ai vậy, nhìn rộng thùng thình mắc cười quá đi
Hoàng thở dài, ước gì có phép độn thổ. Đồ tui mượn ông già tui, lấy gì mà không rộng. Quê không chịu nổi, đành nuốt nước miếng cắn răng chịu đựng, ngậm bồ hòn ráng lê lết cho hết ngày.
Tối hôm đó về nhà, năn nỉ vị cha già vĩ đại của dân tộc cho tiền mua một bộ đồ. Nhưng thú thật nhà cũng chẳng khá giả, nên Hoàng quyết định xin 350k để mua một bộ vest cũ. Chài! Trong lòng vui sướng biết bao, cầm bộ vest trong tay hai mắt long lanh và mừng rỡ như mới trúng vé số. Đầu Hoàng tự nhủ, phải có đầu tư mới gặt hái được thành quả tốt chứ.
Khỏi phải nói, sáng hôm sau đi làm thì nhìn Hoàng thôi rồi, đẹp lung linh trong bột vest màu đen, cũ thôi nhưng đẳng cấp hơn hẳn. Đến tới công ty, mấy em ai cũng tấm tắc khen, nào là Hoàng mặc vest nhìn đẹp quá, nào là nhìn trưởng thành và menly quá. Haizzz mấy đôi mắt đó còn xa lạ gì, không thể nhầm lẫn vào đâu được, mấy đôi mắt cáo thành tinh đến thời kì sinh sản.
Các chị trong công ty ai cũng thương Hoàng vì Hoàng ngoan lại nghe lời mấy chị, hơn nữa thấy hoàn cảnh Hoàng cũng tội, ba mẹ mỗi người một nơi, Hoàng lại đi làm thêm để kiếm tiền ( nhưng mấy ai biết là kiếm tiền để mua đồ tặng người yêu chứ ).
Trong công ty có một phòng riêng để pha trà và trữ các loại mứt mời khách, vì được mọi người quan tâm nên Hoàng sướng lắm, suốt ngày trong đó uống trà và ăn mứt. Hôm đó đang nằm dài uống trà, mắt thì lim lim nhớ tới Ngọc như đang phê thuốc.. tự nhiên mở mắt ra, Hoàng thấy Linh ( không nhớ hết tên được ) đang đứng như trời trồng ngay trước mặt Hoàng.
Phụttttttttttttt. Bao nhiêu trà và mứt trong miệng phun hết ra. Đậu phộng nước cốt dừa, tính hù Hoàng tới chết hay sao đột nhiên đứng đây im ru không nói gì còn nhìn Hoàng chằm chằm nữa chứ.
Dcm, cứ như ma hiện hồn (Mà nói một chút về nhỏ đó, nhỏ đó đi làm lúc nào cũng mặc áo dài, mà cái thể loại áo dài cách tân, không có hai các tay áo, chỉ có sai sợi dây vòng lên rồi cột ở cổ. Sexy vãi. Vòng 1 thì nhìn thôi rồi, chỉ có thở ôxy ngợp và choáng.Haizzz)
- Linh làm gì ở đây vậy, làm Hoàng hết hồn
- Hoàng nằm ở đây làm gì sao không ra tiếp khách đi? Méc ông chủ nha
Rồi Linh từ từ áp sát cái mặt vào Hoàng. Dcm nó muốn mình hôn hay sao á, hay là đang quyến rũ mình. Hoàng thầm nghĩ. Vcl, đôi mắt nó tà không chịu nổi, con mẹ này chắc là dâm phụ mới lớn đây. Haizzz chắc lại thể loại chơi xong bỏ thần sầu quỷ khóc, nếu như không vì cái khoản lương thì chắc Hoàng chửi cho nó một trận quá. Hoàng thầm nghĩ và tắc lưỡi. Hoàng giật bắn người, ngồi dậy ngay
- Ây da , thật là mắc vệ sinh quá đi. Xin lỗi Linh mình đi vệ xinh xíu đã
Vô phòng vệ sinh, Hoàng chủi thầm
- M nó, tự nhiên làm mình phun cái đống trong miệng ra, giờ phải vô đó dọn. Grừ….
Hôm đó chẳng biết là cái ngày quái gì, bao nhiêu chuyện cười chảy nước mắt xảy ra. Tối hôm đó, đói bụng mò đi ra ngoài mua bánh mì ăn. Đi bộ trên đường Nguyễn Chí Thanh.
Hoàng thấy hai đứa, một đứa nam khoảng 24, 25 gì đó đang chơi với con nữ khoảng 19,20( Sau này Hoàng mới biết thằng đó là Liêm bêđê, luôn tự nhận mình là Lý Mạc Sầu, khùng cũng có tiếng ở Đà Lạt) . Tranh giành nhau cuốn sách ngay ngoài đường. Nhìn thằng đó điên không chịu nổi, Hoàng thấy thương nó vì có lẽ thần kinh nó có vấn đề, thấy cũng tội.
Ông trời sinh người bình thường ra tại sao còn tạo ra những người như thế này, tồn tại trong xã hội thật tội nghiệp cho họ. Tới gần đó thì thằng đó nhìn Hoàng và la lên
- Anh ơi, chị này lấy sách của em
Tiến đến gần sát nó thì…. Dcm nó, nhanh như cắt nó thò tay bóp tờ rym Hoàng rồi kêu
- Anh đẹp trai quá à
Bà m nó chứ, Hoàng chỉ muốn vỗ cho nói mấy bạt tai nhưng lại thôi, bỏ qua và đi mua bánh mì. Một phần vì cái bụng đói, một phần vì không biết từ lúc nào tính tình Hoàng thay đổi hẳn, trầm hơn biết kìm chế và nhịn nhục hơn, có lẽ vì Ngọc, Ngọc đã thổi vào Hoàng một luồng sinh khí mới, biến đổi Hoàng thành một con người khác, tốt hơn rất nhiều…
Nước mắt anh đang rơi nè Ngọc, thật sự là nó đang rơi. Không mạnh mẽ không kịch liệt và ồn ào, nó thầm lặng và nhẹ nhàng lắm nhưng vô cùng đau đớn, anh nghe thấy tim mình đập hơi nhanh, đủ để hơi thở không còn nhịp nhàng nữa...
