không được xúc phạm thế. Ông tao là cảnh sát. =3=
- Thế thì mày về mà hỏi ông mày xem tao nói có đúng không?
- Thôi im đê! =.= Giờ phải làm sao?
- Tao có chìa khóa cổng đây. Mở cổng mà vào chiến chứ sao.
Mình có nên nhắn cho mẹ cái tin tạm biệt không đây. Vụ này không biết sống chết ra sao. Mình có mệnh hệ gi thì sau này ai chăm sóc mẹ khi già yếu. Mới sống chưa được 20 năm mà đã phải chết thảm rồi sao (_ _”). Người xấu như ông Tùng còn được sống đến bốn chục năm. Vậy mà mình số yểu thế hả trời
- Vào nhanh thằng kia. Muốn chết à?
- Ơ. Còn xe tao?
- Để đấy. Xử lý xong vụ này đã.
Mò mẫm men theo đường vườn để ra đằng sau. Linh và Vi đã hạ thang xuống cho mình từ bao giờ rồi. Trèo lên thì thấy hai bà nội đang rúm ró ngồi đợi. Lạnh thế này mà Vi vẫn ăn mặc như lúc nãy. Không có chuyện thì đã mắng cho em một trận rồi.
- Sao hai đứa biết có trộm?
- Em đi vệ sinh thì lấy lục khục dưới nhà. Nghe rõ tiếng thì thầm và lục soát đồ đạc. Sợ quá em khóa cửa các phòng rồi ra đây ngồi đợi bọn anh.
- Thế sao biết nó có vũ khí?
- Có mà. Tiếng dao chạm leng keng cả.
- Con Hoa đâu?
- Vẫn ngủ như lợn trong phòng. Em khóa cửa phòng rồi. Không sao đâu!
- Thế sao không khóa cửa vào mà ngủ. Gọi bọn anh đến làm gì? Anh có đánh được trộm đâu?
- Cái gì? Để nó lấy hết đồ nhà em à? Mà nhỡ đâu chúng nó đạp cửa giết người chặt khúc trôi sông thì sao?
- Thôi đi bà nội. Ghê quá.
- Con gì nữa.
- Thế giờ sao?
- Xuống đánh chứ sao?
- Khéo chưa đánh được. Nó đập cho chết tươi.
- Em có gậy này. Còn có kiếm Nhật bố treo làm cảnh trên tường này. Cho ông Hoàng với Vi cầm chai rượu vang.
- Ừ. Bỏ đây xem nào. Ê. Kiếm Nhật xịn phết. Bố em ăn chơi thế? Óe. Rượu vang xịn. Để mà uống. Đưa gậy đây xem nào. Ơ… Mà hai ông bà nội. Cầm lấy đi bắt trộm đi. Cứ ngồi đấy mà nắm tay nhau.
Mình và em chẳng đoái hoài gì. Chỉ cần được bên em là quên hết sự đời. Mà hai ông bà Hưng Linh cũng giỏi. Ngồi tự sướng với nhau cả ngày được.
- Đâu đưa đây nhanh lên. Choảng nhau trận rồi đi ngủ. Tao mệt lắm rồi!
- Đưa kiếm đây Linh. Để anh đi trước xem sao.
Em bám vào tay đi sau mình. Linh đi trước cùng Hưng. Bên em chẳng còn thấy sợ nữa. Mình mà sợ thì em lấy đâu ra chỗ dựa. Dò dẫm từng bậc cầu thang. Càng xuống đến gần bếp càng nghe rõ tiếng động.
- Hình như chuột thôi chứ trộm gì mà lúi húi ở bếp lâu thế?
- Im xem nào! Cứ loi choi
- Thằng chó. Mày nói ai đấy?
- Bố nói mày. Im đi!
- Anh im đi ý. Với tay bật điện lên em xem nào.
- Từ từ. Mọi người chuẩn bị tinh thần đi nhé!
Ghê quá. Cầm chắc cái gậy mà cứ tuột khỏi lòng bàn tay. Điện sáng lên vài giây mình mới quen mắt nhìn được. Cái quái gì ở bếp kia?
- Ôi mẹ ơi! Con dở này!
- Sao lại thế này? Sao nó lại ở đây?
Chạy lại nhòm kĩ. Mẹ ơi. Em gái yêu quí của bạn Hưng. Mà giỏi thật đấy. Ngồi bệt dưới đất thò đầu vào tủ lạnh mà không thấy rét à? Mặt mũi tè le như tò he.
- Con điên này! Mày làm cái gì thế này?
- Hưng hở? Em đói quá hê hê
- Ôi nó còn là người nữa không? Mộng du à? Tỉnh đi.
Mình vứt gậy vào xó bếp, ngáp lấy ngáp để, nhìn thằng Hưng ra sức lay Hoa dậy.
- Im mồm đi xem nào. Trật tự!
- Con thần kinh này, lại còn tát tao nữa.
- Thôi thôi anh khiêng nó lên phòng đi. Nó say biết cái gì đâu.
Linh với Hưng kéo Hoa lôi lên gác. Em đứng cười khúc khích. Mình thì khỏi phải nói rồi. Nhìn thằng Hưng bị tát bôm bốp hai cái mà sướng gần chết. =)) Lại thêm cái mồm toe toét ba tê của em Hoa. Hài thôi rồi.
- Hoàng đi thế có lạnh không?
- Không lạnh. Chỉ lo thôi!
- Lo gì?
- Lo Vi bị trộm giết!
- Vớ vẩn. Em không giết trộm thì thôi. Trộm nào dám giết em?
- Thế sao còn gọi anh đến.
