.
Và Phương là một trong số đó, tính tình như một tiểu thư chính hiệu, luôn tỏ ra khó chịu hay ghê tởm khi bên cạnh mình là những người với vẻ bên ngoài không đẹp, không có nhiều tiền trong túi và coi họ như là một con thú cưng của mình.
Tiếp xúc với biết bao nhiêu người con gái, tốt có xấu có nên Hoàng rất hiểu tâm lý của con gái. Cho dù đồn có địch hay không Hoàng vẫn đánh và tự tin với những gì mà mình sẽ làm được. Đối với con gái, trước hết phải tự tin vào chính bản thân mình, đừng sợ mình không làm được mà hãy nghĩ mình sẽ làm gì để có được những điều mình muốn. Bạn rất thích một ai đó nhưng không biết làm sao?
Cái tâm lý của một người con gái trước hết là bạn có điều gì đặc biệt so với những người khác mà khiến người con gái đó phải để ý? Tiền và vẻ bên ngoài cũng khá là có tiền đồ nhưng… nhiều người khác cũng có thứ đó. Hãy tạo ra sự khác biệt và đừng để họ biết họ quá quan trọng với mình, có những lúc tỏ ra thật quan tâm đến họ nhưng thỉnh thoảng hãy pha vào trong đó một chút lạnh lùng, thờ ơ. Đó là một phần trong sự khác biệt
Kể từ buổi sáng nói chuyện với Thắng. Những ngày sau đó, Hoàng luôn chọn một ví trị thuận lợi trong lớp học để Phương có thể nhìn thấy Hoàng. Hoàng luôn nhìn Phương mỗi khi học trong lớp, nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống, nhìn một cách lạnh lùng và không chớp mắt mỗi khi Phương quay lại. Chỉ biết rằng những lúc như thế Phương cảm thấy vô cùng ngột ngạt và khó chịu. Có ba cách để người khác nhớ tới mình, một là làm người ta thích, hai là làm người ta quá ghét và cách cuối cùng là trở thành một con số bí ẩn trong suy nghĩ của người mình muốn tiếp cận.
Một buổi sáng lạnh lẽo và âm u của Đà Lạt, cái không khí ấm ướt và khó chịu nhưng Hoàng cảm thấy khoan khoái đến vô cùng, có lẽ vì Hoàng thích mưa, thích những lúc bên cạnh Ngọc dưới mưa. Hoàng đến lớp và ngồi ngay sao Phương. Hoàng chồm về phía trước, ngay sáng bên tai Phương nhưng không nhìn Phương mà chỉ nhìn về phía trước lớp, miệng hơi nhếch và nói:
- Phương, cho Hoàng mượn vở chép bài được không? Mấy bữa trước Hoàng ngủ trong lớp nên không chép bài
- Ừ những chữ Phương xấu lắm nha Hoàng
- Ok không sao, cám ơn Phương.
Rỗi Hoàng đứng dậy, đi thẳng một mạch ra bàn cuối, không thèm nhìn Phương dù chỉ là một cái liếc mắt, đầy kiêu ngạo và lạnh lùng. Đủ để biết rằng Phương đang nhìn mình từ đằng sau, Hoàng khẽ cười, một nụ cười chỉ nhếch mép thôi, bí ẩn và đầy toan tính. Rồi Hoàng quay sang nhìn Nhân và nói chuyện. Sau một hồi nói chuyện thì Hoàng và Nhân kết thúc…
- Nhớ lời tao dặn nha Nhân và đừng quên giao kèo giữa tao và mày, Hoàng nói.
- Ok, đừng lo, tao sẽ làm như mày nói
Rồi Nhân tiến về phía trước, Nhân ngồi cạnh nhỏ Phương ( người yêu của Nhân chơi thân với Phương nên Nhân cũng quen Phương) và nói:
- Hôm nay Nhân ngồi đây học nhe, ngồi đầu nghe giảng cho rõ. Hehe
- Sao ông nhiều chuyện dậy, ừ ngồi đi. Phương trả lời
Cạch… cạch …cạch
Tiếng Hoàng ngồi nhịp chân và chờ thời gian trôi qua…
Tiết học được hơn một tiếng, Hoàng đột nhiên ho lớn. Phía trên, Nhân quay về phía Phương và thì thầm :
- Phương cho Nhân mượn điện thoại nhắn tin được không, điện thoại hết tiền rồi, Nhân rủ thằng Hoàng tí xuống căn tin uống café
- Ừ. Điện thoại nè.