Tháng 7, tháng 8 hay là tháng 9… Em lại biến mất và không bao giờ trở lại nữa. Anh từng ngước mắt lên trời, cầu xin rằng hãy cho anh gặp em một lần nữa thôi, hãy cho em ở bên cạnh anh một lần nữa, để anh lại được ấm áp, lại được bình yên và hạnh phúc một lần dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.. và giờ là lúc em phải đi sao…
Chap 17 : Ngày đó đến rồi phải không Ngọc… cái ngày mà em sẽ xa anh!
Một ngày buồn tháng 11.
Hôm đó là sinh nhật Ngọc. Trời mưa phùn rất nhẹ, hơi lạnh và ẩm ướt. Món quà của Hoàng thường thôi, chỉ là một cái kẹp tóc, đính vài hạt đá rẻ tiền dọc theo cái kẹp màu đen. Hôm nay định tổ chức cho Ngọc cái tiệc nho nhỏ vì Hoàng chưa lãnh được lương nhưng Ngọc nói rằng bên nhà họ hàng tổ chức sinh nhật cho mình rồi nên để hôm sau mới gặp nhau được.
Gọi điện thoại Ngọc không bắt máy, nhắn tin thì không trả lời. Hoàng muốn gặp Ngọc trực tiếp để tặng quà. Chỉ là gặp thôi, vì Hoàng nhớ Ngọc quá rồi…
Cóc cóc cóc!!!
- Dạ anh cho em gặp Ngọc, hôm nay sinh nhật Ngọc em có quà muốn tặng Ngọc
- Ủa, không có Ngọc ở đây mà em, Ngọc tổ chức sinh nhật với bạn mà
Một thoáng suy nghĩ, rồi Hoàng chào anh họ Ngọc
- Dạ vậy em về nha anh, em chào anh
Đầu Hoàng đang rối bời với những suy nghĩ
Ngọc đi đâu rồi? Ngọc đang ở đâu? Ngọc đang làm gì? Tại sao Ngọc không muốn gặp mình? Tại sao Ngọc lại lảng tránh mình ? Sao mọi chuyện lại không bình thường, hôm nay là sinh nhật Ngọc mà. Tại sao? Tại sao? Tại sao?
8h30
pm Hoàng đứng trước nhà Ngọc, nhà không có ai. Đèn vẫn tối thui, không có một chút ánh sáng cũng như sự hiện diện của con người trong đó
Trong lòng Hoàng thấy bất an lắm, cứ bồn chồn và lo sợ. Lo sợ không biết có chuyện gì sẽ xảy ra. Cái cảm giác cứ như có ngọn lửa đang cháy bên trong Hoàng, từng phút từng giây lớn dần lên theo cấp số nhân, nó thiếu đốt từ từ và dần dần từ bên trong cơ thể Hoàng
9h pm
Đã bao nhiêu điếu thuốc rồi nhỉ, Hoàng cũng không nhớ rõ nữa,chỉ biết rằng mình bắt đầu cảm thấy khó thở
9h30 pm
Đã bắt đầu sang gói thuốc thứ hai rồi nhưng sao Ngọc vẫn chưa về…
10h pm từ ngoài đầu đường ánh sáng làm Hoàng giật mình quay lại nhìn, nhưng chỉ là một chiếc taxi, có lẽ không phải Ngọc rồi
Rồi chiếc taxi tiến tới phía nhà Ngọc, dần chậm lại và dừng hẳn ngay trước nhà Ngọc. Hoàng vẫn còn nhớ rõ, từ cửa bên phải ở phía sau, Ngọc dần bước ra. Hôm nay Ngọc xinh lắm, mặc một bộ đầm màu trắng, cài băng đô màu xanh và make up nhẹ. Hoàng chạy tới trước cổng nhà Ngọc
- Em đi đâu vậy? Sao em nói qua nhà dì tổ chức sinh nhật. Anh qua thì anh B nói không có? Từ tối đến giờ em đã ở đâu?
Ngọc không nói gì, khuôn mặt Ngọc như người vô hồn, nhợt nhạt và không một chút sinh khí
- Sao em không nói gì hết vậy? Có chuyện gì nói cho anh biết đi ! Hoàng bắt đầu cảm thấy lo lắng
Vẫn một sự im lặng đáng sợ, rồi bất chợt Ngọc khụy xuống nếu như Hoàng không kịp đỡ con người nhỏ nhắn đó trên tay, có lẽ Ngọc đã nằm ngay dưới chân Hoàng rồi
Tim Hoàng bắt đầu đập mỗi lúc nhanh hơn rất nhiều, mặt Hoàng dần tái mét. Từng lời nói của Hoàng bắt đầu không mạch lạc nữa, tay Hoàng trở nên run rẩy
- Có chuyện gì vậy em, nói cho anh biết đi, đừng làm anh sợ mà. Đừng làm anh sợ Ngọc!!!
- Em xin lỗi, từ tối đến giờ em đi ăn với T ở nhà hàng. Rồi lúc đó vợ T và mẹ T tới, đánh ghen em. Vợ T tát cho em một cái, em nhục nhã và đau đớn quá Hoàng ơi!!!
