nh yêu sẽ tốt hơn nhiều để người ấy đau một mình…
Khi đã rạch trên cổ Nim một đường dài, rất dài nhưng không sâu. Devil đột ngột buông lỏng tay để con dao rơi xuống nước. Lúc này đây Nim vẫn ngồi im như thế và nhìn cậu nhóc, nhìn chăm chú vào đôi mắt biết nói ấy. Và rồi Devil đẩy người về phía Nim, một cách chậm rãi và đầy đầy đau đớn, dường như mọi cử động lúc này của ác quỷ đều khiến cho cả cơ thể cậu ấy rời từng miếng ra…bàn tay đầy những vết thương luồn nhẹ sau lưng cô bé. Và trong cái khoảnh khắc tồn tại song song nỗi hận thù và tình yêu mãnh liệt, lòng tự tôn và sự nhớ nhung, nỗi đau khổ và niềm vui trùng phùng, Devil đã chiến thắng cái gọi là tự tôn của một con quỷ dữ để được cúi đầu trước tình yêu, cậu nhóc đã dùng chút sức lực còn lại kéo Nim về phía mình và đặt một nụ hôn hiếm hoi lên đôi môi người con gái đã từ lâu ngự trị trong trái tim của cậu….
Nim bàng hoàng trong ngỡ ngàng. Không phản ứng, không động đậy, Nim ngồi yên như thế, nước mắt lăn từng giọt dài…Ác quỷ đáng thương của cô bé, cũng có lúc đau thế này đây………Một cái chạm môi thoáng qua…nhưng đã hoá giải hàng ngàn nhung nhớ….Devil ngất lịm đi, trên vai Nim….trên vai nữ thân mà cậu mãi tôn thờ….
“ Thoáng muộn màng khi biết mình đã sai
Em cố gắng quên đi cho vơi niềm thương nhớ
Nhưng vòng thời gian mãi chặn ngang tình cách trở
Để giờ em ngậm ngùi sám hối với tình yêu…”
( Kawi)……………
Tại bệnh viện…
Chiếc xe đẩy màu trắng đưa Devil tiến nhanh vào phòng cấp cứu. Trên dãy hành lang nhỏ hẹp nối tiếp những phòng bệnh, Nim cầm chặt lấy tay Devil cầu nguyện, người cô bé ướt đẫm, màu áo trắng với đôi chỗ loang màu hồng do máu từ người ác quỷ nhuốm qua. Devil nằm trên đó, gương mặt tái đi không còn chút máu, đôi mắt nhắm chặt một cách đầy mệt mỏi, cả thân hình đầy rẫy những vết thương.
Nim đâu có biết rằng, cùng lúc đó, tại dãy hành lang định mệnh này, một chiếc xe đẩy khác đang tiến về phía Nim theo hướng ngược lại, trên đó, một nỗi đau khác, một thân hình khác cũng đang bất tỉnh với những vệt máu dài khắp người. Hai chiếc xe chở hai con người, hai số phận gặp nhau ngay giữa đoạn đường và rồi chia nhau mỗi người một hướng. Đáng tiếc trong giây phút ngắn ngủi ấy, chiếc kim tình yêu đã chọn Devil, Nim chỉ nhìn thấy Devil….mà không nhìn thấy người còn lại…Phải! Angle! Chiếc xe đẩy ngược chiều ấy đang đưa Angle đi….Một kẻ si tình đã vì cô bé mà đâm đầu vào chỗ chết….
Hãy tha thứ cho lá khi không đi với gió
Vì lá phải bên cây sống tiếp cuộc đời này
…………
Thôi thì thời gian sẽ cuốn theo nồng cháy
Cho lá lặng thầm nói hai chữ phôi pha…”
( Kawi)
CHAP 70: CHO VÀ NHẬN
Bây giờ chỉ còn Nim và người đàn ông - tức quản gia của nhà Devil ngồi ngoài hàng ghế chờ. Cô bé im lặng, hay tay đan vào nhau, vết thương do bị dao rạch ở cổ cũng đã được băng bó lại. Devii đang nằm trên bàn mổ…Nim không nghĩ được gì nhiều…Chỉ biết cầu nguyện…
- Cô chủ đừng lo quá! Cậu chủ phúc lớn mạng lớn! Sẽ không sao đâu! – ông ta mở lời, cố gắng trấn an Nim.
Cô bé ngẩng đầu lên. Đôi mắt sưng đỏ vì khóc quá nhiều.
Lúc này, Nim mới đủ bình tĩnh để nghe người đàn ông kể lại mọi chuyện…
Từ cái ngày Nim gạt tay Devil để bước đi một mình, ác qủy đã lột xác đến đáng sợ. Ngày nào cũng đánh nhau, hết thanh toán băng đảng này lại chém giết băng đảng khác. Nhất là những băng đảng nằm dưới trướng của những công ty đã từ lâu có hiềm khích với tập đoàn Russ - tập đoàn của gia đình Devil. Mấy hôm nay, Bát Quái - một trong những băng nhóm có thế lực nhất vùng, được che đỡ bởi công ty Rine - đối thủ đáng gờm nhất của Russ đã cả gan làm hỏng một phi vụ làm ăn của gia đình Trình Kha khi giết chết đối tác của tập đoàn rồi đổ thừa cho Russ. Vì thế, Devil nổi giận đòi san phẳng Bát Quái, chúng nó cũng ghét Devil từ lâu nên muốn nhân cơ hội này biến cái tên Devil đi vào dĩ vãng. Vậy là một trận huyết chiến xảy ra. Mặc dù quản gia đã hết lời khuyên ngăn nhưng vẫn không ngăn được bước chân của Devil. Hôm nay là ngày xảy ra cuộc huyết chiến, cho dù lực lượng hai bên không chênh lệch nhau là mấy nhưng do bị đánh lén nên người của Devil bị thiệt hại khá nhiều…
Kể đến ngang đó bỗng dưng quản gia ngừng lại, nhìn vào Nim rồi hỏi:
- Cô chủ đang nghĩ cậu chủ đã bị thua hả?
