Polaroid
CuongMh.Wap.Sh
thiên đường giải trí !
Admin™ : (1) Tin Nhắn Mới Nè!!
Tải BM Wap_KPD.jar
Tìm trong trang:

Bottom

agrave; cũng lắm cạm bẫy.



Nim đi bộ về…một mình…



Chợt cô bé trông thấy ai như Devil đang đi bộ phía trước. Nim hơi nghi ngờ, vì Devil có xe, cần gì phải đi bộ như thế chứ??? Tuy nhiên cô bé vẫn đi theo, linh cảm cứ muốn Nim phải đi theo bóng dáng ấy.



Mãi chăm chú nhìn, Nim không để ý là mình đã đi vào một khúc đường vắng người, chỗ này gần với mấy cơ quan công sở, tan giờ làm ai cũng về hết nên đường phố vắng tanh.



Đột ngột cái bóng ấy biến mất, Nim hoảng hốt nhìn quanh, chỉ mới đó mà đã không thấy đâu. Nim chạy nhanh đến.



Bụp …



Nim đã bị ai đó đánh ở đằng sau…



CHAP 18: BÁC SĨ CỦA TÔI LÀ ÁC QUỶ.



Lúc choàng mắt tỉnh dậy, Nim phát hiện mình đang ngồi ở trên một cái ghế đá.



Và cô bé càng giật mình hơn nữa khi thấy Devil đang ngồi bên cạnh mình, lại vẫn cái dáng ngồi ấy, vòng hai tay và ngả đầu ra sau ngủ.



- Tỉnh rồi à? Ai bảo bạn đi theo dõi tôi thế? May là tôi đánh nhẹ tay, mạnh thêm chút nữa thì bạn không còn ngồi đây nữa đâu! – Devil nói đều đều.



( Tôi có biết là bạn đâu, thấy dáng người giống giống bạn, tò mò nên đi theo thôi! ) – Nim tỏ thái độ hờn dỗi, cũng đúng thôi, tự nhiên lãnh cái CỐP sau đầu, ai mà chả tức!



- Vậy thì lần sau bỏ cái tính tò mò đó đi! Những kẻ lắm chuyện thường là những kẻ bị chết đầu tiên đó!



Nim thấy giận giận. Cô bé quan tâm tới Devil mà lại bị la tơi bời như thế. Vậy là Nim đứng lên đi về.



Nhưng Nim phát hiện giày của mình đã không cánh mà bay.



Devil nhổm người dậy:



- Lúc đánh bạn ngất đi, tôi đành phải bế bạn lên rồi thả lên chiếc ghế đá này, có lẽ trong lúc đi nó rơi ở đâu đó. Cũng tại bạn đi giày mà không gài quai!



Nim đã bắt đầu nổi khùng. Và khi một đứa hiền lành như bột nổi khùng thì nó cũng đáng sợ không kém gì ác quỷ!



Á!!!!!!!



Đó là những gì Devil phải trả giá cho hành động làm mất đôi giày mà anh trai Nim đã mua cho cô bé. Một cú đạp thật mạnh ở chân!



Nim bực mình bỏ đi. Đành phải chân không về nhà.



Devil không thèm nhìn theo, khuôn mặt vẫn còn sự tức giận khi bị một đứa câm…đánh!



Hình như có cái gì đó đau đau. Nim cúi xuống nhìn. Một miếng mảnh chai vỡ đang nằm ngon lành dưới bàn chân cô bé. Nim hốt hoảng ngồi xuống.



Mặc dù rất nhỏ nhưng miếng mảnh chai cũng đủ khiến Nim không thể đi được nữa, giựt nó ra thì cô bé không đủ dũng khí. Nim tức tối đến phát khóc. Đúng là Devil! Đụng vào con người đen tối đó thì cuộc đời cũng đen tối theo!



Vừa mới nhắc thì Devil xuất hiện.



- Lại thế! Sao bạn lúc nào cũng có rắc rối vậy?



Nim ngước nhìn lên, mắt đã ươn ướt.



- Đừng mong chờ việc tôi cõng hay bế bồng gì bạn! Không bao giờ có chuyện đó đâu! Cứ ngồi đó mà khóc đi! Tôi về!



Và Devil bỏ đi thật.



Nim không còn có thể chịu đựng thêm được nữa. Cô bé khóc òa lên. Sao trên đời này lại có một kẻ nhẫn tâm tào bạo vô nhân đạo như thế chứ??? Nim đã ba lần bốn lượt cứu thoát hắn thế mà chẳng bao giờ hắn đối xử tốt với Nim một lần. Cô bé cứ ngồi vặt từng cây cỏ dại và thầm nguyền rủa cái tên Devil đáng ghét đó.



Một lúc sau..



- Giờ thì im đi! – Devil nạc lớn.



Nhưng Nim không nín.



- Tôi bảo bạn im đi!



Nim càng khóc to hơn.



Devil bực mình cầm nguyên chai oxi già rưới thẳng vào vết thương đang chảy máu dưới chân Nim.



- Giờ thì nín chưa???



Rát quá khiến cô bé im bặt.