…
…
…
Em có nghe thấy tiếng gió xé không Ngọc, anh không biết từ đâu nhưng… nhưng vừa có một viên đạn bay xuyên qua tim anh. Nó không chỉ là một lỗ hổng trong tim, mà nó xé nát trái tim anh rồi. Đốt cháy từng mảnh vụn trong tim anh, chỉ còn một chút tro mà thôi. Anh phải làm thế nào đây? Anh phải bật khóc vì nó quá đau ư? Hay là anh gục ngã ngay trước mắt em.
Anh không còn cảm giác trên đôi chân mình nữa rồi.. Mọi thứ sao nặng nề quá, như đang đè nặng trên đôi vai của anh, có lẽ anh không đứng vững được nữa. Mọi thứ trước mắt sao dần nhòe đi, mưa sao…? Mưa thật rồi..!
Dường như tình yêu anh dành cho em là không đủ và chưa bao giờ đủ, đơn giản là vì em chưa bao giờ cần đến nó. Trong trái tim em chỉ có một mình T thôi đúng không. Nhưng.. nhưng anh yêu em mà Ngọc…anh yêu em mà…
Hoàng tự nhủ mình phải thật bình tĩnh và sáng suốt. Có thể cả cuộc đời phải sống trong bóng tối, có thể cả cuộc đời sống trong gục ngã và sợ hãi nhưng ngay giây phút này, ngay khoảnh khắc này đây Hoàng phải thật bản lĩnh và mạnh mẽ. Có lẽ lúc này Ngọc cần một người bên cạnh để bảo vệ và che chở…
Hãy cố gắng lên Hoàng, hãy thật cứng cỏi cho dù cả đời này Ngọc không yêu mày nữa không cần mày bên cạnh nhưng giây phút này, mày là người duy nhất ngồi bên cạnh Ngọc. Mày là người duy nhất có thể giúp đỡ Ngọc, chẳng phải đó là điều mày muốn sao? Bảo vệ và che chở cho Ngọc…
Cố gắng thật bình tĩnh, Hoàng hỏi Ngọc
- Nó dám đánh em sao, nó đánh em ở đâu? Em có đau lắm không? Nó có làm gì em nữa không?
- Em không đau nhưng em sợ lắm Hoàng, chị nói là không để yên cho em, sẽ kêu người đánh em ? Có khi tí nữa sẽ có người đến đánh em
Hoàng ôm lấy Ngọc…
- Em đừng sợ, anh đây rồi anh ở ngay bên cạnh em rồi, sẽ không ai có thể làm đau em nữa đâu! Sẽ không ai làm tổn thương em được nữa.
Biết rằng nếu tối nay ngủ ở nhà Ngọc sẽ không an toàn, Hoàng chở Ngọc qua nhà Linh ngủ. Linh mở cửa và hỏi có chuyện gì nhưng không ai trả lời? Cả ba ngồi trên gác xếp nhỏ, nơi Linh ngủ. Thấy vẻ mặt thẫn thở của Ngọc, Linh cố gắng gặng hỏi Ngọc. Rồi Hoàng lên tiếng
- Linh ngồi nói chuyện với Ngọc đi nhé, Hoàng xuống dưới uống miếng nước.
Hoàng cảm thấy cổ họng mình như bị lửa đốt, khô không khốc.. đến khó thở! Hoàng vẫn chậm rãi rót nước uống. Nhẹ nhàng đặt cốc xuống dưới, rồi từ từ bước vào phòng vệ sinh
Phịch!!! …!! Hoàng khuỵ xuống dưới đất, ngay lúc này Hoàng không còn đứng trên đôi chân của mình được nữa.
Sao bỗng nhiên tất cả nhòe đi một cách nhanh chóng… nhòe đến mức Hoàng chẳng còn thấy được gì, mọi thứ.. mọi thứ cứ dần nhạt nhòa.. Tay Hoàng bịt miệng thật chặt, chặt đến mức Hoàng không thể thở được. Hoàng cố gắng cắn lấy tay mình để không miệng không bật thành tiếng nấc, Hoàng thấy miệng mình sao mặn quá, là vị mặn của cảm xúc, vị mặn của những giọt nước mắt hay là vị mặn của máu…
Những giọt nước trên mắt của Hoàng cứ liên tục rơi không ngừng, chưa bao giờ Hoàng khóc đến như thế. Từng hơi thở trở nên quá nặng nề và chậm chạp… Vẫn cứ rơi, nước mắt Hoàng vẫn cứ chảy xuống không ngừng trên khuôn mặt đầy đau đớn đó.. Anh thật yếu đuối…
Anh khóc vì em làm tan nát trái tim anh hả Ngọc?
Anh khóc vì tình yêu anh dành cho em không đủ lớn để dành lại em bên cạnh anh sao?
Hay anh khóc vì đối với em, anh chỉ là một cơn gió thoáng qua và chưa từng có ý nghĩa đối với cuộc đời em?
Không! Không phải!!! Tất cả đều không phải!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Anh khóc vì anh đã không bảo vệ được em
Anh khóc vì anh đã để người ta làm đau em
Anh khóc vì.. vì .. thật sự ngay giây phút này đây, anh cảm thấy bất lực. Bất lực nắm chặt lấy tay em để em không rời xa anh, nhưng đôi tay nhỏ nhắn ấy dù anh cố gắng đến mức nào, dù cố gắng đến chút sinh lực cuối cùng anh cũng không thể giữ nó lại…
Hoàng run rấy đôi tay, cố gắng rút điếu thuốc ra hút để bình tĩnh hơn. Nặng nề quá,mọi thứ trở nên nặng nề quá. Thời gian, không gian và cả chính bản thân Hoàng…
Hoàng đứng lên, rửa mặt thật kĩ. Hít một hơi thật sâu rồi trở lại gác
Cố gắng tỏ ra thật tỉnh táo và điềm tĩnh. Hoàng nói với Ngọc
- Tối nay em ở lại với Linh nhé, sẽ an toàn lắm, em đừng lo gì hết và đừng suy nghĩ nhiều nữa. Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi, có gì em cứ gọi điện thoại. Anh sẽ có mặt liền. Cũng khuya rồi, em với Linh ngủ sớm nhé. Mai còn đi học
Rồi Hoàng quay sang dặn Linh
- Linh để ý Ngọc dùm Hoàng nhé. Có gì thì nhớ gọi Hoàng. Chúc Linh ngủ ngon
-
Rồi Hoàng đi ra ngoài và về…
4h45 Am.