Nim mím môi rồi gật đầu.
- Nhưng sự thật là cậu chủ đã thắng. Nuôi cậu chủ từ nhỏ đến lớn, điều tôi tự hào nhất về Trính Kha chính là bản tính không bao giờ chịu khuất phục. Cái gì đã muốn thì phải làm tới cùng. Và một khi cậu đã quyết tâm thì không ai có thể cản trở. – và ông ta nở một nụ cười đầy tự hào.
- Cho dù cái chiến thắng ấy phải đánh đổi bằng vô số những vết thương trên mình… - giọng ông ta chùng xuống – Lúc về nhà, cậu chủ lên ngay phòng và nhốt mình luôn trong đó. Tôi đã cố gắng thuyết phục cậu chủ đi viện nhưng cậu ấy nhấc quyết không cho bất kì ai đụng vào người mình và cấm tất cả vào phòng. Không còn cách nào khác, tôi phải tìm tới cô chủ. Vì ngay từ khi gặp cô chủ, tôi đã biết đây chính là một nửa mảnh ghép của cuộc đời cậu chủ. Và tôi đã không nhầm! – ông ta hạ giọng rồi mỉm cười nhìn Nim.
Nim lặng im. Hai tay siết lại thật chặt. Đôi mắt nhìn vào cửa phòng cấp cứu….
Trên bàn mổ, Devil đang hôn mê, không biết gì đến xung quanh…Ở một phòng mổ khác, Angle cũng đang trong tình trạng tương tự, với những vết thương do vụ tai nạn giao thông sáng nay…con BMW giờ đây đã không còn nguyên vẹn. Người ta chỉ kịp nhìn thấy một tia lửa phát ra từ cú va chạm, qua lớp kính vỡ vụn, Angle nằm trên vô lăng, với những hàng máu dài chảy xuống mặt….
Và như một nỗi oan nghiệt. Nim giờ đây đang phải đối mặt với cái gọi là : ngã ba đường….
“ Thông báo! Thông báo! Bệnh nhân Thái Trình Kha ở phòng 433 cần được tiếp máu khẩn cấp. Ngân hàng máu của bệnh viện đã hết, đề nghị người thân của bệnh nhân, những ai có nhóm máu AB đến ngay phòng hiến máu.”
Nim choáng váng. Ông quản gia cũng ngẩn người. AB – đó là nhóm máu của Nim! Ngay lập tức cô bé đứng phắt dậy chạy vụt đi, nhanh nhất có thể, cứ như rằng một phút chậm chân của mình cũng sẽ khiến sự sống của Devil bị đe doạ.
Nhưng vừa chạy được vài bước….
“ Thông báo! Bệnh nhân Hoàng Nhật Phụng ở phòng 434 đang trong tình trạng nguy kịch, cần được tiếp máu khẩn cấp. Đề nghị người nhà của bệnh nhân cùng những ai có nhóm máu AB đến ngay phòng hiến máu.”
Đôi mắt Nim mở to hết mức có thể. Hoàng Nhật Phụng ư????? Sao có thể trùng hợp đến thế được. Chân cô bé vẫn bước đi, nhưng chậm lại. Những suy nghĩ cứ bủa vây trong đầu. Angle??? Người mang cái tên đó biết đâu lại là Angle??? Nhưng Devil đang kề bên cái chết, không thể chờ đợi được nữa! Trong cái giây phút mà 2 con người đang đấu tranh giữa sự sống và cái chết trên bàn mổ thì trong Nim cũng đang diễn ra cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội….
Bất ngờ lúc đó, bác Lan từ đâu lao về phía Nim. Có vẻ bác ta mới nghe tin của Angle…
- Nim! Nim ơi! Phụng đâu cháu??? – bác Lan vừa thở vừa nói trong ngắt quãng.
Nim dừng hẳn lại. Nuốt nước bọt. Mọi cảm giác đã hoàn toàn biến mất.
- Bác vừa đi chợ về! Vừa vào nhà đã nghe cảnh sát giao thông gọi điện bảo rằng thằng Phụng bị tai nạn đã được đưa vào đây! Tình trạng nguy kịch lắm! – bác ta vừa khóc vừa nói.
Nim choáng váng thật sự, người mất thăng bằng, cô bé chống tay vào tường để không phải ngã quỵ xuống….Thế này là thế nào???
Nhưng trong những thời khắc định mệnh như thế này thì không có chỗ cho những cái ngỡ ngàng vô ích. Nim vuốt mặt rồi cầm tay bác Lan chạy thật nhanh về phía phòng hiến máu. Trong đầu cô bé vang lên những câu nói: “ Không thể được! Họ không thể bỏ mình mà đi theo cách này được! Mình có máu…mình có thể cứu họ…không thể để họ như thế được…Mình không cam tâm……” Ánh mắt Nim đột ngột ánh lên, mọi đau khổ dồn cả cho niềm tin và sự hy vọng. Giờ đây cô bé biết rằng, mình cần phải làm gì…..
Thời gian đang tính bằng từng giây…từng phút……mạng sống của hai con người…đang dần dần buông nhẹ bàn tay khỏi cõi đời này….