- Tôi cảnh cáo cho bạn biết! Tôi căm thù con gái khóc! Đừng có chảy nước mắt trước mặt tôi! Nghe rõ chưa? – Devil giận dữ.



Và Nim phải tự hào lăm lắm khi được Devil – tên máu lạnh băng bó vết thương cho mình.



Đến công đoạn khó khăn nhất là giựt miếng mảnh chai ra. Biết thế nào Nim cũng ré lên nên Devil “chận họng” trước:



- Tôi rút nó ra mà bạn dám phát ra bất cứ một tiếng động nào là tôi đâm nó vào lại chân bạn đó!



Nim tái mặt run rẩy.



Devil xem ra rất có kinh nghiệm về ba cái khoản băng bó này, trước khi rút miếng mảnh chai ra, cậu nhóc đeo găng tay y tế và cầm sẵn một miếng bông có tẩm cồn sát trùng.



Phựt!



Nhanh hơn Nim tưởng. Và cô bé đã suýt nữa cắn đứt lưỡi để không phát ra một tiếng động nào.



Vài phút sau, cái chân Nìm đã được “mặc áo quần” xong xuôi.



Devil thu dọn tất cả đống đồ y tế bừa bãi xung quanh rồi ném nó vào thùng rác. Nim nhìn mà ngạc nhiên.



- Không được nhìn tôi bằng ánh mắt đó! – Devil lại quát lên.



Lúc đó đã 10h đêm.



CHAP 19: NHỮNG KẺ KHÔNG NHÀ



Sau khi hoàng hồn Nim mới thắc mắc là tại sao Devil lại phải đi bộ???



( Không phải bạn đi xe tới đây sao??? Vậy thì sao giờ đi bộ???)



- Mất chìa khóa lấy đâu xe mà về! Nhờ phước của bạn đó!



( Tôi ư?)



- Lúc bạn đè tôi nằm vật ra ghế, chiếc chìa khóa bị văng ra khỏi túi quần và mất luôn rồi! – Devil nhăn nhó.



Nhắc đến chuyện đó là lại khiến Nim đỏ mặt.



( Ủa??? Mà bạn có điện thoại mà? Sao không gọi người tới đưa về???)



- Không đem theo!



( Nhưng tôi có này!) – Nim ngớ người ra một lúc rồi móc cái di động trong túi quần ra.



Mắt Devil thoáng chốc sáng lên.



Cậu nhóc cầm máy và bắt đầu bấm.



Nhưng sắc mặt Devil bỗng dưng tối sầm lại.



( Sao thế?)



- Không liên lạc được!



Devil bực mình thả chiếc điện thoại xuống bãi cỏ rồi ngồi bệt xuống đất.



- Kiểu này thì phải làm kẻ không nhà một đêm vậy! Giờ này cũng không còn taxi! – Devil lầm rầm.



Nim thoáng rùng mình. Ngồi qua đêm với ác quỷ, không biết sáng mai có lành lặn mà trở về không nữa.



Nhưng Nim phát hiện ra, tối hôm nay Devil nói chuyện nhiều hơn bình thường thì phải, lại còn khá tự nhiên. Hiếm lắm mới nhìn thấy một Devil như thế!



Thế là Nim ngồi trên ghế đá, Devil ngồi trên bãi cỏ. Chờ cái đêm quái ác này trôi qua…



Vậy mà cũng không được yên, trời bỗng dưng nổi mưa lớn, sấm chớp đùng đùng. Nim hốt hoảng nhìn những giọt mưa rơi tí tách trên đầu.



Devil vùng dậy khi thấy mặt mình ướt ướt.



- Mưa??? – Devil ngẩng lên trời.



Nim gật gật đầu.



- Gật cái gì nữa! Còn không chạy tìm chỗ trú đi! – Devil quay sang nạc lớn.



Nim tiu nghỉu cái mặt. Chân cẳng thế này thì làm sao mà đi chứ đừng nói là chạy.



Chưa kịp nghĩ xem phải trốn mưa theo cách nào, Nim hết hồn khi thấy Devil chạy vụt tới nhấc bổng Nim lên rồi bay cái vèo vào mái hiên của một cửa hàng đối diện đã đóng cửa.



Vào đến nơi, Devil thả Nim xuống, một cách hơi phũ phàng và tàn nhẫn khiến cô bé đau điếng.



- Đừng có nhìn tôi với ánh mắt đó! Cả đời này tôi chưa phải dính vào một người con gái nào nhiều như thế này đâu! – Devil gằn giọng.



Nim cũng chả biết nói gì, đáng lẽ cô bé phải tạ ơn trời phật vì tối nay Devil hiền lành đột xuất, nếu cậu ta mà nổi máu ác quỷ lên thì chắc cô bé hết đường sống.



Trời càng lúc càng mưa to hơn…



Nim ngồi nhìn mưa rồi quay sang nhìn Devil, chả biết nói gì, cô bé đành dựa lưng vào thành cửa rồi ngủ thiếp đi. Lạy trời là Devil đừng đụng chạm gì vào cô bé.