- Muốn gặp Hoàng thôi mà! Hi hi.
- Đồ khỉ này!
Cốc đầu em rồi dắt em lên gác. Cũng phải gần 1h đêm rồi. Thế này không biết sáng mai dậy đi học kiểu gì. Vừa ngó đầu lên gác thì Linh chặn lại.
- Vi ơi. Điện thoại của Nhật!
Nhật là ai? Nhật là thằng nào? Đêm rồi sao còn gọi em? Em cầm điện thoại trả lời toàn “Ừ”, “Không sao”, “Vi ổn rồi”. Lạ. Lại còn phải báo cáo cho ai nữa.
- Ai đấy Vi?
- Bạn em gọi điện hỏi em chút thôi.
- Bạn nào!
- Thôi đi ngủ nào. Bạn chứ bạn nào. Hoàng tò mò thế?
- Trai hay gái?
- Trai.
- Bao nhiêu tuổi?
- Cùng lớp em!
- Cùng lớp?
- Thôi mà. Em mệt lắm rồi đấy!
Tức thật. Giờ lại còn có thằng nào quan tâm thăm hỏi ngoài mình nữa. Tự nhiên thấy cáu. Muốn bổ đôi cái điện thoại ra xem số thằng kia là thằng nào.
- Khuya rồi hai anh ngủ đây luôn nha. Em lấy chăn cho. Xuống ghế sofa mà ngủ
- Ừ!
Hưng kéo mình xuống phòng khách nằm. Bực bội quá đi mất. Mặt mình cứ hằm hằm như thịt bằm nấu cháo.
- Mày làm sao thế?
- Chả biết có thằng nào mới gọi cho Vi ý. Thằng tên Nhật.
- Ôi giời. Thằng cùng lớp nó chứ ai.
- Sao nó biết có chuyện mà gọi? Sao nó không gọi cho Linh nhà mày mà lại gọi cho Vi nhà tao?
- Ờ nhể. Thôi bỏ mẹ rồi. Mày lại có đối thủ rồi.
- Mày im mồm đi.
- Hê hê. Chuyến này mệt nha em.
Nằm xuống ghế. Nghĩ ngợi đủ thứ. Sao em lại có thể nói chuyện nhẹ nhàng với người con trai khác ngoài mình chứ. Muốn tâm sự với thằng Hưng không được. Nó cứ hí hoáy nhắn tin cho người yêu.
- Thằng kia. Thích thì lên gác mà ngủ. Cùng nhà mà cũng bày đặt nhắn tin
- Im đê. Tao đem bí mật xuống cho mày đây.
Mới nói xong đã thấy Linh xuống. Vứt cho Hưng cái điện thoại rồi đi lên.
- Này. Thích thì kiểm tra xem đi.
- Sao hai đứa mày vô duyên vậy? Như thế này là xâm phạm đời tư cá nhân
- Thôi đi ông nội. Xem nhanh cho tao còn mang lên trả. Buồn ngủ lắm rồi.
Mình thấy đôi này xấu tính kinh. Nhưng mà lúc này mình cần. Mở điện thoại em ra. Hình nền là ảnh em chụp với lớp. Sao không để hình mình làm ảnh nền? Ngứa mắt! Mở danh bạ. Mò mẫm tên Nhật. Không có. Bấm nhật kí điện thoại thì thấy em lưu tên hắn là Chocolate. Tức phòi máu. Chả nhẽ mình lại lưu lại là Cứt trâu! Thử bấm số mình xem thế nào. Trời ơi. Không thể chịu được. Số mình lưu đơn giản như đan rổ. A.Hoàng! Hic. Tại sao cái thằng dở người kia được em lưu cái tên đặc biệt như thế mà mình thì không? Lại còn sô cô la. Chẳng phải sô cô la là tượng trưng cho tình yêu sao?
- Mày làm sao thế Hoàng? Lại lên cơn điên à?
- Mày im mồm đi tao cho hòn gạch giờ
Mở hộp tin nhắn của em ra. Tin của mình thì ít mà tin của cái thằng Cứt trâu kia thì nhiều. Lại còn cái kiểu xưng hô chàng chàng nàng nàng mới lộn ruột. Cái thằng này vô duyên dễ sợ. Sáng nhắn tin hỏi dậy chưa. Trưa nhắn hỏi ăn chưa? Tối nhắn hỏi học chưa. Thiếu mỗi mấy cái việc tắm rửa đi ị chùi đít là nó không hỏi. Mà nếu thân tí nữa chắc thằng này cũng hỏi luôn được mất. Còn được cả em. Nó hỏi cái gì cũng nhắn tin trả lời cặn kẽ. Nó có phải bố mẹ đâu mà làm gì cũng báo cáo. Sao em không có khoảng cách với con trai gì thế? Dù gì thì em cũng có người yêu rồi! Ôi tôi điên mất!
Vùng dậy tống điện thoại vào ngực thằng Hưng, vừa nói vừa nghiến răng:
- Mày lên trả cái điện thoại ngay cho tao!
- Ơ cái thằng. Dở à? Lên mà trả.
- Cút đi. Im cho bố ngủ!
- Bố tiên sư cái thằng. Thỉnh thoảng bệnh dại lại tái phát. Đến khổ!