CHAP 71: ÂN NHÂN XUẤT HIỆN
Vừa chạy đến phòng hiến máu đã thấy mấy tốp người mặc áo đen đứng chật ở cổng. Hoá ra đều là đàn em của Devil lẫn Angle. Họ cũng đang làm thủ tục thử máu để xem có phù hợp với nhóm máu của cậu chủ mình hay không…
Nhưng theo nhưng gì Nim được học, nhóm máu O có thể truyền cho cả 4 nhóm nhưng lại chỉ nhận được nhóm của mình là O. . Tình hình càng lúc càng nguy kịch khi từ nãy đến giờ đã thử hơn mấy chục người mà vẫn chưa có ai có nhóm máu này…một mình Nim thì làm sao đủ máu cho cả hai…
( Bác sĩ ơi! Làm ơn lấy máu nhanh đi ạ! Nếu không hai người ấy chết mất!) – Nim viết vội mấy chữ nguệch ngoặc trên giấy rồi đưa cho bác sĩ.
- Không được cháu ạ! Cháu đã hiến một lượng máu quá mức cho phép rồi, không thể lấy thêm được ! - Vị bác sĩ thở dài lắc đầu.
( Nhưng với lượng máu vừa lấy của cháu, chỉ cứu được một người thôi ạ????)
- Đúng! Chỉ một người thôi! Chưa bao giờ bệnh viện lâm vào tình trạng thế này cả! Cả hai nạn nhân đều bị mất máu quá nhiều, được đưa vào bệnh viện cùng lúc, lại cùng nhóm máu O – là nhóm máu bệnh viện đang thiếu chưa bổ sung kịp. - vị bác sĩ lắc đầu thở dài.
Nim tái mặt. Đôi mắt đảo quanh. Làm sao có thể cứu được Devil và Angle bây giờ??? Tất cả mọi cơ hội có được đều chỉ cho phép cứu một trong hai??? Devil??? Hay Angle??? Không thể được! Nim không cho phép mình bỏ bất cứ ai! Họ đều vô cùng quan trọng với cô bé. Mồ hôi ướt nhèm khuôn mặt, Nim bấm chặt tay xuống cạnh bàn, môi mím chặt, đầu óc quay cuồng với cái gọi là chọn lựa. Dù có muốn hay không thì Nim cũng đang nắm trong tay vận mệnh của cả hai con người đó…
- Thưa bác sĩ! Chúng tôi đã thử máu tất cả những người có mặt ở đây. Nhưng không ai mang nhóm máu O ngoại trừ cô Đỗ Quyên. – chị y tá tiến tới với giọng nói buồn bã.
Một lần nữa Nim choáng váng, mất thăng bằng, dựa hẳn lưng vào ghế. Thế này là thế nào chứ???? Số phận không thể cay nghiệt như vậy được!
- Như thế thì chúng tôi chỉ có thể cứu sống một trong hai mà thôi……- bác sĩ cởi kính ra, giọng trầm buồn.
Đôi mắt Nim mờ dần bởi vị cay xè của mồ hôi. Những suy nghĩ đan xen nhau đập vào đầu sự nhức nhối khó chịu. Điều duy nhất Nim có thể nghĩ ra lúc này là…đi theo bọn họ! Vì cô bé không đành lòng đứng nhìn một trong hai người từ giã cõi đời này….Anh trai…Tú Vân…và giờ là Devil và Angle….tất cả….đang từ từ rời Nim….mãi mãi…
- Tôi mang nhóm máu O! Tôi có thể cho máu được chứ? – một giọng nói nam giới lạ hoắc vang lên từ đám đông khiến mọi người giật mình.
Nim trong giây phút tuyệt vọng nhất chợt bừng lên niềm hy vọng, đứng bật dậy tiến về phía người vừa cất tiếng nói.
Đó là một chàng trai trẻ, người cao và cân đối, chiếc mũ lưỡi trai kwos xụp xuống che gần hết khuôn mặt. Nim run run cầm nhẹ vạt áo của anh ta, đôi mắt khẩn thiết.
- Y tá! Hãy đưa anh ta vào trong thử máu! – ông bác sĩ già nở một nụ cười hạnh phúc reo lên.
Người lạ mặt nhanh chóng bước vào trong. Nim nhìn theo, ánh mắt long lanh đầy hy vọng, đôi tay run rẩy đan vào nhau chứa đựng nhiều lo lắng. Cuối cùng số phận cũng chịu mỉm cười…ban một thiên thần xuống đây để giúp cô bé…Thế mới nói: Không có gì là không thể, chỉ cần ta tin và biết giữ niềm tin.
Vậy là đường sinh của hai chàng mỹ nam của chúng ta vẫn chưa tận!
Ngồi ngoài băng ghế chờ, Nim vừa cầm miếng bông nhỏ che miệng vết tiêm mới được lấy máu vừa nhìn vào bên trong. Một lúc sau, chàng trai lạ mặt bước ra, tay trái cũng cầm chặt miếng bông như Nim. Nhưng cậu ta không tiến lại phía cô bé mà đi thẳng theo hướng ngược lại. Nim hốt hoảng đứng bật dậy chạy theo níu lại.
Cậu ta dừng lại, quay lưng nhìn Nim. Chiếc mũ lưỡi trai kéo xụp xuống vẫn che gần hết khuôn mặt. Nim cố gắng ngước lên nhìn để có thể thu được hình hài ân nhân vào mắt, nhưng không thể…
- Em không cần phải cảm ơn tôi! Đây là việc nên làm! Tôi có việc phải đi, lần sau chúng ta sẽ gặp nhau!
Đó là một giọng nói ấm áp, nhưng khá mạnh mẽ, Nim chỉ thấy được nụ cười của người đó – nó có cái gì đó rất cuốn hút và bí ẩn, sau đó là một cái nắm tay nhẹ rồi bước đi. Người thanh niên bước nhanh về phía lối ra của bệnh viện để lại cho Nim hàng tá những câu hỏi trong đầu!
.................
3 ngày!