Devil có vẻ không thích ứng được với kiểu ngủ ngoài trời như thế này nên hai mắt cậu nhóc vẫn cứ mở thao láo.



Bỗng từ đâu chạy lên 3, 4 người ăn xin nhưng hình như là ăn xin giả dạng, họ vốn chẳng bị gì nhưng lại giả vờ tật nguyền để nhận lấy sự thông cảm của người đời. Có lẽ họ đi ngang qua đây thì gặp trời mưa nên tiện thể chạy vào đây trú. Thế là Devil phải ngồi qua một bên. Nim ngủ như chết nên cũng chả để ý gì…



Những người ăn xin cứ ngồi nói chuyện qua lại ồn ào cả một góc đường khiến Devil không thể chịu đựng nổi. Suýt chút nữa cậu nhóc đã bay sang cho mấy người hành khất vài cú đấm cho họ bớt nhiều chuyện đi nếu không có cái tựa đầu bất ngờ của Nim.



Ở nhà cô bé chỉ quen nằm nghiêng về phía tay phải, nhưng bây giờ khi dựa vào tường thì lại nghiêng về phía trái, có lẽ vì thế mà khiến Nim không quen và trờ mình.



Có lẽ lúc đó Nim không thể thấy được ánh mắt tức giận của Devil khi tự dưng có kẻ dựa vào người mình, mà lại là một đứa con gái. Cậu nhóc đã chuẩn bị tư thế tống cái đầu Nim sang phía bức tường nhưng những lời nói của người ăn xin khiến cho Devil dừng tay lại.



CHAP 20: CẶP TÌNH NHÂN BẤT ĐẮC DĨ



- Này! Thằng nhóc với con nhỏ đó là một đôi hả???

- Chứ gì nữa! Nhìn thấy thân mật thế kia mà!

- Nhưng coi cái mặt thằng nhóc cứ nhăn nhăn nhó nhó khi con khỉ tra ấy!

- Uh! Cái mặt thằng nhóc đúng là khó coi thật!



Những lời bàn tán như thế khiến Devil hết sức bực mình, máu đã bắt đầu đi lên não. Nhưng nếu đánh nhau với lũ người này thì có vẻ không quang minh chính đại chút nào, lại thêm mang tiếng với dân gian hồ, Devil nghĩ như thế rồi dần dần cũng ngủ thiếp đi, những tiếng xì xào như là những “tiếng ru” đưa Devil vào giấc ngủ, quên mất rằng cái đầu của Nim vẫn còn nằm trên vai mình.



Mái hiên của cửa hàng này không được dài cho lắm, dẫu có tránh được cơn mưa lớn nhưng cũng không tránh khỏi việc bị tạt ướt. Đêm càng về khuya thì trời càng lạnh, Nim co ro người lại…



Sáng mai.



Trời hôm nay không có nắng nên việc cả hai bị đánh thức bởi nắng chiếu vào mặt là điều không thể xảy ra.



Nhưng những tiếng ồn thì có thể.



Devil thức giấc khi nghe có ai đó kêu ơi ới bên tai, vừa mở mắt cậu nhóc đã giật nãy mình khi thấy mấy chục tên đàn em đang đứng trước mặt, vẻ mặt người nào người nấy bộc lộ sự tò mò và ngạc nhiên hết mức.



- Sao bây giờ chúng mày mới tìm tới hả? – Devil quát lớn.

- Dạ thưa cậu chủ! Nguyên cả đêm hôm qua tụi em có được ngủ đâu, chạy đi tìm cậu chủ ở khắp nơi, đến sáng nay mới tìm được cậu chủ ở đây… - giọng nói tự nhiên chùng lại.

- Quản gia đâu?

- Dạ ông chủ có việc gấp nên điều quản gia sang Sing tối hôm qua rồi ạ!

- Bực cả mình!

- Cậu chủ ơi…- một người trong đám hầu cận định cất tiếng hỏi.

- Cái gì nữa? Mà sao tụi mày đứng đây nãy giờ mà không kêu tao dậy? Có gì mà nhìn hả? – Devil nổi tức.

- Dạ tụi em định kêu, nhưng…



Người hầu cận rụt rè chỉ tay vào phía bên cạnh của Devil, cậu nhóc nhìn sang…



Không biết có ai trong đám hầu cận cả gan chụp một bức ảnh về tình trạng của Devil bây giờ nhỉ??? Chắc chắn sẽ chết không kịp ngáp với ác quỷ mà thôi…



Devil trợn mắt kinh ngạc khi thấy mình đang ôm chặt người Nim, còn cái đầu của cô bé thì tựa lên vai Devil một cách đầy tình cảm. Ai nhìn mà không ngạc nhiên cho được.



Devil lúc này không còn tin vào mắt mình được nữa. Mặt cậu nhóc đã biến sắc. Không chút do dự Devil thả mạnh tay ra, Nim ngã xuống đất, nhưng cô bé không tỉnh dậy…



Ban đầu Devil định bụng lúc Nim tỉnh sẽ xử lý cô bé thật mạnh tay cái tội dám đụng vào người của ác quỷ, nhưng sự bất động của Nim khi ngã xuống nền khiến Devil thay đổi suy nghĩ…



- Cậu chủ ơi!!! Hình như cô ấy bị ngất rồi! – đám đàn em la thất thanh.