Nằm trùm chăn kín đầu. Bực quá đi mất. Em coi mình là gì không biết. Là bù nhìn à? Mình tối ngày lo lắng rồi nghĩ đến em. Điện thoại ngoài số của mẹ và em ra thì không có số của một người đàn bà nào khác. Lúc ăn lúc ngủ đều nhớ đến khuôn mặt em lúc em cười. Khi học bài nỗi nhớ lại dội về cũng cố gắng gạt ra khỏi đầu rồi cắm cổ vào đống bài tập dài loằng ngoằng. Đến đón em cũng không dám vì sợ bạn bè em trêu chọc. Em làm mình đau quá đi mất. Cái thằng Cứt trâu kia. Ông muốn làm xe lu chèn qua chèn lại cho mày nát choe choét rồi dính nhoe nhoét xuống mặt đường luôn.
- Thôi ngủ đi Hoàng!
- Kệ tao!
- Mày còn non và xanh lắm em ạ!
- Cái gì?
- Ui zời. Sự xuất hiện của người thứ ba sẽ khiến mày hiểu được rằng chẳng bao giờ có khái niệm duy nhất trong nhau. Tình yêu không phải lúc nào cũng có những tin nhắn cuối cùng vỗ về riêng giấc ngủ hay nỗi nhớ chỉ dành cho một nơi chốn đi về quen thuộc đâu.
- …
- Mà thôi tao đùa đấy. Ngủ đi!
Ôi thằng bạn mình. Nó có hiểu cảm giác của mình lúc này không vậy? Tức đến đắng lòng. Trùm chăn lại cố xua đi những bi quan chán nản. Để ngày mai ít ra còn có đủ bình tĩnh đứng trước mặt em. Nói với em rằng em chỉ là của riêng mình. Và mình không chịu san sẻ em cho bất kì ai hết! :(
Chap 31.
Mình nằm suy nghĩ mãi tới gần sáng mới chợp mắt được, làm sao mà ngủ ngon trong tình trạng bức bối nhức nhối thế này. Sáng ra mình bơ phờ lờ đờ như thằng vật thuốc, mắt lồi cả ra. Em thì cứ xúng xính xinh tươi chuẩn bị đi học.
- Mặt Hoàng làm sao thế, trông như con cú
- Vầng, Vi có người quan tâm cả lúc đêm hôm khuya khoắt, tui nào có ai ngó ngàng đâu
- Hoàng hâm, đạp cho phát, nói linh tinh
Em đấm đấm mình rồi kéo mình ra bàn ăn, chẳng nhẽ lại đấm lại, đã đang bực sẵn. Chỉ muốn trói tay trói chân em như con lợn, khỏi đi học, khỏi gặp thằng nào hết. Cầm lấy tay em gầm gừ
- Vi mà để thằng nào cầm tay này của anh là chết với anh đấy
Em dúi mình 1 cái, cười tít mắt
- Của ai người ấy dùng!
Sao mà ghét thế. Có biết tim anh đang sôi ùng ục như nồi áp suất hay không. Em cứ vô tư vô tâm quá đáng thế này thì anh đến nổ banh xác mất thôi
Linh với Hưng đang hú hí với nhau trong bếp nấu bữa sáng, nhìn thấy ghét. Đêm qua thằng Hưng còn kích đểu mình, nó khoe Linh lưu tên nó trong danh bạ là Love Forever, ghen tị phòi cả máu. Được một lúc thì có người bấm chuông í óe. Gì. Thằng oắt nào ngoài cửa kia?
- Em đi có việc nên sớm một chút. Tao đi trước đây Linh. Chào 2 anh em đi học!
Méo mặt, mình thộn ra chưa kịp hiểu. Không đợi mình đưa đi?
Mà "2 anh" là nào, sao lại quy đồng mình với cái thằng Hưng? Ít nhất cũng phải "Anh yêu ơi em đi học đây" chứ, không bắt hôn tạm biệt thì thôi. Em bị loạn ngôn à. Linh chạy ra thì thầm vào tai mình
- "Chocolate" đấy anh ạ
Sặc, hóa ra thằng Chó Có Lát đây à, dám mò đến tận nhà rủ đi học, mất dậy. Mình vô thức chạy theo em ngay, mắt đỏ ngầu, giật phắt tay em lại
- Để anh đưa Vi đi học
Vi tròn mắt
- Thôi Hoàng ăn sáng chuẩn bị đi học kẻo muộn, em đi với Nhật còn có việc nữa
- Thế Vi nhịn đói à
- Không em sẽ ăn ở căng tin với Nhật mà, Hoàng vào đi
Mình siết chặt tay em hơn
- Sao Vi lại thế?
Vi hơi cau mày
- Em làm sao?
Mình sắp phát điên đến nơi rồi, ức không thể chịu được. Thằng cứt trâu kia còn chào mình nữa chứ, chẳng nhẽ lại lôi nó ra sông quẳng mẹ xuống. Nhưng mà nó to con hơn mình, nhìn là biết dân bóng rổ rồi, cái mặt giả nai giả ngoan thấy ghét, con gái là hay siêu vẹo mấy thằng Hot boy kiểu này lắm. Mình níu tay em mạnh hơn
- Vi nhớ đấy!