Sáng sớm Đà Lạt lạnh thật, cả người Hoàng ướt đẫm vì dầm sương cả đêm. Lạnh, lạnh quá… Từng hơi thở của Hoàng không còn mạnh mẽ được nữa, có lẽ Hoàng sắp gục ngã tại đây. Điếu thuốc cuối cùng cũng đã hết, làm sao để cơ thể trở nên ấm áp đây… ừ nó chẳng thể ấm áp được nữa..
Đến lúc này, Hoàng cảm thấy hơi an tâm vì Ngọc sẽ không gặp chuyện gì và có thể ngủ ngon một giấc sau một ngày quá mệt mỏi và đau đớn. Hoàng lủi thủi một mình, đi ra xe và về nhà… Không quên quay lại nhìn nhà của Linh, nơi Ngọc đang ngủ…
“Anh cần em Ngọc… Thật sự rất cần, nếu em đi rồi.. Cuộc sống của anh sẽ thế nào…”
Cuộc đời của một con người là bao lâu? 10 năm, 20 năm hay 50 năm ? Như thế nào thì được gọi là sống? Là chấp nhận mỗi ngày trôi qua rất đỗi bình thường và chẳng có một chút gì đặc biệt để nhớ, hay là sống hạnh phúc dù trong một quãng thời gian ngắn? Hoặc cũng có thể sống hạnh phúc cả đời…
Mỗi người có nhiều suy nghĩ, lựa chọn khác nhau và họ cảm thấy vừa lòng với những gì họ đã làm. Riêng tôi, tôi chưa bao giờ hối hận với điều mình đã lựa chọn, tôi hạnh phúc với những gì mình có được, đôi lúc tôi cảm thấy cuộc đời mình đang đi vào ngõ cụt, nhưng trong cái đường hầm đen tối đó lại le lói một chút ánh sáng… Cái thứ ánh sáng mà Ny đã đem đến cho tôi, kể cả khi không còn bên cạnh tôi nữa. Ny như là một bàn tay vô hình luôn nâng đỡ tôi đứng lên mỗi khi tôi gục ngã, kéo tôi dừng lại khi sắp đi vào con đường không có lối thoát, và cho tôi một nụ cười ấm áp thật sự một khi tôi buồn dù là chỉ trong suy nghĩ…
Tôi đau đớn và mệt mỏi, nhưng vẫn tồn tại trong tôi một chút hy vọng, cái hy vọng rằng một ngày nào đó tôi sẽ lại được gặp em, lại được ở bên cạnh và bảo vệ cho em như tôi đã từng cố gắng làm…
Chap 18 : Hình như anh không đem đến hạnh phúc cho em được Ngọc à…
Sáng hôm đó Hoàng nghỉ học, không phải vì mệt mỏi qua một đêm thức trắng, không phải vì chán ghét Ngọc, Hoàng nhớ Ngọc lắm chứ nhưng mắt Hoàng sưng húp rồi. Hoàng sợ Ngọc sẽ nhìn thấy mình lúc này, nhìn thấy rằng mình cũng thật yếu đuối.
Hoàng tự nhủ trong lòng mình phải thật mạnh mẽ và cứng cỏi ít nhất là trong những lúc này, để có thể bảo vệ và che chở cho Ngọc, để có thể tìm ra một con đường sáng suốt nhất cho Ngọc, và để làm sao để Ngọc không đau khổ và buồn nữa.
Có thể Hoàng đau khổ và buồn nhiều lắm vì Ngọc không yêu mình. Có thể cuộc đời Hoàng sẽ không còn vui vẻ và hạnh phúc vì không còn Ngọc bên cạnh nữa, nhưng ngay lúc này đây Hoàng không cho phép những cảm xúc của mình có cơ hội để bộc lộ ra, mà chỉ dành cho những suy nghĩ, sự quan tâm và lo lắng cho Ngọc.
Dạo này Ngọc gầy lắm, Ngọc chỉ còn có 37 kg thôi, Ngọc không biết tự chăm sóc cho chính bản thân mình, Hoàng vô cùng đau đớn vì điều đó, nhìn người mình yêu tiều tụy và hốc hác như thế… nhìn đôi mắt trong sáng và hồn nhiên ngày nào đã bị sự đau khổ và buồn bã chiếm lấy. Điều đó như từng vết cắt vào tim Hoàng, nó còn đau hơn gấp trăm lần thế, từng vết thương như cứ rỉ máu không ngừng và chẳng bao giờ liền lại.
Một ngày mưa Đà lạt, mưa như trút nước và nhấn chìm cả thành phố, từ một cuộc nói chuyện, Hoàng cảm thấy rằng mình không xứng với Ngọc. Hoàng thấy được mình không thể đem đến cho Ngọc một cuộc sống hạnh phúc và đầy đủ, Ngọc ở bên cạnh mình sẽ khổ chứ không được sung sướng như bao người khác…
27.3.2009
Tiếng nhạc điện thoại Hoàng kêu lên, một cuộc điện thoại từ số lạ
- Alô. Hoàng trả lời
- Cho hỏi phải Hoàng không?
- Ừ, Hoàng đây, có chuyện gì không?