Devil tiến lại đưa tay lên trán Nim, một giây sau thì quát lớn:



- Đưa xe lại đây!



Vậy là lần thứ hai cậu nhóc phải bế Nim trên tay. Có lẽ đêm qua trời lạnh, Nim lại thấm nước mưa nên bị cảm nặng, khuôn mặt cô bé trắng bệch, môi bạc nhợt, người nóng ran. Devil bế Nim đưa vào xe rồi chạy thẳng tới bệnh viện.



Lúc đó là 5h30 sáng.



Nim lờ mờ tỉnh dậy, cô bé ngạc nhiên khi thấy một màu trắng toát xung quanh, nhìn xuống thì thấy tay mình đang được chuyền nước biển, chỉ có một mình cô bé trong phòng.



Nim lồm cồm ngồi dậy, cô bé vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, đầu óc cứ nhức nhức khó chịu. Nim nghĩ tới Devil, nhưng rồi cũng không thèm nghĩ tới nữa. Cô bé cho rằng cậu nhóc đã bỏ lại mình một mình rồi về từ đêm qua rồi.



Khi thấy trong người đã hơi khỏe khỏe, Nim nhìn đồng hồ trên tay…6h30!



Nim ba chân bốn cẳng nhảy xuống giường bệnh, giựt sợi dây chuyền nước biển ra, không quên nhắn tin cho Tú Vân tới đón mình đến trường. Đây hình như là bệnh viện thành phố, chỗ Devil từng nằm khi trước.



Cô bé phải đến trường vì hôm nay có bài kiểm tra vô cùng quan trọng, bài kiểm tra này sẽ quyết định cả một quá trính Nim phấn đấu trong suốt mấy tháng trời qua, cô bé không thể bỏ nó được.



May là lúc chạy ra khỏi cổng, Tú Vân đã có mặt. Cô bạn thật tội, mặc dù đang bệnh chưa lành nhưng vẫn cố gắng tới chở Nim đi học, Nim cũng không muốn làm khó Tú Vân nhưng trong trường hợp khẩn cấp như bây giờ thì chỉ còn cách đó mà thôi. Cô bé vẫn thấy nhức nhức ở cái chân bị đâm mảnh chai đêm qua…



- Sao bạn lại ở trong bệnh viện thế??? – Tú Vân lo lắng.



(Mình cũng không biết nữa! Mở mắt đã thấy nằm trong đó! Thôi khoan nói đã! Mình đi thôi, không trễ giờ mất!) – Nim giục



Chiếc xe bọ hung chở Nim và Tú Vân đến trường.



Trong khi đó ở bệnh viện…



- Con nhỏ đâu rồi??? Tao chỉ mới về nhà thay áo quần chưa được 10 phút mà tụi mày để nó biến mất là sao???– Devil tức giận quát tụi đàn em.

- Dạ tụi em cũng không biết! Tụi em mới chỉ đi vệ sinh có 2 phút thôi, khi quay trở về thì thấy cô ấy đã biến mất rồi!

- Một lũ ăn hại! – Devil đẩy mạnh tên vừa trả lời dội vào góc tường.



Cậu nhóc chống tay lên thành cửa phòng, khuôn mặt đăm chiêu, Devil sợ rằng người của lũ Tý chuột lại tìm tới và bắt Nim đi…



- Còn đứng đó làm gì nữa! Chạy đi tìm đi! Con nhỏ bị ốm nặng, không đi xa được đâu! Lỡ may nó lọt vào tay lũ khốn ấy thì chỉ có nước chết thôi!



Devil cùng lũ đàn em chia nhau đi tìm.



Có nằm mơ Devil cũng không nghĩ được rằng vào thời điểm đó, Nim đang có mặt ở trường để làm bài kiểm tra!



CHAP 21: CUỘC CHẠM MẶT CỦA SỰ ĐỐI LẬP



Làm bài trong tình trạng không mấy khỏe mạnh khiến Nim gặp nhiều trở ngại. Chưa được 15 phút thì cô bé đã thấy nhức đầu. mắt hơi mờ đi, nhưng Nim lắc nhẹ đầu để cố tập trung. Đây là kết quả của một quá trình học tập và cố gắng của Nim, cô bé không thể bỏ qua được.



45 phút nặng nề trôi qua, Nim hoàn thành bài kiểm tra với khuôn mặt bạc nhợt và người đầy mồ hôi. Cô bé xin phép cô giáo xuống phòng y tế rồi mệt nhọc lê từng bước trên hành lang. Bây giờ lại là lúc ra chơi, sân trường đông như kiến cỏ, Nim nhìn mà thấy chóng mặt.



Nhưng chỉ mới đến ngang chân cầu thang tầng 1, Nim đã gục xuống…



Đám học sinh xung quanh la lên, mọi người chạy lại xem càng đông, nhưng chẳng có ai tới đỡ Nim dậy, không biết là vì quá ngạc nhiên hay là quá vô tình nữa…



.....