72 tiếng đồng hồ trôi qua nhưng cả Angle lẫn Devil vẫn còn hôn mê sau ca phẫu thuật. Theo lời của bác sĩ, Angle bị chấn thương vùng đầu, trước mắt đã qua cơn nguy kịch nhưng chưa biết tình hình sẽ diễn biến ra sao, còn Devil thì vì mất máu quá nhiều do bị chém vô số nhát dao vào người dẫn đến thiếu máu tắc nghẽn các hoạt động của cơ quan trong cơ thể, nhất là tim. Cầm bệnh án của hai người đó trên tay mà Nim không khỏi hãi hùng. Cũng may là chưa ai bị Thần Chết lôi đi….
- Cháu ăn gì chưa? Cô đem đồ ăn tới cho cháu này! Ăn đi, ăn mới có sức chứ! – bác Lan cố gắng thuyết phục Nim ăn chút gì đó.
( Cháu chưa thấy đói! Bác cứ để đấy lát cháu ăn cũng được!) – Nim đưa mảnh giấy trước mặt bác Lan rồi cười nhẹ để bác yên lòng.
- Uh! Bác về nhà lấy áo quần cho thằng Phụng đã. Cháu trông hai đứa nhé, bác lên lại liền.
Nim gật đầu. Không biết có quá trùng hợp hay không mà Devil và Angle phải nằm chung một phòng bệnh. Thật ra thì trước đó Devil nằm phòng 433 còn Angle nằm phòng 434 nhưng ngày hôm sau thì có một bệnh nhân nữa nhập viện, cũng là con của gia đình có máu mặt, bệnh viện thì hết phòng Vip rồi nên cô bé cùng bác Lan đành để hai công tử nằm cùng phòng. Thế cũng tốt, Nim đỡ phải chạy qua chạy lại. Nhưng lúc này đây, đôi mắt cô bé đầy vẻ uất ức, hai cậu ấy vẫn nằm im như thế, không có dấu hiệu của sự tỉnh lại. Ba mẹ Angle hiện đang công tác ở Mỹ nên chưa thể bay về kịp, mà bác Lan cũng không muốn báo cho họ biết. Còn Devil thì chẳng khá khẩm hơn, cha cậu nhóc cùng cô dì ghẻ phải ra Hà Nội lo việc dòng họ, khi nghe ông quản gia thông báo là Devil nhập viện thì ông chủ tập đoàn Russ vẫn không lấy gì làm lo lắng, dặn quản gia cứ chăm sóc cậu chủ chu đáo rồi ông sẽ về sau. Vậy là cuối cùng chỉ có mình Nim và bác Lan.
Đang suy nghĩ miên man, chợt Nim nghe thấy có âm thanh lạ. Hình như là tiếng cử động của cơ thể ( như đã nói, Nim đặc biệt nhạy với âm thanh). Cô bé ngẩng mặt lên tìm kiếm. Và Nim há hốc mồm kinh ngạc khi thấy bàn tay Angle đang động đậy. Cô chạy ào tới phía cậu nhóc, mắt ngấn nước, cầm tay Angle lên hốt hoảng.
( Angle ơi…Cậu tỉnh lại rồi ư??? Đừng làm mình mừng hụt nhé!) – vừa nói trong bụng, Nim vừa nhìn Angle, mong sao cậu ta sẽ tỉnh lại.
Đôi mắt Angle nhấp nhấp, hàng lông mày hơi nhíu lại. Sau vài giây, đôi mắt từ từ hé mở. Nim mừng rỡ khôn tả, những giọt nước mặt lại chảy dài trên má, thấm xuống cả tay Angle.
Cuối cùng thì Angle cũng tỉnh. Cậu nhóc ngước nhìn xung quanh. Cái đầu được quấn băng trắng muốt nghiêng qua nghiêng lại khá nặng nhóc và khó khăn. Nim cười rạng rỡ nhìn Angle, cái nhìn đầy vui sướng và hạnh phúc.
Và như một phản xạ, cậu nhóc mấp máy môi, và câu đầu tiên phát ra từ miệng Angle sau 3 ngày hôn mê bất tỉnh:
- Cô là ai?
CHAP 72: NHỮNG CON ĐẠI BÀNG...GÃY CÁNH
Nim bị sốc thật sự. Angle vừa nói cái gì thế nhỉ??? Chẳng lẽ mấy cái vụ mất trí nhớ chỉ có trên phim ảnh bây giờ đang trở thành sự thật trước mặt Nim hay sao??? Cô bé trợn tròn mắt nhìn cậu nhóc, hai tay níu chặt vào thành giường.
- Đây là đâu??? Tôi đang ở đâu thế này??? – những “phát ngôn” tiếp theo của Angle khiến Nim khủng hoảng.
( Trời ơi! Angle???? Bạn…bạn không nhớ gì cả sao????) – Nim múa may tay chân hoảng loạn.
Angle nhíu mày nhìn Nim, ánh mắt khó hiểu. Cái đầu trắng bóc nghiêng qua nghiêng lại dò xét…
Nim cũng nhìn chằm chằm Angle. Trong đầu xuất hiện hàng ngàn lý do chứng minh cho việc cậu bạn thân yêu giờ đây đã hoàn toàn không còn nhớ về mình.
10 giây trôi đi, cả hai vẫn cứ nhìn nhau….
Cho đến khi…
- Đã nói với bạn bao lần rồi là tôi không hiểu được những cái huơ huơ tay của bạn mà! – Angle đột ngột cất giọng rồi nhăn nhăn cái mặt.
Nim ngơ ra như một con ngố.
- Ha ha! Mới đùa có chút xíu mà bạn đã hoảng lên như thế! Bạn đúng là dễ gạt mà! – Angle bật lên một tiếng cười rồi nhìn Nim, ánh mắt trêu chọc, mặc dù việc cười cũng trở nên khó khăn do cái vết thương khá nặng trên đầu.