- Tao là T đây, là bạn của Ngọc, mày còn nhớ tao không?
Là cái thằng khốn nạn, là thằng cầm thú còn thua một con súc vật, làm sao mà tao không nhớ mày được.
- Ra là mày, mày ăn đòn chưa đủ sao? Tao và mày chẳng có chuyện gì để nói đâu T à. Hoàng trả lời
- Mày không bao giờ xứng đáng để tranh dành Ngọc với tao đâu, mày tưởng nó yêu mày sao? Nó chỉ yêu tao mà thôi. Mày có cái gì mà đòi ở bên cạnh nó? Mày đem được cho nó một cuộc sống đầy đủ như tao sao? Mày chỉ là một thằng nghèo đáng thương mà thôi
- Đm mày, tao chẳng có gì nhưng tình yêu của tao đủ để đem đến cho Ngọc một cuộc sống hạnh phúc. Hoàng lớn tiếng
Chỉ nghe một tiếng cười nhạt nhẽo từ đầu dây bên kia, rồi T trả lời
- Tình yêu? Haha tao khinh bỉ cái thứ tình yêu của mày, mày tưởng Ngọc cần tình yêu của mày sao? Tình yêu của mày tạo ra tiền sao?
Câu nói như xát muối vào tim Hoàng, Hoàng chợt nghĩ không lẽ bên cạnh mình Ngọc sẽ không được hạnh phúc thật sao.
Rồi T nói thêm
- Những thứ tao có được, người khác sẽ không bao giờ có và nếu tao không có được thì tao sẽ không bao giờ để ai có được, kể cả Ngọc. Mày hãy nhớ lấy điều đó. Ngọc đối với tao chỉ là một món đồ chơi, chán rồi thì tao sẽ không vứt bỏ, mà sẽ hủy hoại nó để không ai có thể đụng tới được
- M mày, mày thử đụng vào Ngọc một lần nữa xem? Chỉ cần mày làm Ngọc tổn thương tao thề đất Đà Lạt này không có chỗ cho mày dung thân. Hoàng hét lên!
- Haha, mày nghĩ quá đơn giản rồi Hoàng à! Tao là người Ngọc yêu thương nhất, mày làm tao tổn thương chẳng khác gì đâm một nhát vào tim Ngọc đâu. Mày nghĩ Ngọc sẽ chấp nhận chuyện để mày làm tao đau sao? Dù chỉ là một cọng tóc, nó cũng không bao giờ tha thứ cho mày đâu
- Màu đ phải đàn ông T à, mày còn thua một con chó nữa
- Vậy mà Ngọc lại yêu tao đến chết đi được Hoàng à, haha thôi tao không nói chuyện với người không cùng đẳng cấp với mày nữa. Cứ hưởng thụ kiếp nghèo và tình đơn phương của mình đi.
Cái nụ cười thóa mạ người khác của T như là một mũi tên xuyên trúng tim đen của Hoàng. Cái niềm kiêu hãnh của Hoàng không còn nữa, nếu là trước đây Hoàng đã đến đánh cho nó một trận rồi. Vậy mà giờ đây Hoàng lại lặng đi và suy nghĩ…
Mình ghét thằng khốn đó, căm thù nó hơn bất kì ai nhưng thật sự có vài điều nó nói là đúng. Mình có được gì? Không có nhà, cũng chẳng có xe hơi lại càng không có tiền để đưa Ngọc đến những nhà hàng sang trọng. Bên cạnh mình Ngọc sẽ khổ, chỉ tình yêu chân thành dành cho Ngọc là không đủ… Lòng tự tin của mình đâu hết rồi, sao mình thấy nhục nhã quá..
Một người đàn ông không đem lại được cho người phụ nữ mình yêu thương một cuộc sống đầy đủ và sung sướng thì đâu xứng đáng để được bên cạnh cô ấy !
Liệu bên mình, Ngọc có thể sống hạnh phúc được không..?
Mình có gì? Ừ cũng có tiền đấy, mỗi sáng hên thì có được 10, 15k để mời Ngọc ăn bánh mì. Thuốc lá thì lấy của mấy thằng em hút, đôi lúc cả tuần không có ngàn bạc trong túi, dẫn Ngọc đi chơi thì phải chây cái mặt ra mượn Nhân hoặc kêu mấy thằng em cho mượn tiền. Ôi trời, bản thân mình còn không xong làm sao mà chăm sóc cho Ngọc đây..
Muốn mua một sợi dây chuyền để tặng Ngọc mãi mà còn không đủ tiền, người ta thì búng tay một cái là ra hai ba chục sợi nặng gấp mấy lần của mình.
Sao mọi chuyện xa tầm tay của mình qua, mình bắt đầu thấy hơi mệt mỏi rồi và chẳng biết nên làm như thế nào…Giờ này Ngọc đang làm gì… mưa đó, Ngọc có lạnh không em? Em nhớ mặc ấm một chút nhé, anh nhớ em quá rồi… em đang bình yên chứ? Mỗi giấc ngủ em có ấm áp không…
Anh muốn ôm em lắm…
Anh muốn mang đến hơi ấm cho em trong cái thời tiết lạnh lẽo này lắm…
Anh muốn nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé và mềm mại của em…
Anh muốn…
Chap 20 : Anh và em cùng nhau chống lại thế giới nhé....Hình như điều đó là không thể!
Dường như đứng trước một cuộc chia ly, chẳng ai có thể thành thật được, trong mắt mọi người ở lớp bây giờ Hoàng như một người vô tình và tệ bạc. Làm sao Hoàng có thể quên được cái hình ảnh đó, cái hình ảnh Ngọc khóc không thành lời, mắt thì luôn hướng về cánh cửa với hy vọng rằng Hoàng sẽ đến, nhưng ai biết được đằng sau cái không gian đầy đau đớn đó lại có một người đau khổ hơn gấp trăm lần.