Lần thứ 2 cô bé mở mắt, lại căn phòng trắng và sợi dây chuyền

nước biển. Nhưng lần này Nim không phải ở một mình, một dáng người mặc áo sơ mi đen, quần hộp màu xám đang ngồi bên cạnh. Không ai khác đó chính là Devil.



Nim giật mình khi thấy cậu nhóc…



- Đừng có nhìn! Ngủ đi! – Devil vẫn giữ thái độ nóng nảy như từ trước đến nay vẫn thế.



Nhưng làm sao mà ngủ được khi có người ngồi bên cạnh, mà lại là Devil. Nim hơi nhăn nhăn nhưng cũng nhắm mắt lại với một đống thắc mắc. Tốt nhất là không chọc giận cậu ấy vào lúc này!



Một lúc sau.



- Bạn ấy không sao chứ? – một giọng nói cất lên khiến Devil quay lại nhìn.



Và đó là người chẳng bao giờ Devil muốn gặp……….



.....



Quay lại thời điểm khi Nim bị ngất ở cầu thang tầng 1 của trường.



Thật ra người bế Nim lên và đưa vào bệnh viện chính là Angle. Khỏi nói thì tất cả cũng có thể tưởng tượng lũ học sinh trong trường đã ngạc nhiên đến mức nào. Cậu nhóc hốt hoảng, vừa bế Nim trên tay vừa gọi tên cô bé.



Nhưng vừa đến cổng bệnh viện, Angle đã nhìn thấy Devil cùng đám người thuộc hạ đang tất tả chạy ngược chạy xuôi đi tìm Nim.



Không hiểu suy nghĩ như thế nào, Angle lại kêu lớn:



- Trình Kha!



Nghe ai đó gọi tên mình, Devil quay lại, cậu nhóc bất ngờ khi thấy Angle đang bế Nim trên tay.



Angle chạy lại và đưa cô bé cho Devil:



- Tôi có việc phải đi gấp! Gửi bạn ấy cho cậu! Tôi thấy bạn ấy bị ngất ở trường nên bế tới đây!



Xong xuôi đâu đấy, Angle trở vào trong xe ô tô rồi đi thẳng.



Và việc Nim có mặt được ở bệnh viện là do đó mà ra…



.....



- Cậu tới đây làm gì? - Devil hỏi.

- Tôi muốn coi bạn ấy như thế nào? Lúc nãy thấy Nim bất tỉnh , tôi đã rất sợ!

- Sợ ư? Chỉ sau mấy năm không gặp, sao trông cậu mềm yếu hẳn đi thế! – Devil cười cười.

- Đời thay đổi khi người thay đổi mà! Với lại, cô ấy là bạn tôi!

- Bạn ư?

- Uh! Không phải cô ấy cũng là bạn cậu sao?

- Bạn tôi??? Ha ha! Nực cười! Devil này không hề có bạn, mà chỉ có kẻ thù.

- Thế chả nhẽ, trong mắt cậu, cô ấy không phải là bạn mà là kẻ thù?

- Cậu không cần biết điều đó!

- 3 năm không gặp, cậu vẫn lạnh lùng và tàn nhẫn như thế! – Angle mỉm cười.



Rồi cậu nhóc tiến lại phía Nim, đưa tay lên sờ trán và hôn một cái thật nhẹ lên má cô bé.



Devil dù không tỏ thái độ nhưng trong lòng thấy ngạc nhiên vô cùng.



- Có lẽ cậu thấy lạ! Nhưng tôi sống ở nước ngoài lâu rồi, tôi quen với cách thể hiện tình cảm với bạn bè như vậy. Không khiến cậu thấy khó chịu chứ?

- Khó chịu? Vì sao?

- Tôi chỉ hỏi vậy thôi! Tôi về nhé! Nhờ cậu chăm sóc bạn ấy, tôi sẽ không xuất hiện thêm một lần nào nữa ở bệnh viện đâu nên cậu không cần lo lắng đến việc Nim biết đến sự có mặt của tôi. Chào nhé! – Angle vẫy tay chào, gương mặt thoáng nét kiêu ngạo rồi mở cửa phòng và đi ra ngoài.



Devil không phản ứng gì, gương mặt vẫn lạnh lùng như thế.



Nhưng Nim đã nghe hết tất cả…



CHAP 22: RẮC RỐI VỚI CÁI WC



Và cô bé thấy buồn buồn trong lòng… Devil không coi Nim là bạn…



Ngồi thêm được một lát thì Devil cũng đi ra ngoài, có lẽ là để nghe điện thoại. Nim thấy việc bắt Devil phải ngồi canh như thế này thật là phiền cho cậu nhóc, đợi Devil vào Nim sẽ nói cậu ấy về đi, cô bé có thể ở một mình được.



Bỗng Nim muốn đi “giải quyết”, nhưng cái chân bị đâm mảnh chai đêm qua giờ đã sưng tấy lên do bị nhiễm trùng, không đi được nữa. Phải có người đỡ thì họa may. Nhưng ai bây giờ???



Đang suy nghĩ lo lắng thì Devil đùng đùng tiến vào.