- Hoàng hâm vừa
Em gỡ tay mình ra, tung tăng chạy ra với thằng khốn ấy. Nhìn theo em mãi, cố trừng mắt xem cự li giữa em và nó có đủ an toàn không, em mà để nó chạm vào tay thì chết với mình. Mặt mình ngu vật vã, đứng ngoài cổng như thằng trẻ con đợi mẹ về chợ. Thằng Hưng ra khua khua tay trước mặt mình
- Vào ăn đê mày, sao mặt đần thối ra như ỉa đùn thế, sáng ra quên chưa đi à
- Thằng Chó Có Lát nó cướp em Vi của tao rồi
Thằng Hưng cười vật, thằng mất dạy, thấy người khác đau thương tan nát còn cười, chả nhẽ lại trút giận lên nó cho đỡ bức xúc
- Ờ Chó Có Lát không khéo nó lại cho mày đi bay đấy Vàng ạ =)))))))
Mình thụi cho thằng Hưng 1 phát, hầm hầm vào nhà. Nuốt sao nổi nữa, rửa mặt cho đỡ bốc hỏa. Nhìn vào gương, trông mặt mình trắng bệch ra, mắt như mắt cá chim. Hic, mình không xinh trai bằng thằng Cứt trâu đấy thật, nhưng chỉ 1 tí thôi. Thằng khốn, càng nghĩ càng căm, mà cả Vi nữa. Em coi mình là gì vậy? Chẳng lẽ nhưng yêu thương thời gian qua em cho mình, là đùa à. Em tàn nhẫn quá, để mình yêu em đến thế này rồi quay sang hành mình. Càng nghĩ càng muốn cạo đầu, điên không chịu được. Phi xuống nhà, thấy Linh đang đút cho thằng Hưng ăn, nhìn muốn đấm chết luôn cả 2 đứa. Thằng Hưng bình thường quậy như cướp, thế mà trước mặt người yêu ngoan như chó cún. Phát ớn. Nhưng mà GATO đứt cả ruột. Em Linh thuộc loại ghê gớm chứ vừa đâu, thế mà cũng chiều chuộng người yêu thế kia, đâu có bỏ mặc gấu như em chứ.
Mình chạy ra sân dắt xe đi luôn, thằng Hưng với theo
- Ớ ớ, mày bỏ tao à
- Mày tự lo đi
Thở phì phì, phóng vèo vèo qua mấy vũng nước trên đường còn sót lại từ đêm. Gió thốc vỡ hết cả lòng. Mình nghiến răng, vừa đau vừa cay, yêu là khổ thế này, biết thế đếu thèm yêu nữa. Giá mà được đấm vỡ mũi thằng oắt con đó, thì mình nguyện chuyển từ quần đùi hoa sang mặc quần đùi sọc của bố cũng được. Đến cổng trường em thì em cũng vừa bước vào. Khoảng cách vẫn an toàn, nhưng em có vẻ vui lắm, tay chỉ chỉ, cái miệng suốt ngày mắng mình xa xả giờ tươi hơn hớn. Chẳng nhẽ lại bắt em đi nhuộm răng đen xì cho hết mà cười. Mình chua chát đứng ngoài đường nhìn theo em như thằng ngộ. Nhìn em đi vào lớp, trống đánh như đập vào mặt. Cái ông bảo vệ này vẫn thế, ngày xưa mình đi học thù nhất cái tiếng này vì toàn đi học muộn. Trống trường mà ổng oánh như trống chọi trâu, chả hiểu sao cái trống không bục ra. Còn mặt mình thì sắp bục ra thật rồi, hic.
Quay xe về trường. Thôi buồn thì có gì vui đâu mà buồn. Đàn ông đâu phải sống chỉ vì gái. Thở sâu mấy cái rồi vào lớp. Thằng Hưng đã đến từ bao giờ. Ngồi xuống ghế lôi sách vở ra thì thằng Hưng đập vai mình.
- Tao bày cho mày một phép thử nhé!
- Thử cái gì?
- Thử xem em Vi coi trọng mày hơn hay Chó Có Lát hơn.
Nói xong nó ghé vào tai mình thì thầm một lúc. Chỉ tội lúc ấy do không có tâm trí nên mình nghe câu được câu không. Để chiều đi học về thử xem. Nghe Linh bảo Nhật còn học rất giỏi nữa, và không khéo là năm sau thi cùng 1 trường với em. Ôi càng nghĩ càng nát bấy óc, cái gì nó cũng hơn mình. Nhưng mà rõ ràng hiểu em chỉ có mình, thương em cũng chỉ có mình, sống chết vì em cũng chỉ có mình, đâm đầu vào cột điện vì em cũng chỉ có mình thôi, sao em lại không biết điều đó hả?
Tan học, lững thững ra lấy xe về một mình. Nghĩ bậy nghĩ bạ nghĩ lan man, mình cũng đâu phải loại ngu, cũng đậu đại học. Cũng là đàn ông mà sao lúc nào mình cũng run như cầy sấy lúc gặp chuyện, lúc nào cũng gọi mẹ, chả biết cái vẹo gì ngoài lần sờ mấy chục cái phím đen xì trước màn hình. Tự nhiên mình nhận ra mình là 1 thằng không được cái nước gì thật, lại còn ở bẩn. Ôi chán đời, buồn ơi là sầu. Em yêu mình vì cái gì không rõ, nhưng giờ mình nhận ra em có thể bỏ rơi mình bất cứ lúc nào. Còn mình thì, không thể sống thiếu em được nữa rồi. Độc thoại 1 mình suốt quãng đường, mình vẫn không thể nào thoải mái hơn được.
Đang đứng đợi đèn đỏ tự nhiên có 1 bà, à không, 1 bác gái, đi tới chỗ mình. Trông bác hình như mới ở dưới quê lên, kiểu này là tìm con rồi
- Cháu ơi cho bác ngõ Quỳnh đi chỗ nào nhỉ?
- Dạ bác cứ đi thẳng, rẽ phải, rẽ trái, gặp 1 cái ngõ, rẽ trái, rẽ phải........rồi thấy biển báo là đúng đường
Thấy mặt bác ngơ ngơ kiểu bất lực, tóc bạc hết rồi. Mình chợt nhớ tới bà nội ở quê mà buồn buồn. Nghĩ một lúc mình đề nghị đưa bác đi. Hỏi số nhà đưa bác tới tận nơi luôn. Bác cứ chần chừ một lúc không dám đi theo.