Phương đưa điện thoại cho Nhân, quay lại nhìn xung quanh lớp rồi khẽ dừng ánh mắt lại nơi Hoàng đang ngồi, chỉ một chút xíu thôi nhưng Hoàng cũng biết được điều đó. Chỉ có một điều Phương không biết, sau lưng mình Hoàng đang nhìn Phương với ánh mắt lạ lùng, có một chút coi thường và thất vọng trong đôi mắt đó…
…
Trời mưa to quá chừng, lớp đã tan nhưng mọi người đều dừng chân lại trú mưa. Hoàng mồi lấy điếu thuốc, và đưa cây dù cho Nhân :
- Mày với Hồng ( người yêu Nhân) về trước đi, cầm dù tao nè! Hoàng nói
- Ủa, rồi mày lấy dù đâu mà về?
- Mày khỏi lo, hồi nữa khắc sẽ có người đưa tao ra bãi gởi xe
- Ừ, tối rảnh café ha
- Ok men, bye
Lách tách… lách tách.. từng giọt mưa cứ rơi đều đặn và nhịp nhàng. Hoàng thì đang chậm rãi hút thuốc, trong đầu đang suy nghĩ “ Trong vòng nửa điếu thuốc là em sẽ phải mở cái miệng đó ra nói chuyện với anh thôi ”. Trong tay Phương đang cầm một cây dù, đứng cách Hoàng khoảng 2m. Hoàng thừa hiểu rằng Phương đang chờ đợi một điều gì đó nên chưa về, và Hoàng biết rõ điều đó là gì. Rồi Phương cũng lên tiếng nói chuyện với Hoàng:
- Hoàng có ai về chung không? Phương có dù nè, Phương cũng chuẩn bị ra bãi gởi xe. Đi chung cho vui
Hoàng dồn hơi ráng hút hết điếu thuốc, miệng chậm rãi thở ra và nói :
- Ừ cám ơn Phương trước nha
Rồi cả hai lặng lẽ cùng đi ra bãi gởi xe, trên đường đi Hoàng không nói một câu nào chỉ lặng lẽ bước đi chậm rãi và nhìn từng hạt mưa nặng trĩu đằng trước. Trong lòng Hoàng khó chịu lắm, trước mặt Hoàng chỉ có hình ảnh hai người đang đi cùng nhau trong mưa, dưới một cái dù màu xanh da trời… Hoàng và Ngọc.. mọi chuyện đã từng như thế.. Hoàng thấy tim mình đập hơi chậm lại, hơi quặn một chút có lẽ vì Hoàng đang nhớ Ngọc.
- Hoàng!!! Hoàng.. Hoàng làm gì vậy?
Chẳng biết tại sao Hoàng đi ra ngoài cái dù từ lúc nào không biết, từng hạt mưa đã làm ướt Hoàng phần nào. Chẳng hiểu sao Hoàng không cảm nhận được điều đó, có lẽ Hoàng đang mải mê suy nghĩ về một người con gái..
- Ừ không có gì đâu Phương, chắc tại Hoàng đang mải suy nghĩ
- Suy nghĩ gì mà ghê vậy trời, không biết mình đang làm gì luôn? Phương đáp lại
- Không biết nữa, có khi do đi với Phương nên hồi hộp thôi. Hoàng nói
- Hoàng xạo quá, đừng chọc Phương nữa.