Thấy Nim đang ngồi ở trên giường và đưa mắt nhìn mình, cậu nhóc thoáng ngạc nhiên:



- Ngủ dậy rồi à?



Nim gật đấu.



- Đói không?



Nim gật đầu.



Devil không phản ứng gì, chỉ lấy điện thoại ra và gọi:



- A lo! Tụi mày mua đồ ăn xong chưa? Đem vào đi!



Nim thấy ngượng ngượng. Tự dưng được Devil quan tâm như thế…



- Bạn cười cái gì thế? Ngồi im đó và đừng có đi đâu hết! Tôi mà biết bạn bỏ đi lần nữa thì đừng trách tôi ác! – Devil nói mạnh.



Nim thấy khó xử vô cùng. Chẳng biết nói với Devil như thế nào cả. Chẳng lẽ bảo rằng mình muốn đi vệ sinh và cần người đỡ đi??? Có lẽ chưa nói hết thì đã bị Devil mắng xối xả vào mặt.



Nim tiu nghỉu cái mặt.



Nhưng đến mức này thì không thể chịu đựng nữa rồi, nếu không đi giải quyết thì sẽ… Nim nhăn nhó.



- Bạn sao thế????



Nim thây hơi hơi đỏ mặt.



- Sao tự dưng nhăn nhăn thế? Đau ở chỗ nào?



( Tôi muốn…)



- Bạn muốn cái gì??? Nói thẳng ra đi đừng khiến tôi bực mình!



( Đi vệ sinh…)



Devil hơi bất ngờ một chút:



- Thế thì đi đi! Hỏi tôi làm gì?



Nim chỉ vào cái chân đang băng bó của mình.



Devil hiểu ra, nhưng khuôn mặt chẳng có chút phản ứng gì.



Nim biết thế nào cũng vậy nên thôi, không dám trông mong gì vào Devil, cô bé từ từ đứng dậy, có lẽ men theo bức tường mà đi cũng được. Nim nghĩ thế rồi bắt đầu bước.



Devil vẫn ngồi trên ghế, nhìn Nim với ánh mắt vô cảm. Cô bé thì quá quen với thái độ đó nên chả tức giận gì.



Vừa bước ra khỏi phòng, Nim đã thấy đám đàn em của Devil chạy tới, trên tay cầm bịch cháo. Có lẽ là mua cho Nim.



- Cô chủ! Cô chủ đi đâu thế! Có cần tụi em đi theo không???



Nim mừng rỡ, gật gật đầu. Thế là có người đỡ cho mà đi rồi. Mấy người này nhìn mặt trông cũng dễ mến hơn Devil.



- Đứng lại! Tụi bây vừa gọi con nhỏ là gì thế? – Devil ngồi trong nói vọng ra.



- Dạ! Là cô chủ ạ!



Devil từ trong đi ra, tới trước mặt tên vừa trả lời mình và thẳng thừng giáng cho hắn ta một cái tát rõ mạnh khiến mọi người xung quanh hốt hoảng. Riêng Nim thì thấy ánh mắt Devil lúc đó rất đáng sợ.



- Con nhỏ này không có bất kì liên quan gì tới tao cả, tại sao mày lại gọi nó là cô chủ??? Cái này tao chỉ tát cảnh cáo, lần sau liệu mà giữ cái miệng đi, nghe rõ chưa?



Đám người gật gật đầu.



Nim nhìn mà thấy đau lòng. Chỉ vì một lời xưng hô mà phải nhận một cái tát. Cô bé nhìn người đó với ánh mắt thông cảm rồi thở dài quay đầu bước đi.



- Đứng lại đó! Đi đâu? – Devil quát lớn



Nim bắt đầu thấy bực mình.



( Đi đâu bạn cũng biết rồi! Hỏi làm gì nữa!)



Cô bé lại quay lưng bước đi. Chợt có bước chân người từ đằng trước mặt Nim tiến lại. Anh ta đang đẩy một chiếc xe lăn không người ngồi.



- Nhìn cái gì nữa! Lên ngồi đi! – Devil nạc lớn.



Nim ngơ ngơ.



- Tôi cho bạn 1 phút, bạn mà không lên ngồi cái xe đó thì khỏi đi luôn!



Nim giật mình luống cuống lên chiếc xe lăn ngồi.



Xong xuôi đâu đấy, Devil tiến lại và đẩy Nim đi, nhưng đi được vài bước lại dừng lại:



- Tụi bây nhìn gì nữa! Bỏ cháo vào trong phòng rồi biến đi! – Devil quay lại quát đám đàn em đang đứng nhìn với ánh mắt tò mò.

.

Nim thấy ngạc nhiên vô cùng. Cứ nghĩ Devil sẽ để cho cô bé đi một mình đến nhà vệ sinh, thế mà…Nim lại thấy vui vui trong lòng.



Tới nhà vệ sinh.



- Tới rồi đó! Tự mà đi vô trong!



Nim đứng dậy, nhưng hình như hơi khó khăn. Devil nhìn với thái độ khá khó chịu.



- Đứng dậy khó đến thế à?



Nim gật đầu.