Sau vài giây bình tĩnh, ánh mắt Nim sáng rực lên, cô bé nhảy cỡn lên sung sướng, sau đó ôm chầm lấy Angle khiến cậu nhóc luống cuống.
- Ơ! Đúng là tôi thích được bạn ôm nhưng không phải theo cách bạo lực như thế này! – Angle hơi bất ngờ và nhăn nhăn do bị Nim “đè ập” lên người ( mặc dù trong lòng thì vui như hội )
- Vui vẻ nhỉ!
Thêm một giọng nói nữa được cất lên. Nim khựng lại. Nhổm người dậy. Cái giọng này….
Nim ngỡ ngàng quay đầu nhìn sang …
Phải! Devil đang mở mắt trừng trừng nhìn cô bé và Angle bằng một sự thắc mắc to đùng. Hàng lông mi rậm dài lại rung rung lên che đi những tia nhìn sắc lẻm…
Nim cảm giác như bị mất trọng lượng. 72 tiếng túc trực tại bệnh viện, bên cạnh hai cậu bạn nằm trơ như khúc gỗ, không biết bao nhiêu lần Nim đã cầu nguyện cho hai người mau tỉnh dậy. Vậy mà…lúc nhìn thấy Devil mở mắt…Nim không biết được cảm xúc trong con người mình đang diễn biến thế nào nữa. Những hình ảnh của cái ngày kinh hoàng khi thấy Devil ngồi trong bồn tắm với tình trạng “thảm trên mức thảm” đến bây giờ vẫn ám ảnh Nim. Chưa bao giờ Nim sợ mất đi Devil như lúc đó, nhiều lúc cô bé nghĩ, nếu cậu ta mà có mệnh hệ gì chắc bản thân cũng …tìm đường đi theo luôn….
Devil nghiêng đầu nhìn Nim. Vẫn cái ánh mắt rất nhiều câu hỏi xoáy trong đó. Nhưng Nim nhìn thấy được vượt lên tất cả vẫn là sự da diết đến cháy bỏng. Đôi mắt ấy cuối cùng cũng chịu mở ra để nhìn cô bé……
Nim không chạy tới ôm chầm Devil như đã làm với Angle. Cô bé chỉ nhẹ nhàng tiến lại, khuỵu xuống bên cạnh giường Devil, đôi tay run run cầm chặt lấy tay cậu nhóc, Nim muốn nói một cái gì đó, lời xin lỗi…nỗi nhớ nhung…nhưng không thể….cô bé chỉ biết cúi đầu và khóc…Khi người ta làm sai nhiều thứ và muốn chuộc lại lỗi lầm…cách tốt nhất là hãy sám hối trong yên lặng…………….
Những giọt nước mắt nóng hổi chạy dài trên tay Devil, lúc đầu cậu nhóc không phản ứng gì, chỉ để yên như vậy và nhìn Nim. Nhưng càng lúc nước mắt càng nhiều, vị mặn của nó như ngấm vào từng lớp da của Devil, tinh khôi nhưng đầy u uất….
Và không ai có thể tưởng tượng được một ác quỷ nổi tiếng với đôi mắt lạnh và trái tim sắc đá lại thực hiện một hành động như thế…
Trong cuộc đời mình, Nim đã khóc rất nhiều, nhưng chưa bao giờ có ai đưa tay lau nước mắt cho cô bé. Ngay cả anh trai cũng vậy, vì anh chỉ đứng nhìn và nói: “ Hãy khóc đi cưng, khóc để biết đau, biết đau rồi sẽ biết cách để lần sau không còn phải đau nữa. Anh không lau nước mắt cho em vì anh không thể mãi mãi ở bên cạnh em, rồi có lúc em sẽ phải tồn tại một mình. Hãy biết tự lau nước mắt, để không phải quy lụy vào bất cứ một ai!”. Vậy mà giờ đây, những giọt nước mắt không biết nghe lời của cô bé lại được lau đi bởi bàn tay của ác quỷ, một cách nhẹ nhàng như muốn vội vàng xóa đi mọi đau khổ, mọi cắn rứt và day dứt….Nim nhìn thẳng vào đôi mắt Devil….
Cứ ngỡ là sẽ quên…nhưng thật ra vẫn nhớ…..tha thiết….triền miên…day dứt suốt cả một đời người….
- Tôi căm thù nước mắt! Vì thế đừng khóc trước mặt tôi! – Devil rụt nhẹ tay mình khỏi tay Nim, nhưng tay còn lại vẫn cố gắng lau đi những giọt nước mắt cuối cùng.
Nim nín hẳn. Devil vẫn lạnh lùng theo cách riêng của cậu ấy, nhưng chính sự lạnh lùng đó đã bao lần đốt cháy trái tim Nim….
Angle từ nãy đến giờ chứng kiến tất cả nhưng vẫn im lặng. Angle đã biết Nim thích Devil chứ không phải là mình, Angle cũng biết rằng Devil sẽ có lúc vượt qua lòng tự tôn cá nhân để đứng dậy đấu tranh cho thứ tình yêu vĩnh cửu mà cậu ta tôn thờ. Và hơn lúc nào hết, Angle thấy quặn đau. Ngay từ khi bắt đầu cuộc chơi tình ái này, cậu nhóc đã biết mình sẽ không bao giờ thắng. Nhưng số phận đã an bài như thế, đã buộc cậu phải bước vào để rồi hứng chịu đau khổ. Đau cũng nhiều, thất vọng cũng nhiều…nhưng có lẽ đây là cơn đau lớn nhất….Vì Angle đã phạm phải một sai lầm….đó là yêu Nim…..Thứ tình cảm đầy ma lực mà đáng ra khi trở về đây Angle không được chạm vào….