- Bác yên tâm. Con không phải trộm cướp gì đâu. Bác không tin thì thẻ sinh viên của con…
- Thôi khỏi khỏi. Nhìn mặt mũi mày thế này bác tin mà. Số......
Ơ, đấy là xóm trọ của mấy thằng lớp mình, bác là mẹ thằng nào nhỉ. Mình hỏi, bác cười toe, nụ cười thật thà hở hết cả răng lẫn lợi:
- Mày biết Cu Cứng nhà bác à, thế có ở cùng Cu Cứng nhà bác không?
=)))))) Người ở quê sao họ có nhưng kiểu gọi tên buồn cười. Mình lại nhớ tới thằng Học, thằng Buồi trọc đầu bạn mình. Những ngày đẹp như mơ ấy là ùa về. Khoảng thời gian có em sao đẹp thế. Ở bên em mình mới có thể cười những nụ cười thật nhất.
- Cu Cứng nhà bác học hành thế nào?
Ôi trời, bác cứ cu cứng cu cứng hoài ai mà biết là thằng nào. Lớp mình thằng nào chẳng "cu cứng", có mình là thỉnh thoảng ẻo tí thôi.
- Bác ơi thế tên đi học của bạn Cứng là gì?
- À ờ. Là Cường con ạ. Nó ngoan lắm. Nhà hiếm con chỉ được hai đứa
Cường với Mạnh. Hai bác vẫn gọi nhiếc là Cứng và Mềm.
- Thế nhà mình có cu Cứng và cu Mềm ạ.
- Đúng rồi đúng rồi !
Bác vừa cười vừa vỗ vai mình bôm bốp. Mình phì cười. Hỏi mãi hóa ra là thằng Cường lớp mình. Thằng này thì khỏi nói rồi, mà nhà lại nghèo nữa. Mình vốn phục nó, giờ nhìn thấy người mẹ này, lại càng phục hơn. Lại nghĩ tới mình, chán đời phát điên, hic. Đưa mẹ Cường đến xóm trọ, thằng bạn đang dắt xe đạp định đi đón thì phải. Nó ôm chầm lấy mẹ, chẳng ngại ngần. Cuộc sống vẫn còn những người sống rất thật với hạnh phúc của mình, không có tiền cũng chẳng sao, chỉ cần như thế này là đủ, nó cười suốt ngày, cuộc đời với nó dường như luôn tươi đẹp lắm. Mình mém rơi nước mắt. Nó cảm ơn mình rối rít, mình cười trừ rồi quay xe về.
Đi khuất mẹ con "cu Cứng", quay về trường chờ em đúng giờ tan tầm. Em vẫn đi cùng Nhật, theo sau là Linh và một đám bạn. Nghe lời thằng Hưng mình đi cách em một đoạn. Giờ này chắc em không còn “có việc” như sáng nay nữa. Đi nhanh hơn để bắt kịp em. Mình gọi nhẹ.
- Vi à!
Em ngoảnh lại. Mình chăm chú nhìn ánh mắt của em. Thấy hiện rõ niềm vui khi nhìn thấy mình chứ không phải bất ngờ hoảng hốt. Em nhắc Chó Có Lát dừng lại rồi xuống xe chạy về phía mình. Vui không tả được luôn.
- Sao Hoàng lại ở đây?
- Anh đi đón Vi về!
- Hoàng làm sao thế? Hoàng ốm à?
- Không. Anh khỏe mà. Vi lên xe đi!
Em vẫy Linh cùng bạn bè về trước rồi trèo lên xe mình. Trong lòng mình chộn rộn bao cảm xúc. Nếu Hưng không bày cho mình phép thử này thì mình làm sao biết được mình đứng vị trí gì trong tim em. Và nhỡ đâu thái độ của em lúc nãy là khó chịu và cáu gắt thì ắt hẳn mình sẽ hiểu ra nhiều thứ. Vậy là vấn đề không phải từ em. Mà là từ thằng kia. Mình từ từ chiến đâu loại bỏ đối thủ vậy
- Thế sáng nay Vi đi đâu?
- Em có việc ở trường một chút thôi. Việc bên Đoàn mà Hoàng.
- Thế sao không để anh đưa đi?
- Lúc ấy Hoàng còn chưa ăn. Với lại em bảo Nhật nên không muốn hủy hẹn.
- Không biết!
Em thò tay vào túi áo mình, cấu cấu. Mình thọc tay trái vào túi áo. Nắm chặt tay em trong ấy. Tự nhiên thấy ấm hẳn. Bàn tay em nhỏ nhỏ nằm gọn trong túi áo mình.
- Nhớ nhé. Tay này chỉ anh được cầm!
- Đồ quỷ. Bỏ ra không rách áo giờ.
- Không!
Nắm tay em suốt đoạn đường, mình lại cười khô cả lợi. Đưa em về nhà Linh xong mình quay trở về nhà. Nhà còn có người hằng ngày chờ mình về ăn cơm tối. Chăm sóc được người phụ nữ thân yêu nhất, rồi mới có thể che chở cho người con gái mình yêu.
Vừa quẹo vào ngõ nhà mình, có điện thoại. Dm lại là lão Tùng gọi. Tính cả lần này là lần thứ 3 lão gọi đòi gặp. Mà không hiểu gặp mình làm gì. Mình không được run, không được run, đã bảo là phải mạnh mẽ lên cơ mà. Nhưng thấy cứ thế này không ổn chút nào. Nhà mình thì ở đây. Đường mình đi lão cũng biết. Không chịu hẹn gặp nhất định lão không buông tha. Trống xe xuống rồi bấm nút nghe. Lại cố nghĩ về em những lúc em cười để tiếp thêm sức mạnh cho trái tim đang run rẩy trong lồng ngực.