Thế là không còn nước nào khác Devil đành phải đỡ Nim đứng dậy, mấy chị y tá lượn lượn qua trầm trồ:



- Trời ơi! Anh nào mà menly thế không biết! Lại đẹp trai lai láng nữa!

- Nhìn sướng mắt quá! Lại còn ân cần chu đáo với bạn gái nữa!



Nhưng hình như Devil chả để ý gì tới mấy cái lời vo ve ấy, cậu nhóc đỡ Nim đứng dậy rồi thả cho cô bé đứng một mình.



- Giờ thì vào trong đi! Nhanh nhanh lên! Người ta đi qua đi lại thấy tôi đứng ở đây thì phiền lắm!



Nim gật gật đầu, mở cửa đi vào trong.



Nhưng ai đó bất cẩn làm nước tràn ra lênh láng trên nền nhà vệ sinh, Nim cố gắng đi thật nhẹ nhàng để không bị té.



Sau khi giải quyết xong, Nim từ từ đi ra…



- Bạn làm gì mà lâu thế! Nhanh lên!



Nim giật mình , hình như là tiếng Devil, nhưng không may, một chút bất cẩn đó thôi cũng đủ khiến Nim ngã lăn ra sàn.



Đứng ở ngoài, Devil đang chống tay vào tường ngiêng mặt lại để tránh ánh mắt soi mói của mấy chị y tá…



Rầm!



Devil giật mình.



Trong khi đó, Nim đang nằm dưới sàn trong tình trạng ngoằn ngoèo như giun đất, có muốn la cũng la không được.



- Này! Bạn đang làm gì trong đó thế?



Nhưng mới hỏi được câu đó, Devil đập một cái rõ đau vào đầu mình:



- Mình ngốc quá! Con nhỏ không nói được mà!



Linh cảm có chuyện không hay, Devil đành tiến lại chỗ mấy cô y tá đang đứng tụm năm tụm ba bàn về nhan sắc của mình.



- Phiền mấy chị có thể vào trong đó coi bạn tôi có bị gì không? Cô ấy không nói được! – Devil đã có gắng bình tĩnh hết mức trước ánh mắt long lanh mong manh của những cô y tá trước mặt.

- Trời ơi! Anh ta gọi mình bằng chị kìa! Anh ơi! Em còn trẻ lắm á! Em mới 22 thôi à! Đừng gọi em bằng chị tội nghiệp em! – một trong sô những người y tá ** ** cái giọng.

- Phiền mấy chị vào coi giúp cho! – giọng Devil đã có chút bực mình.

- Anh cứ từ từ! Ai chứ người đẹp trai như anh nhờ vả thì tụi em nào đâu dám từ chối!



Nếu mấy cô y tá đó mà không kịp thời dời gót ngọc vào nhà vệ sinh thì có lẽ Devil sẽ lại hiện nguyên hình là ác quỷ để xử lý mấy người mê trai quá đáng này.



Thế là họ lũ lượt kéo nhau vào nhà vệ sinh nữ.



Á á á…



Devil giật mình khi nghe mấy chị y tá la ỏm lên.



- Anh đẹp trai ơi anh đẹp trai! Vào đây mà coi này! Cô bé … cô bé!



Devil lắc đầu thở dài một cái, cậu nhóc biết ngay là Nim có chuyện.



Lòng tự tôn của một ác quỷ đành phải bỏ qua, Devil nghiến răng chạy

vào nhà vệ sinh nữ.



Vừa vào đến nơi, Devil sửng sốt khi thấy Nim nằm chèo queo dưới sàn bê bết nước. Cậu nhóc tiến lại, cúi người xuống:



- Bạn không gây ra rắc rối thì bạn không chịu nỗi hả?



Nim chả dám phản ứng gì.



- Phiền mấy chị tránh ra! – Devil nói với mấy bà y tá đang bu như ruồi xung quanh.



Họ nhìn Devil chằm chằm rồi cũng dần dần tản ra hai bên.



Devil cúi người xuống rồi bế Nim lên, lưng và tay áo cô bé ướt đẫm nước, Nim sợ Devil lại mắng mình nên cúi gầm mặt vào trong.



Lúc bế Nim ra khỏi nhà vệ sinh, Devil không quên quay lại nói với mấy chị y tá đang nhìn cô bé với ánh mắt ngưỡng mộ:



- Các chị có thể đem chiếc xe lăn này về trả phòng bảo vệ cho tôi được chứ? Cám ơn trước!



Tất nhiên là bọn họ gật gật đến suýt rớt đầu.



Về đến phòng bệnh, Devil bế Nim đến giường bệnh, cô bé đang tưởng tượng cái viễn cảnh cậu nhóc sẽ ném mình xuống giường một cái rõ mạnh, nhưng Devil bỗng chuyển hướng, cậu nhóc đặt Nim ngồi trên chiếc ghế ở phía gần cửa sổ.



Mặt Nim tỏ vẻ không hiểu.



CHAP 23: ÁM SÁT



- Nhìn gì mà nhìn! Người bạn ướt sủng như thế, lên giường để ủ cái mùi nhà vệ sinh lên nó hả ? – Devil nói lớn.