...........
Sau khi nghe bác sĩ nói rằng tình hình của Devil và Angle không còn gì đáng ngại thì Nim mới thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác sợ mất đi một người nào đó thật khủng khiếp . Nim giật mình rồi an ủi bản thân. May mắn thay là chưa ai trong số họ bỏ rơi cô bé….
Nim nhờ bác Lan trong hai người rồi chạy vội về nhà ( nhà ở đây tức là nhà bác Lan) thay áo quần. Mấy ngày nay cô bé chẳng chú ý gì đến bản thân, chỉ lo cho hai cậu bạn. Người ngợm toàn mồ hôi, đầu tóc thì bù xù, cần phải “lấy lại hình ảnh” trước khi bị Angle hay Devil phàn nàn vì …“hôi quá”!
Nhưng Nim không ngờ việc hai cậu ta nằm chung một phòng lại dẫn đến muôn vàn rắc rối…
Cụ thể là…
CHAP 73: BUỔI TỐI VẬT VÃ
Vừa trở vào bệnh viện, định mở cửa phòng bệnh thì cô bé đã nghe tiếng Hạo My “lảnh lót” bên trong.
- Trời ơi! Em làm gì mà để ra nông nổi này hả???? Thấy chưa, thấy tai hại khi bỏ chị ở lại để chạy theo con nhỏ câm kia chưa?
- Thôi chị đừng nói nữa! Tai em lùng bùng cả rồi! – Angle phàn nàn.
- Chẳng lẽ chị nói sai hả??? – cô ta “đay nghiến”.
- Em buồn ngủ chị ơi! Chị cho em yên giấc một chút! Đầu em bị chấn thương, đừng bắt em phải suy nghĩ nhiều! – Angle xuống nước năn nỉ.
- Thì chị có không cho em ngủ đâu! Em cứ ngủ thoải mái, chị sẽ ở lại đây với em! Yên tâm đi! – Hạo My cười toe toét.
Angle trợn mắt kinh hãi. Nim đứng ngoài cũng hoảng hốt theo. Cô ta vốn không ưa gì Nim, giờ mà ngồi cùng một phòng chắc chắn sẽ có chuyện không hay xảy ra…
- Tôi không thích thấy người lạ, cô về đi! – Devil im lặng nãy giờ cuối cùng cũng chịu lên tiếng giải vây cho Angle.
- Anh có quyền gì mà đuổi tôi chứ! Phòng bệnh này có phải chỉ riêng anh nằm đâu! – Hạo My cũng sửng cồ cãi lại.
- Nhưng đâu phải chỉ riêng tôi thấy khó chịu, người đang nằm bên đó ( tức Angle) cũng muốn cô về mà! – Devil vẫn bình thản, vừa nói vừa nhìn lên trần nhà.
- Em! Có thật là em cũng muốn chị về không hả??? - cô nhóc nổi khùng nhìn Angle.
- Ờ thì…giờ là buổi tối rồi. Tụi em đều là con trai, chị con gái ở đây cũng bất tiện. Mai chị tới cũng được mà! – Angle cố gắng dỗ dành.
Sau vài phút đắn đo. Hạo My đứng phắt dậy Hứ một tiếng rõ dài rồi ngúng nguẩy bỏ đi về. Nim vội vàng tránh mặt sau bức tường để khỏi bị đại tiểu thư phát hiện. Trước khi hoàn toàn “bốc hơi”, cô nhóc còn quay lại phán một câu xanh rờn:
- Rồi em sẽ phải ân hận khi đuổi chị về!
Bóng Hạo My dần dần khuất sau hành lang. Nim nhìn theo rồi thở dài một cái, sau đó mới mở cửa bước vào.
- Sao bạn về nhà lâu thế??? Báo hại chúng tôi bị con nhỏ quậy tưng bừng! – Angle vừa nhìn thấy Nim đã lên tiếng càm ràm.
( Ơ! Sao lại trách tôi! Mà cô ấy tới thăm bạn cũng tốt chứ sao?) – Nim hơi bức xúc.
Angle nhìn mấy cái huơ huơ tay của cô bé mà ngơ người.
- Nim nói là mắc mớ gì bạn lại trách cô ta, đi về lâu hay mau là quyền của cô ta, bạn không có quyền ý kiến! – Devil hôm nay tốt bụng đột xuất khi dịch dùm cho Angle hiểu.
Nhưng không biết vô ý hay hữu tình mà Devil dịch hơi quá so với “bản gốc” khiến cả Nim và Angle trợn tròn mắt nhìn.
- Nim! Bạn dám nói với tôi thế sao??? – thiên thần bực mình tra hỏi.
Còn Nim thì nhìn chằm chằm Devil, cô bé không hiểu vì sao cậu nhóc lại nói như thế.
Riêng Devil thì vẫn bình thản, mặt không chút biểu hiện.
Thế đấy, ba con người, ba tính cách, việc ở chung một phòng quả là không dễ dàng chút nào!
.................
Thông thường, phái nữ luôn được ưu tiên hơn phái nam về mọi khoản. Nhưng trong tình trạng lúc này, Nim và bác Lan đành bấm bụng chịu thiệt thòi khi phải trải chiếu nằm dưới sàn còn hai chàng trai to cao lực lưỡng lại được nằm trên giường. Âu cũng phải thông cảm cho họ, vì bây giờ những “con đại bàng” của chúng ta đang bị …gãy cánh! Một người thì đầu quấn băng, một người thì thân hình đây những viết thương bị bó lại trắng toát. Rõ khổ!