Chap 32.
- Chào nhóc!
- Chào chú!
- Biết là ai cơ à?
- Chú gọi con bằng số này 3 lần rồi !
- Thế vẫn như cũ nhóc nhỉ.
- Mục đích ?
- Gặp nhau nói chuyện thôi. Tao khoái !
- Đối tượng ?
- Mày thừa biết đối tượng là gì rồi
- Lí do ?
- Dm mày không gặp thì con Vi biết mùi.
- Địa điểm ?
- Mai đi học khác có người đón con nhé. Rảnh rỗi thì gọi cả thằng con con bạn mày hôm nọ vẹo xe trước mặt tao. Tao nói chuyện luôn thể.
Cụp máy. Mình không đủ bình tĩnh nói chuyện với thể loại này. Dắt xe vào nhà. Mẹ đang tưới cây. Mình chào mẹ mà mẹ cứ ỉm đi. Hôm nay không còn tâm trạng nào nhào vào lòng mẹ mà hò hét nữa rồi. Vứt cặp vào ghế rồi ngồi vào bàn ăn. Mẹ chạy lại xới cơm rồi hai mẹ con ngồi ăn. Dự là mẹ cũng chẳng biết đêm qua mình đi đâu. Mọi ngày sáng là mẹ đi sớm lúc mình chưa dậy. Chắc mẹ vẫn tưởng đêm qua mình ngủ ở nhà. Vừa ăn vừa ngó mẹ. Mẹ cũng chẳng hỏi gì. Nhìn mặt mẹ mệt mỏi thấy rõ. Thương khủng khiếp.
- Mẹ sao thế ?
- Hơi mệt !
- Con đi mua thuốc cho mẹ nhé
- Biết bệnh gì uống ?
- Thì con cứ bảo mẹ mệt.
- Xong nó đưa cho mày viên thuốc đi ỉa mày cũng chịu à.
- Mẹ này. Mệt thì người ta đưa thuốc mệt chứ đưa thuốc đi ỉa làm gì.
- Ai biết. Ngày xưa tao đau dạ dày bị bọn bác sĩ viện huyện khiêng đi mổ ruột thừa.
Mẹ thật là. So sánh thế cũng so sánh.
- Hay con mát xa cho mẹ.
- Không cần. Tay như tay trâu, đụng vào tao đau hơn.
- Thế con đi mua xả cho mẹ đun nước xông nhé.
- Tao đã bảo không cần. Thằng này dạo này lắm mồm thế nhỉ.
- Thế thi phải làm nào?
- Điếc tai quá. Im mồm xem nào.
Mẹ lúc nào cũng thế. 10 cuộc nói chuyện thì 9 cuộc mẹ gắt từ đầu đến cuối. Thôi cắm cúi ăn tiếp. Chả qua tâm lý mình sợ mai gặp lão Tùng không có đường về. Mình chưa báo hiếu cho mẹ được tí nào. Chưa đem về cho mẹ nàng dâu thảo mà đã ra đi. Cơ mà nghĩ lại thì thấy mọi thứ cứ từ em mà ra. Cuối cùng cũng chết chỉ vì mấy cái lông nách. =.= Chuyến này an toàn trở về. Thấy em còn cười nói với thằng nào. Minh xử tử thằng ấy luôn. Cứ nghĩ đến thằng Cứt trâu mà cú.
---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.antuong.org. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.antuong.org – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
---------------------------------
Lên phòng nằm suy nghĩ. Đầu óc vẩn vơ mấy kỉ niệm không đầu không cuối. Mình không hẳn buồn cũng không hẳn vui. Nhiều khi cảm xúc như thế nào cũng không thể gọi tên được. Chỉ thấy chán chán nản nản thế nào ấy. Đang lim dim lịm đi vì mệt thì mẹ gọi.
- Hoàng ơi! Thằng nào gọi mày vào máy bàn này
Vội chạy xuống nghe
- Tiên sư mày. Cho bạn bè số di động đi. Tao đang ngủ phải dậy nghe.
Quái lạ nhỉ. Chẳng nhẽ lão Tùng còn định khủng bố cả mẹ nữa à?
- A lô?
- Hoàng à?
- Ừ Hoàng nghe!
Đầu dây bên kia ỉm đi một lúc rồi nói tiếp
- Hoàng ơi!
- Ừ Hoàng nghe! (Đang cố bình tĩnh lắm rồi đấy. Suýt chửi)
- Tao đây!
- Tao nào?
- Học đây! Hi hi
- Ôi, dm thằng chó. Sao mày biết số nhà tao?
- Tao xin bà mày sáng nay xong.
- Trời ơi bà tao có chuyện gì à mà mày phải gọi thế?
- Không có chuyện gì?
- Thế sao mày gọi cho tao?
Cái thằng. Cứ nói chuyện được vài câu thì ỉm đi không nói gì tiếp!
- Học ơi!
- Ơi!
- Dmm nói chuyện kiểu gì thế? Mày gọi điện bằng gì?
- Di động của anh tao mới mua.
- Thôi thằng chó. Thế đưa số đây bố gọi lại không hết tiền giờ?
- Số nào?
- Thôi thôi thế có gì mày nói nhanh không anh mày giết mày giờ!
Lại ỉm đi. Ôi tôi chết với thằng này mất. Tự nhiên gọi điện cho mình làm mình sốc gần chết. Gọi điện rồi cứ ngắt quãng đoạn một
- Hoàng ơi!