Ai nghĩ gì không là điều quan trọng nữa, trái tim Hoàng giờ đây đã vỡ thành trăm ngàn mảnh rồi, làm sao để hàn gắn lại nó làm sao để có thể nhặt lấy từng mảnh vỡ của nó…
“ Anh đã không thể nói lời tạm biệt em Ngọc à và đó là một lỗ hổng trong trái tim anh”
Hoàng biết rằng khi bước qua cánh cửa đó đồng nghĩa với việc níu kéo Ngọc ở lại mà điều này là không thể,nhưng nếu bước qua cánh cửa đó… Hoàng sẽ chạy tới ôm lấy Ngọc thật chặt và không bao giờ buông tay ra.. Hoàng sẽ thét lên thật lớn rằng : anh yêu em và anh không bao giờ có được một cuộc sống bình yên khi thiếu em..
Và..Nhưng.. Thời gian không bao giờ quay trở lại…
Đã bao nhiêu ngày trôi qua rồi nhỉ, một ngày một tuần hay là một tháng kể từ ngày Ngọc đi… Đà lạt mưa cả tuần rồi, lúc thì ào ạt lúc thì rả rích.
Hoàng vẫn ngồi đó bất động, nhìn ra phía trước cửa sổ.. Lách tách…lách tách từng hạt mưa,mưa buồn và cô đơn! Thời gian cứ trôi một cách thầm lặng. Hoàng cầm trên tay sợi dây chuyền đó, sợi dây chuyền mà không bao giờ đến được tay Ngọc nhìn ngôi sao của sợi dây chuyền Hoàng tự nhủ lòng mình.
Ngôi sao và Ngọc lúc nào cũng như thế, lấp lánh và luôn tỏa sáng, nó không sáng rực rỡ để rồi chóng tàn, mà nó cứ lung linh… lúc sáng lúc tối, lúc ẩn lúc hiện không bao giờ mất đi. Nhưng việc với tay tới những ngôi sao là một điều không thể đối với con người, nó chỉ để nhìn ngắm chứ không bao giờ sở hữu được. Mọi chuyện trở nên xa tầm tay quá…
Đã bao lâu rồi, không gian cứ âm u và lạnh lẽo, không một chút ánh sáng.. Ánh nắng ấm áp không còn nữa… ừ Ngọc cũng không còn nữa. Hoàng khẽ nhìn ra ngoài đường, mưa to thật! Mọi người cứ vội vã đi, như tránh né từng hạt mưa lạnh cắt da cắt thịt xuyên qua từng lớp áp.
Thình thoảng lại có một vài cặp tay trong tay đi dưới mưa trông họ thật hạnh phúc, hình như họ không lạnh thỉnh thoảng quay lại nhìn nhau cười một cách khó hiểu, cái nụ cười đó hình như ấm áp lắm bình yên lắm.. hạnh phúc lúc là thế, đôi khi vô cùng giản dị mà con người không bao giờ nhận ra…
Những hình ảnh của Ngọc cứ hiện ra trước mắt Hoàng và không thể biến đi. Vang vọng bên tai Hoàng vẫn còn giọng nói của Ngọc đâu đó, Hoàng lại bật đoạn clip có Ngọc trong đó.
“ Hoàng à, Hoàng có thấy Ngọc dễ thương không? Hôm nay đi chơi với Hoàng vui lắm. Đừng bao giờ rời xa Ngọc nhé…”
Vẫn nụ cười đó, nó ấp áp và luôn tươi mới lúc nào cũng đem lại cho Hoàng một cảm giác bình yên đến kì lạ. Hoàng nhớ Ngọc quá, tay Hoàng run bận bật, từng nhịp đập trở nên chậm lại.. Hoàng không khóc nhưng có những nỗi buồn tột cùng đến mức con người chẳng thể bật khóc
“ Anh và em cùng nhau chống lại thế giới nhé”
Hình như điều đó là không thể, rồi đây ai sẽ thay anh chăm sóc bảo vệ và che chở cho em hả Ngọc… Cái nỗi nhớ đó nó da diết và sâu lắng chứ không ào ạt, thà cứ để nó bộc lộ hết ra ngoài nhưng nó không như thế, cứ dằn vặt trong tim Hoàng, đôi lúc lại nhói lên một cách đau đớn..
Phải chăng tình yêu giữ trong trái tim mình sẽ quý giá hơn? Nỗi đau hãy dừng lại được không, hãy dừng lại một phút thôi để anh có thể đóng băng tất cả kí ức quý giá này mãi mãi và cho từng giọt nước mắt thôi không rơi nữa.
Em đang ở đâu hả Ngọc?
Tik tok…
Em có nhớ anh không Ngọc?
Tik… tok… tik
Không có anh em sẽ sống tốt chứ?
Tik .. tik
Những câu hỏi của anh vẫn ngổn ngang ở đó, dường như giờ đây chỉ còn cái đồng hồ nói chuyện với anh.. và em yêu anh chứ Ngọc?
….
Rồi Hoàng đứng dậy, mặo áo khoác và lấy xe chạy thật nhanh.. lách tách.. từng giọt mưa cứ rơi trên vai Hoàng, tay Hoàng bắt đầu không còn chút cảm giác nào vì lạnh, hôm nay mưa lạnh quá!
Hoàng lại đứng trên ngọn đồi Thông tin, rồi Hoàng nhẹ nhàng nằm xuống mặc cho những giọt mưa, mặc cho những dòng nước chảy thấm ướt hết.. từng giọt nước lăn dài từ tóc xuống mặt Hoàng, hôm nay sao mưa mặn quá…!! Mưa ơi, hãy cuốn trôi tất cả đi nhé, cuốn đi những nỗi đau của Ngọc, cuốn đi những giọt nước mắt đã từng rơi xuống, và hãy cuốn luôn tôi đi… hãy cuốn tôi đến nơi Ngọc đang đứng được không
Một tiếng trôi qua…
Lại hai tiếng trôi qua…
Ba tiếng..