Đó là một buổi tối không được yên lành khi Nim phát hiện ra bác Lan bị bệnh “ngáy” quá to. Dù đã rất cố gắng lấy gối che kín lỗ tai nhưng cô bé vẫn không tài nào ngủ được khi những âm thanh trầm bổng đủ mọi sắc thái phát ra từ tiêng ngáy của bác Lan cứ như muốn đánh trống trong đầu cô bé. Nim lăn qua lăn lại tự động viên mình phải biết “cắn răn chịu đựng” nhưng không thể, càng về khuya, khi giấc ngủ càng sâu thì tiếng ngáy càng to. Trong phòng lúc đó ngoài cô bé ra vẫn còn một người nữa chịu chung số phận với Nim, đó là Devil. Angle thì có vẻ đã quen với việc này nên ngủ rất ngon lành. Devil nằm trên giường mà mắt mở thao láo, chính xác hơn là muốn ngủ nhưng không thể ngủ nên mắt phải mở. Nếu là thường ngày, bản tính ác quỷ xuất hiện thì chắc có lẽ cậu nhóc đã bay tới chỗ bác Lan mà “thanh toán”, nhưng tình hình bấy giờ khiến Devil đành phải nằm im mà chịu đựng. Nim lồm cồm ngồi dậy, nhìn sang chỗ bác Lan, bác ấy đang ngủ rất ngon, cô bé không nỡ phá hỏng giấc ngủ đó. Thôi thì chịu khó mất ngủ vậy.
Thế là Nim nhẹ nhàng đứng dậy tiến ra phía cửa…
- Đi đâu đấy? – tiếng của Devil khiến Nim giật bắn
mình.
( Tôi không ngủ được, muốn ra ngoài hóng gió!) – Nim khẽ huơ tay.
- Không đi đâu hết! – Devil nói chậm rãi.
Nim thoáng ngạc nhiên. Dù biết cậu nhóc luôn ra lệnh cho mình nhưng cái câu ra lệnh này có vẻ…mới! Vì thường thì Devil không bao giờ quan tâm tới những việc làm riêng tư của cô bé.
CHAP 74: CÓ NHỮNG THỨ GỌI LÀ...HẠNH PHÚC ( PHẦN 1)
( Vì sao????) – thu hết can đảm Nim mới dám đưa tay biểu hiện sự thắc mắc.
- Đem cái ghế ở góc tường tới đây rồi ngồi xuống! 3 giây! – Devil vẫn điềm đạm…ra lệnh.
Nim nghiêng đầu sang một bên. Ánh mắt tò mò. Nhưng cô bé biết rằng đừng dại mà đụng vào Devil lúc này, cứ nên nghe lời là hơn.
Vậy là Nim rón rén đem cái ghế tới sát giường của Devil rồi “an tọa”.
- Trước khi nói, đỡ tôi ngồi dậy cái đã!
Nim thoáng bối rối.
( Bạn mới tỉnh sau ca phẫu thuật, không nên ngồi dậy như thế, đau lắm!)
- Cho bạn 5 giây!
Mỗi khi Devil nhắc đến vấn đề tính giây này nghĩa là cậu nhóc đã cương quyết lắm rồi. Nim biết thế nên đành phải phục tùng.
Sau khi ngồi dựa vào tường, cậu nhóc thở nhẹ một cái rồi nói chậm rãi:
- Tôi muốn sáng mai bạn về nhà tôi, vào trong phòng tôi và lấy cho tôi một thứ!
Nim tròn mắt.
- Ở ô gạch hoa thứ 32 kể từ cửa phòng đếm vào có một ngăn bí mật ở dưới đó. Bạn dở tấm gạch hoa lên rồi lấy cái hộp rồi cho tôi. Xong rồi đem tới địa chỉ này trao tận tay chủ nhà.
Devil chìa một mảnh giấy cho Nim, ở trên đó ghi tên đường và số nhà. Nim cứ nhìn chằm chằm, lắc qua lắc lại cái đầu…
- Chữ tôi không xấu đến mức phải khiến bạn căng con mắt ra thế đâu! – cậu nhóc thoáng vẻ khó chịu khi thấy thái độ lúng búng của Nim.
( Chỉ có thế thôi phải không? Tôi làm được!) – Nim hí hửng nhoẻn miệng cười.
- Đừng điên vội như thế! – Devil phán một câu khiến Nim “dội” thẳng vào tường.
- Muốn vào được phòng tôi thì phải có mật khẩu mới mở được cái khóa điện tử. Nhớ cho kĩ, mật khẩu này chỉ có mình bạn biết, bạn mà nói cho bất kì ai là tôi…. – toan nói từ “giết” nhưng không hiểu sao Devil khựng lại. Có lẽ là không “nỡ”!
Nim xụ mặt lại gật gật cái đầu. Cô bé tự hỏi tại sao cậu nhóc không thể nói năng đàng hoàng dịu dàng với mình một câu được chứ???
- 24192! Mật khẩu đó, nhớ đi! – Devil lầm rầm chỉ đủ cho Nim nghe thấy.
Cô bé chăm chú lắng nghe để “nạp” vào đầu. Nhưng thoáng chốc Nim khựng lại, mắt mở to, dáng điệu ngạc nhiên như mới phát hiện ra một điều gì đó.
- Sao? Không nhớ nỗi hả??? – Devil thắc mắc khi thấy thái độ kì cục của Nim.
Nim giật mình lắc nhẹ đầu rồi cười cười coi như không có gì…
Nhưng thật ra, cô bé đang cực kì hoang mang….khi thứ tự của dãy số đó…chính là ngày tháng năm sinh của Nim! Sao có thể có sự trùng hợp thế cơ chứ???
- Đó là việc thứ nhất!
Nim hốt hoảng. Còn việc gì nữa sao??? Cô bé hướng ánh mắt tội nghiệp nhìn lên Devil.