Tiên sư nó, lại gọi tên mình ). Khổ quá. Hình như lần đầu tiên gọi điện thoại. Cứ thế này thì chết tiền.
- Mày nói gì nói nhanh tao xem nào! Thằng dở này
- Có phải mày gửi vợt muỗi với quần về cho tao không?
- À ừ. Tao gửi chú Hùng lái chuyến xe chiều về đấy. Mày nhận được rồi à?
- Ừ!
- Có biết dùng không?
- Quần thì chỉ mặc vào thôi chứ khó gì. Còn vợt muỗi bố tao thích lắm?
- Bố mày á?
- Ừ. Từ giờ bố tao đi ỉa đêm sẽ không bị muỗi đốt mông nữa. Tối nào ông cũng cầm đi theo. Ngồi ở chuồng xí mà cứ bép bép bép suốt!
=))Chết cmn mất. Thằng chó này. Vẫn cái kiểu kể chuyện thật thà không tả được.
- Bố tao sướng quá nên không cấm tao đi chơi nữa. Bố tao bảo “thằng Buồi này thế mà được việc”. Hê…
- =)) (Cười gần chết luôn không trả lời được điện thoại)
- Rất cảm ơn mày nhá!
- Ừ không có gì đâu. Tại hôm về tao thấy mày thích cái vợt muỗi của bà tao nên tao mua cho thôi.
- Thế thỉnh thoảng có gì hay và xịn lại gửi cho tao nhá. Để tao được bố tao khen nhá.
- =)) Ừ ừ!
Xong rồi nó lại ỉm đi một lúc. Quả này đêm nay thế nào cũng chết với anh nó.
- Hoàng ơi!
- Ừ tao nghe =))
- Thế tao cúp máy nhá!
- Từ từ đã. Mày chăm bà hộ tao..
- Tao biết rồi. Bà vẫn khỏe lắm. Hằng ngày vẫn ra đồng nhà tao hái rau.
- Ừ tao cảm ơn mày.
- Thế tao cúp máy nhá!
- Ừ mày nhớ học tốt như lời tao dặn nha.
- Không được, dốt lắm. Khéo năm nay lại đúp.
- Có gì không hiểu bảo bạn bè giảng cho. Đừng ham chơi. Mày học giỏi thì được lên thành phố học với tao.
- Thật à?
- Thật. Thế nên cố lên.
- Ừ tao cúp máy đây!
- Ừ…
Chưa kịp nói thêm gì thì chỉ còn lại tiếng tít tít. Nhớ bà, nhớ đồng ruộng, nhớ bà, nhớ bọn trẻ quá… Mình đặt ống nghe xuống mà rưng rưng. Sao tự nhiên hôm nay Học lại gọi cho mình. Hay lại điềm báo gì đây? Chẳng lẽ cả thế giới biết ngày mai mình ra đi nên thăm hỏi trước khi từ giã cõi đời =.=
Lê lết lên phòng thì lại có điện thoại. Giật bắn mình.
- Hưng à?
- Chả bố thì ai? Mày đang làm cái chó gì thế?
- Tao đang nghe điện thoại.
- Tiên sư mày. Thế chiều nay thế nào?
- Ổn!
- Ổn mà nghe giọng mày nhão như cứt thế?
- Hưng ơi!
- Hở?
- Tao sợ lắm!
- …
- …
- Mày làm sao thế Hoàng?
Giọng thằng bạn tự nhiên trùng xuống. Mình có thể cảm nhận được nó đang lo lắng cho mình. Đôi khi có phát hiện ra những cảm xúc nhỏ thôi mà có thể khiến mình cảm động rơi nước mắt.
- Lão Tùng hẹn gặp tao Hưng ạ?
- Cái quái gì? Thế mày nói sao?
- Tao hẹn!
- Trời ơi thằng ngu. Dm tao hết cách với mày rồi.
- Nhưng lão bảo sẽ xử Vi nếu tao không gặp
- Mày muôn đời chết vì đàn bà. Mày ngu lắm thảo nào đéo lớn được.
- Mày cao hơn cao có 1 phân mà (“=.=)
- Thôi mày im đi. Tao sang mày đây.
Thằng bé có mặt trong vòng 20 phút. Mở cửa cho nó mà muốn lao vào ôm nó quá. Thằng bạn chí cốt của mình. Nó chạy lên phòng rồi nhảy lên giường trùm chăn luôn.
- Nằm đi mày. Đêm qua thức khuya tao mệt quá!
- Ừ!
Tắt điện rồi nằm xuống cạnh nó. Trong lòng bứt rứt khó tả. Tự nhiên lôi thằng bạn vào vòng nguy hiểm. Kể mà thằng này cũng ngu. Ỉm đi rồi chả quan tâm thì chết ai. Ai bảo nó tốt với bạn bè. Dù sao cũng tự an ủi rằng mình tốt số nên có thằng bạn thân thế này.
- Sợ hả?
- Ờ sợ chứ!
- Nhưng có hối hận không?
- Không!
- Tại sao?
- Không biết. Nhưng cứ nghĩ đến khi Vi cười là tao lại có thể làm bất cứ thứ gì!
- Thế nghĩ đến lúc mẹ mày cười thì mày có dũng cảm thế không?
- Thằng chó. So sánh kiểu gì thế?
- Ha ha. Đùa thôi. Cơ mà sống vì gái ít thôi thằng chó.
- Mày đang nói xấu người yêu tao đấy à?
- Trúng thì không chả trúng thì trượt. Cơ mà thôi ngủ đi. Mai có chết thì tao cũng không thích làm ma thiếu ngủ.