Bốn tiếng…
……..
……..
- Anh đừng đi được không? Em yêu anh nhiều lắm, em đã cho anh tất cả rồi, đừng rời xa em
- Cô tránh xa tôi ra, đừng làm phiền tôi nữa
Hoàng chợt tỉnh giật vì có tiếng nói chuyện, khắp người Hoàng nhức mỏi vô cùng, có lẽ Hoàng đang sốt. Hình như Hoàng đã thiếp được một lúc, trời cũng đã tạnh mưa và tối từ lúc nào nhưng vô cùng lạnh lẽo, Hoàng ướt sũng vì nước mưa tay chân Hoàng tê hết rồi, trời lạnh quá.. Hoàng ráng lấy gói thuốc ra, những đã nát bấy vì bị ướt.. ừ trái tim Hoàng cũng thế..tan nát hết rồi. Hình như vì Hoàng nằm nên không ai để ý có sự có mặt của Hoàng lúc này.
Hoàng ngồi dậy, nhìn qua phía bên kia và thấy một người con gái đang khóc, tay thì nắm lấy tay của một người đàn ông. Rồi người con gái lên tiếng:
- Anh đừng bỏ rơi em, em sống không thể thiếu anh được
- Cô tránh ra đi, tôi chán lắm rồi
Rồi bất chợt cô gái quỳ xuống trước mặt người con trai, tay níu lấy chân thằng đó
- Em van xin anh, đừng bỏ em
- Cô làm gì thế? Cô có tránh ra không, cô có quỳ chết ở đây tôi cũng không quan tâm
Cô gái đáng thương đó vẫn cứ bấu víu lấy thằng đàn ông và van xin, rồi bất thình lình Hoàng thấy rõ ràng thấy đó nạt cô gái và tát hai cái.
Không biết có phải Hoàng cần tìm chỗ để trút nổi buồn, hay là vì Hoàng thấy quá thương cô gái nhưng Hoàng đứng dậy thật nhanh, chạy đến chỗ thằng đó không cần nói gì và song phi một cú ngay giữa ngực nó. Không dừng lại ở đó
Bốp… bốp.. Hoàng liên tục đấm vào mặt thằng đó miệng la lớn
- Đm mày, đánh con gái hả… bụp…thích thì đánh với tao, mày không yêu nó thì cũng đừng đánh nó chứ. Mày đúng là con dog mà..
Rồi Hoàng vẫn tiếp tục đánh, người con gái đến cạnh Hoàng và kéo Hoàng ra những cái sức lực nhỏ bé đó làm sao có thể ngăn được con thú trong Hoàng lúc này
- Thằng khốn nạn, mày để người yêu quỳ lạy dưới chân mày hả? Bốp.. bốp Hoàng vẫn cứ tiếp tục đánh, thằng con trai dường như không thể chống chọi được gì, mọi chuyện đến quá nhanh… miệng yếu ớt van xin Hoàng
- Em xin…lỗi.. anh tha cho em
Hoàng đánh còn mạnh hơn… rồi hét trước mặt nó
- Con c, mày thích tha lắm phải không. Con dog như mày tao thấy ghét lắm, được rồi để tao tha cho mày
Hoàng dừng tay, nhìn xung quanh và chạy tới chỗ đống đá, lượm một cục đá và cầm trong tay tiến về phía thằng kia đang nằm, hình như Hoàng đang muốn giết nó thì phải.
Và…..
- Ông dừng tay lại, ông là ai mà dám đánh bạn trai tôi hả? ông thật khốn nạn mà, ông tưởng ông là ai?
Hoàng khựng lại, không phải vì bừng tỉnh sau những gì mình vừa làm, cũng không phải vì mình bị người con gái đó chửi… mà là vì những giọt lệ lăn dài trên mắt cô gái đó, tự nhiên tim Hoàng đau quặn lại, đau đến khó thở… Hoàng nhớ đến lúc Ngọc khóc ở trong lớp và nhìn ra phía cửa, chờ đợi người mình yêu… Cái ánh mắt đó, giống ánh mắt của cô gái lúc này. Đầy đau đớn và buồn bã….