- Việc thứ hai… - Cậu nhóc chợt dùng dằng.
Nim vẫn đưa con mắt đầy những dấu hỏi to đùng nhìn Devil…
- Tôi muốn bạn ôm tôi…ngay bây giờ!
Nếu không kịp thời chống tay lên thành giường thì chắc Nim đã té ghế! Cô bé cố gắng ngồi vững lại, hai tay đập đập vào tai để coi có bị vấn đề gì không, họa chăng di chứng của việc không nói được đã ảnh hưởng đến thính giác???
- Làm được không? – câu hỏi của Devil một lần nữa đánh vào tim Nim cái gọi là “ bom”. Cô bé cứ ngơ ngơ nhìn thẳng vào mặt cậu nhóc trước cái đề nghị quá sức…quá sức kiểm soát này.
May mắn lúc này là buổi tối, ánh đèn ngủ chỉ đủ sáng cho người ta thấy mặt nhau nên Nim không thể phát hiện được khuôn mặt ửng đỏ vì xấu hổ của Devil. Thế đấy, mạnh mẽ là thế, tàn nhẫn là thế, lạnh lùng là thế mà cũng có lúc “lụy” vì tình! Quả là thần tình yêu không tha cho bất cứ một ai mà!
- Không làm được thì thôi! Đi ngủ đi! – Devil nói rất chi là bình thản nhưng đó chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài bao biện cho trạng thái bất bình thường bên trong.
Cậu nhóc kéo chăn lên rồi chuẩn bị nằm xuống…Nim từ nãy đến giờ như bị thôi miên, ngồi trơ như khúc gỗ…
Cái gì đến rồi cũng phải đến, kìm nén, chôn vùi, lãng quên nhưng cũng có lúc phải bùng nổ….
Nim ôm chầm lấy Devil trước khi cậu nhóc chuẩn bị “an giấc”. Đó là một cái ôm chặt, một cái ôm chủ động từ phía cô bé sau bao nhiêu lần kìm nén tình cảm của mình. Con gái tài hơn con trai ở chỗ biết che dấu và kìm lại, nhưng không phải vì thế mà phái yếu yêu không sâu đậm bằng phái mạnh. Có chăng chỉ vì chưa đến lúc họ bày tỏ tình cảm mà thôi….
CHAP 75: CÓ NHỮNG THỨ MANG TÊN...HẠNH PHÚC (PHẦN 2)
Devil không phản ứng gì trước hành động này, nhưng không phải vì thế mà cậu nhóc không ngạc nhiên, vì Devil vẫn luôn nghĩ rằng cái đề nghị vừa rồi của mình là một việc làm quá khó với Nim – một cô gái yếu đuối, hiền lành, rụt rè và trong sáng. Nhưng hơn hết, đây là điều mà chính cậu nhóc cũng mong đợi. Sau vài giây ngỡ ngàng, Devil cũng đưa nhẹ tay lên lưng Nim. Có thể chưa phải là yêu…nhưng đã làm cho con người biết nhớ….có thể chưa phải là sâu đậm…nhưng cũng đủ cho con người khao khát được gần nhau…
“Thật ngốc!” Đó là những gì Nim nghĩ khi thấy mình đang khóc trên vai Devil. Có lẽ cho tới tận giây phút này, Đỗ Quyên của chúng ta mới biết trái tim mình đã có chủ…và bây giờ thì chính cô bé đã can đảm đối diện với sự thật đó, và cũng can đảm tình nguyện đưa chiếc chìa khóa trái tim cho người chủ của mình….
- Đừng khóc khi ở bên tôi…vì điều đó khiến tôi thấy giận mình vì đã không ngăn được nỗi đau của bạn…Không thể chắc chắn rằng tôi sẽ cho bạn hạnh phúc…nhưng tôi biết rằng từ bây giờ mình không thể thiếu bạn trong cuộc đời này…
Nim nhắm chặt mắt, những giọt nước trong veo trào ra ướt đẫm một bờ vai……cô bé thoáng mỉm cười…có thể gọi đó là niềm hạnh phúc…
Thế đấy! Yêu là đau, yêu là khổ, yêu là tuyệt vọng…Ấy vậy mà người ta vẫn đâm đầu vào rồi tự tin cất lên câu nói : Yêu là không nuối tiếc! Những kẻ chưa yêu chắc hẳn sẽ thắc mắc không hiểu vì sao…nhưng trong vô vàn cái gọi là “đau thương” mà nó đem lại thì vẫn còn đó một món quà mang hai chữ “ yêu thương” mà suốt cả cuộc đời này…. người ta có thể vì đó để chết cho nhau….
............
Sáng sớm!
Vì ngồi đối diện với cửa sổ nên Nim bị đánh thức bởi tia năng đầu ngày. Cô bé nhíu mắt lại rồi từ từ mở ra. Angle vẫn còn ngủ, bác Lan cũng thế. Nhưng đến khi nhìn lại mình thì Nim mới tá hỏa. Đây là lần đầu tiên Nim ngồi mà có thể ngủ ngon lành suốt hơn 6 tiếng đồng hồ. Cụ thể là đầu cô bé đang tựa vào vai Devil, vì Nim mà ác quỷ cũng phải chịu chung số phận là … ngủ ngồi! Dường như cậu nhóc vẫn còn say giấc. Nim khẽ ngẩng đầu nhìn lên. Toàn bộ gương mặt Devil khi nhìn nghiêng đã được cô bé thu vào tầm mắt. Dù biết là cậu nhóc rất đẹp trai nhưng khi nhìn trực diện như thế này thì Nim vẫn không khỏi ..rụng rời. “Nếu so với anh trai thì sao nhỉ??? “ Một phép so sá...