- Tới bãi xe rồi, Hoàng về đây. Bye Phương. Buổi tối vui vẻ ha
- Ừ Hoàng cũng thế nhe, tạm biệt
9h Tối… Hoàng ngồi một mình trên ghế sofa, lắng nghe bài hát “When you tell me that you love me” Bài hát mà ngày xưa Ngọc vẫn thường hay múa cho Hoàng xem, khi đó Ngọc chẳng khác nào một thiên thần, một thiên thần mà Hoàng không bao giờ có thể xóa nhòa trong trái tim và tâm trí mình.
Tik tok, thời gian cứ trôi, Hoàng vẫn cứ ngồi bất động như chờ đợi một điều gì đó. Dân đà lạt ngủ rất sớm vì buổi tối trời lúc nào cũng buồn và lạnh. Hoàng biết chắc được rằng điều mình chờ đợi đang đến…
Rè….rè… điện thoại Hoàng chợt rung lên, báo tin nhắn từ Phương
“ Hoàng đang làm gì đó, Hoàng chép bài xong chưa? Nếu chưa xong thì khi nào trả Phương cũng được”
Hoàng khẽ cười, nhếch mép thôi, nham hiểm và có chút tàn nhẫn. Rồi.. Hoàng bước vào phòng đi ngủ. Trong đầu suy nghĩ
“ Chầu rượu này, mày thua tao rồi Nhân. Mày đợi xem trong 6 ngày tao sẽ làm gì để con Phương bỏ thằng bồ giàu có của nó theo tao, rồi tao sẽ làm nó mất hết tất cả, bạn bè, tình yêu và cả lòng tự trọng ”
“Cuộc đời không phải là một chuỗi của các sự kiện ngẫu nhiên đâu Phương à, không phải tự nhiên mà thằng Nhân mượn điện thoại của anh để nhắn tin cho em, không phải tự nhiên anh mượn vở của em, càng không phải tự nhiên mà anh lại đi chung với một người như em dưới mưa, mà.. tất cả đều do sự sắp đặt…”
Chap 25 : Điều tệ hại nhất là mày lại nói những điều đó cho tao nghe…
Thời gian gần đây, mỗi ngày trôi qua đều là một cực hình đối với Hoàng, mệt mỏi khó chịu và đau đớn. Không hiểu có chuyện gì đang xảy ra nhưng Hoàng không thể ăn uống như trước đây, ăn xong chỉ ói hết ra ngoài, bụng cứ đau quặn lại, đôi khi đau đến không thở được, Hoàng tự hiểu rằng chính mình đã tàn phá cơ thể trong khoảng thời gian trước đây, không ăn không uống, dạ dày cứ bị hành hạ đến ngày nay qua ngày khác có lẽ đây là lúc Hoàng phải chịu hậu quả với những gì mình đã làm.
Cái ngày Hoàng quyết định sẽ làm cho Phương phải chịu cái cảm giác mà Phương gây ra cho Thắng, làm cho Phương phải thay đổi về cách sống và suy nghĩ đến cũng thật trùng hợp, vì chính lúc này đây Hoàng cần một ai đó có thể làm cái vỏ bọc cho những hành động của Hoàng …
Mục đích dạy cho Phương một bài học cũng chỉ là một lý do mà sâu xa trong đó còn có nhiều điều uẩn khúc khác trong những tính toán của Hoàng. Ai đó có thể nói Hoàng thủ đoạn, nham hiểm nhằm đạt mục đích cho riêng bản thân mình… nhưng mấy ai hiểu được nỗi lòng Hoàng lúc này…
Rè….rè… điện thoại Hoàng chợt rung lên, báo tin nhắn từ Phương
“ Hoàng đang làm gì đó, Hoàng chép bài xong chưa? Nếu chưa xong thì khi nào trả Phương cũng được”
Hoàng khẽ cười, nhếch mép thôi, nham hiểm và có chút tàn nhẫn. Rồi Hoàng bước vào phòng đi ngủ hẹn đồng hồ 4h sáng.
Hoàng cứ nằm trằn trọc mãi, suy nghĩ về nhiều điều.
“ Hạnh phúc? Trong cuộc đời của con người, liệu hạnh phúc có tồn tại mãi không? Có phải đó là một thứ rất xa vời mà chính mình cũng không bao giờ với tay tới được. Như thế nào th&igr...