Nằm vắt tay lên trán. Nghĩ vẩn vơ đủ thứ. Nghĩ về bà nội, về thằng Học, về cái vợt muỗi bố nó suốt ngày ôm đi ỉa. Về một vùng quê yên ả cả ngày không nghe thấy một tiếng còi xe. Nếu qua được ngày mai. Nhất định có một ngày đưa Hưng về quê chơi. Nhìn thằng bạn ngủ say mà thương quá. Quay lưng vào tường rồi cố chìm vào giấc ngủ.
Sáng ra thằng Hưng mò xuống bếp ăn thật no. Thằng này lại quyết không làm ma đói rồi. Nhậm nhuội nhai bánh mì, mình ăn cho chóng rồi còn đi. Cũng hồi hộp trước những gì sắp xảy ra. Trước khi đi thằng Hưng còn cố mở tủ lạnh lấy quả táo ra ăn.
- “Tình là tình nhiều khi không mà có. Tình là tình nhiều lúc có như không”
- Mày hát cái quái gì thế Hưng?
- Hê Hê.
Đang cười với nó thì bị hai con Nouvo trắng chặn lại. Nhìn mặt mũi bặm trợn là hiểu đồng bọn lão Tùng. Phanh gấp nên thằng Hưng đập cằm vào vai mình chửi um lên.
- Chào 2 chú! Đợi mãi!
- Ố sao mấy anh dậy sớm vđ thế. Biết thế em ngủ thêm tí nữa.
Thằng Hưng =.= Sao chả có tí sợ hãi nào nhỉ.
- Thôi đi nhanh lên. Đợi lâu không có thưởng đâu mấy chú em ạ
Hai thằng dẫn mình ra một công trường đang thi công bên đường Khuất Duy Tiến. Lão Tùng và một thằng nữa đã đợi ở đấy từ bao giờ. Mình thì cảm tưởng như ngày tận thế còn thằng Hưng thì vẫn huýt sáo. Sầu não sào nẫu quá.
- Giữ lời hứa nhỉ. Đưa cả bạn đến cơ à?
- Giờ chú muốn sao?
- Muốn hỏi 2 nhóc tại sao cứ thích phá đám người khác thế?
- Thích thì làm thôi! (Câu này tất nhiên của thằng Hưng)
- Thằng chó kia im mồm. Tao chưa hỏi mày! Nói xem nào Hoàng. Sao cháu lại thích xen vào chuyện của người khác?
- Thích thì làm thôi! (Đành bắt trước thằng Hưng vậy. Chứ thật ra chẳng biết nói gì nữa.)
Vừa dứt lời bị lão tống ngay một quả đấm vào mặt. Hoa hết cả mắt. Loạng choạng ra đằng sau thì thằng đồng bọn lão đạp mình ngã dúi dụi xuống nền đất. Từ bé tới giờ lần đầu tiên bị đánh đau như thế này. Cảm tưởng gãy cmn xương luôn. Bị đạp thêm vài cái thì thằng Hưng xông vào ngăn.
- Thôi dm các ông chứ đừng làm quá lên. Anh em với nhau đéo thích động tay động chân!
- A thằng nhỏ này nói năng được.
- Muốn gì nói nhanh!
- Thằng chó con này gan nhỉ? Chúng anh xử mày nát xác giờ. Cỡ mày mà dám động tay động chân à?
- Em đéo cần động. Nhưng an hem của em sẽ thay mặt.
- Anh em chú em à? To nhỉ?
- Cũng to bình thường. Kia kìa!
Thằng Hưng hất mặt ra phía đường. Mình cố chống lưng đứng thẳng lên nhìn. Mấy thằng bạn nó đã có mặt từ bao giờ. Lão Tùng nheo mắt lại. Chắc cú lắm. Tưởng quả này xơi ngon mình mà.
- Anh nên nhớ không chỉ có anh tung hoàng trên đất này đâu. Đừng tưởng em bé mà sầu.
- Dcm thằng chó. Mày là ai?
- Anh biết Hùng lác hẻm Xéo không?
- Dmm. Bố đang hỏi mày là ai?
- Không cần biết. Nhưng em nói cho anh rõ. Bọn em không rảnh để chơi cùng anh. Mời anh đi kiếm người khác.
Nói xong nó ra lôi mình đứng dậy đi về phía đường. Mình cố ngoài lại nói thêm câu.
- Từ lần sau chú tìm cô Thi mà tính nợ. Đừng động đến Vi.
Thằng Hưng ra đến đường, đấm tay một thằng bạn, cười toe toét với cả đám rồi dắt xe mình đi về. Mình tự động trèo lên ôm lưng nó thôi. Còn biết làm gì nữa. Người đau tê tái. Không biết vác cái bộ mặt này về nhà thì mẹ sẽ nói gì nữa.
- Đau không?
- Sao không? Sao mày không nói sớm mà để tao bị đánh gần chết mới mở mồm thế?
- Biết nói gì đâu? Run bỏ mẹ ra.
- Nhỡ chúng nó không sợ phe mình mà cứ choảng thì sao?
- Gớm mày yên tâm. Bọn cớm này muốn sống được là phải có đồng bọn và biết điểm dừng mới trụ được
- Thế ông Hùng lác là ông nào?
- Tao biết đéo đâu! Thấy mấy ông ghi lô đề gần nhà hay nói chuyện lão ấy cớm nổi tiếng thì lôi vào cho mạnh thế thôi chứ biết éo gì.
- Dm sao mày liều thế?
- Mày sắp chết đến nơi cmnr còn liều cứt &ya...