Chát….! Cô gái tát Hoàng một cái, điều đó khiến Hoàng vô cùng bất ngờ
- Ông có giỏi thì đánh tôi đi, sao dám đánh người tôi yêu như thế hả? Rồi cô gái nhanh chóng lấy điện thoại ra báo công an
Hoàng khẽ cười nhếch mép, trong đầu suy nghĩ…
Bị người yêu đối xử như thế này mà vẫn bênh vực nó còn dám đánh mình nữa chứ. Tình yêu của cô gái này lớn đến mức dù nguy hiểm vẫn đứng ra bảo vệ người mình yêu sao? Nhưng thằng đó thật là quá tệ bạc mà? Những giọt nước mắt đó là vì bị đối xử tệ bạc hay là vì mình đánh người yêu của nó? Mình thật không hiểu…
Rồi Hoàng chạy thật nhanh đến chỗ xe của mình nổ máy và chạy đi ( lề mề mấy chú bắt được về đồn thì ốm đòn )
Vừa chạy xe, Hoàng vừa suy nghĩ về chuyện lúc nãy.. tình yêu lớn như thế sao? ừ có lẽ những gì mình đã làm cho Ngọc, nếu ai đó ở vị trí của mình cũng sẽ làm như thế… rồi điện thoại Hoàng kêu lên
- Nghe nè Huy
- Hoàng hả, tối nay tụi tao xuống mày ngủ nhé
- Ok tao cũng đang chạy về, tối nay không có ai ở nhà
- Ok men, bye bye
Và rồi, sau buổi tối hôm đó, cuộc sống không biết đâu là thực đâu là ảo… chỉ biết rằng, qua những làn khói trắng, Ngọc lại về bên cạnh Hoàng, lại ôm lấy Hoàng thật chặt như đã từng……
Chap 21 : Những làn khói trắng…
Vừa chạy xe, Hoàng vừa suy nghĩ về chuyện lúc nãy.. tình yêu lớn như thế sao? ừ có lẽ những gì mình đã làm cho Ngọc, nếu ai đó ở vị trí của mình cũng sẽ làm như thế… rồi điện thoại Hoàng kêu lên
- Nghe nè Huy
- Hoàng hả, tối nay tụi tao xuống mày ngủ nhé
- Ok tao cũng đang chạy về, tối nay không có ai ở nhà
- Ok men, bye bye
Về tới nhà, Hoàng cởi bỏ cái áo khoác ướt sũng vì nước mưa, cái cảm giác lạnh buốt thấm tận vào xương, nhức nhối và tê cứng. Hoàng bỗng thấy nhớ Ngọc biết chừng nào, cuộc sống sao trở nên u buồn và chán nản quá.
Đà lạt tối nay thật lạnh, bỗng chốc cảm giác cô đơn chiếm lấy toàn bộ linh hồn Hoàng, như muốn bật khóc, có những nỗi buồn chẳng bao giờ có thể thổ lộ với ai, thôi thì cứ nén chặt nó trong lòng…
B..rừmmmmmm….ùn.. ùn… tiếng bô của khoảng 6,7 chiếc xe máy đậu trước sân nhà Hoàng.
Cóc… cóc..
- Mở cửa Hoàng. Tiếng Huy gọi
Rồi Hoàng mở cửa, hôm nay tụi nó xuống nhà Hoàng ngủ, ừ thì trong lòng đang buồn, có anh em nói chuyện kể cũng vui và nguôi ngoai phần nào, ít nhất cũng có thể giúp Hoàng không nghĩ về Ngọc trong chốc lát.
- Em chào anh Hoàng
Tiếng mấy thằng nhóc
- Ừ, tao tưởng tụi mày học sài gòn mà? Sao về đây rồi
- Dạ, em học chán quá nên bỏ về đây
- M, còn nhỏ thì lo học hành cho tốt đi mày
- Dạ, em biết rồi anh Hoàng
Rồi beo rút từ trong túi ra một vỏ hộp thuốc lá, Hoàng tối nay tụi nó xuống đây ngủ là để hút cần sa. Từ trước đến giờ thì Hoàng chẳng bao giờ hút. Đơn giản là vì không thích. Rồi thì mấy thằng, thằng nào cũng làm vài khói, chỉ khoảng 10 phút sau là đứa nào cũng có sự thay đổi, hai con mắt đờ ra, mi sụp xuống, bắt đầu cười sảng. Rồi thì cũng nhìn nhau cười đến bể bụng mà chẳng cần lý do. Mọi người ai cũng thật vui, chỉ riêng Hoàng ngồi một mình thẫn thở, đôi mắt nhìn xa xôi
- Ê beo, làm tao một khói coi
- Ủa anh Hoàng, hôm nay anh chơi hả, sao lạ vậy trước giờ có bao giờ thấy anh chơi đâu?
- Đm, tụi mày đứa nào cũng vui vậy, tao tự kỉ ngồi một mình buồn chết m
- Hehe, cậu hôm nay cũng chơi hả? Vui nhe, lại đây mình đơm cho một nỏ
Cảm giác đầu tiên khi hút là có một chút gì đó rất rát và gắt ở ngay cổ họng, sau đó thì ho sặc sụa. Rồi thì trong đầu thấy dần trở nên nặng nề, cái cảm giác rất kì lạ, nó giống như là làm bộ não của mình trở nên bị liệt dần vậy, mọi thứ trôi đi rất là chậm chạp. Đôi khi coi phim mặc dù tiếng anh dở tệ nhưng cũng có thể nghe rõ từng chữ mà các nhân vật đối thoại với nhau.
- Khà khà, mặt mày sao hôm nay dễ thương dậy Beo? Hoàng lên tiếng. Có lẽ Hoàng bắt đầu “cháy” rồi!
- Haha, cháy rồi hả anh Hoàng, tiếng mấy thằng nhỏ
- Sướng không mày, haha Beo vừa cười vừa lên tiếng
- Ừ thấy đã lắm mày, sao tự nhiên thấy mắc cười quá, vui trong lòng mà chẳng hiểu tại sao, thấy phấn khích quá mày ơi
Khi khói bắt đầu ngấm rồi thì tự nhiên thất tất cả mọi thứ trở nên buồn cười một cách kì lạ, đôi khi ôm bụng cười chảy nước mắt đầm đìa nhưng cũng chẳng dừng lại được. Hoặc là chú tâm vào một việc gì đó một cách quá độ và làm một cách điên khùng, chẳng hạn như tập trung nhìn vào một cái ly nước cả tiếng đồng hồ nhưng lại chẳng biết mình đang làm gì. Ừ thì chỉ trong khoảnh khắc đó trong lòng cảm thấy thật vui và chẳng vương vấn bất cứ điều gì.
Khi cái cảm giác ảo lên đến tột độ, chỉ cần nhắm mắt lại và tưởng tượng, nó sẽ xảy ra ngay trước mắt của Hoàng, một thế giới ảo được hình thành trong cái thế giới thực. Rồi Ngọc lại ngồi ngay bên cạnh Hoàng, nói chuy...