Nim phụng phịu, cậu nhóc nói đúng.



- Thưa cậu chủ! Đến giờ đi thay băng rồi ạ!



Devil ngẩng đầu nhìn tên đàn em mới vào thông báo, xong quay lại nhìn Nim.



- Mày đi mua cho con nhỏ một bộ quần áo để nó thay, giữ nó không cho đi đâu hết, xong việc tao về!

- Dạ!



Nim quên mất là vết thương bị chém ở lưng của Devil vẫn chưa lành. Tội nghiệp! Thế mà cứ phải bồng bế Nim bao nhiêu lần! Nghĩ đến thế, cô bé lại thấy thương Devil.



Những tên đàn em của Devil trông mặt mày gian hồ nhưng thật sự rất tốt, Nim nghĩ vậy khi thấy họ chăm sóc mình rất chu đáo.



Sau khi thay xong bộ áo quần ướt sủng, Nim leo lên giường bệnh lấy cháo ăn. Từ sáng đến giờ đã có cái gì vào bụng đâu.



Thanh toán xong bì cháo to đùng, Nim ngồi nhìn trời đất một lát rồi lăn ra ngủ. Có muốn đi đâu cũng không được, thà ngủ cho khỏe.



.....



Đang say giấc, chợt Nim trở mình, và thấy có bóng dáng một ai đó bước vào phòng. Có lẽ là Devil, Nim nghĩ thế nên quyết định ngủ tiếp, vì chắc chắn cậu nhóc cũng sẽ nạc nộ bắt Nim nhắm mắt ngủ.



Nhưng không phải là Devil…



- Nghe tin cô bị ốm! Tôi đến thăm cô đây!



Nim mở mắt, quay lưng lại nhìn.



Là mẹ kế của Devil…



Một người phụ nữ có nhan sắc, Nim thấy hơi bất ngờ trước vẻ đẹp của cô ta, lúc trước cô bé cũng có để ý nhưng không kỹ, giờ mới thấy tận mắt.



Nim ngồi dậy, người phụ nữ nhanh chóng tiến lại đỡ Nim.



- Không cần phải ngồi dậy như thế đâu! Cứ nằm cho khỏe!



Nim mỉm cười.



- Nghe tin cô bị ốm! Tôi đã rất lo lắng! Cũng may là cô không sao! – Người phụ nữ vuốt tóc Nim, thái độ rất ân cần.



Nim lắc lắc đầu tỏ ý mình không sao cả.



- Tôi đến đây, thứ nhất để thăm cô, thứ hai là gì cô biết không? – giọng cô ta dịu dàng.



Nim cười.



- Thứ hai, là tôi muốn … cảnh cáo cô! Hãy tránh xa Trình Kha ra! Nghe rõ chưa!



Nim sửng sốt khi thấy cô ta cầm chặt cằm mình hất lên, giọng nói dịu dàng lúc đầu đã được thay bằng một sự dữ dằn đáng sợ.



- Không phải lúc trước tôi đã nói với cô rồi sao? Hãy tránh xa cậu ấy ra! Thế mà cô coi thường lời nói của tôi, còn diễn kịch để thu hút sự quan tâm của Trình Kha nữa! Cô không muốn sống nữa phải không? – cô ta giằn mạnh hơn.



Nim thấy đau nhói ở cằm khi bị cô ta giữ quá chặt. Cô bé lắc lắc đầu, khuôn mặt đã toát vẻ sợ hãi.



Đôi mắt người phụ nứ ánh lên một tia sáng rất sắc, cái miệng nghiến chặt lại cất lên những lời nói đáng sợ:



- Tôi đã cho cô một cơ hội! Nhưng cô đã không nắm bắt! Đối với Nhã Trúc này, không có cái gọi là lần thứ hai! Đừng trách tôi độc ác!



Và cô ta dùng tay bóp cổ Nim, rất mạnh và rất chặt khiến Nim không thể nào thở được. Cô bé đập đập tay lên giường, khuôn mặt tái đi vì sợ và vì ngộp thở. Còn người phụ nữ vẫn lạnh lùng thực hiện hành động tội ác.





Nim đã bắt đầu thấy mắt mờ đi, người không còn chút sức sống. Cô bé nghĩ rằng mình sắp không thể chịu nỗi nữa rồi.



Nhưng ngay lúc cận kề cái chết, bàn tay người phụ nữ chợt nới lỏng ra, một cách từ từ. Nim ho sặc sụa.



Và cô bé giật mình khi thấy Devil đứng đằng sau đang cầm con dao cứa một đường dài trên cổ của người mà cậu ta đã từng gọi là “dì”.



CHAP 24: KẺ PHÁ ĐÁM



Máu trên cổ cô ta chạy xuống, nhuốm một đoạn dài của con dao.



- Thấy đau không? – Devil lạnh lùng hỏi.



Người phụ nữ không nói gì, chỉ nhìn Devil với một ánh mắt vừa sợ hãi vừa căm giận.



Rồi Devil lôi tay cô ta ra và đẩy mạnh xuống nền nhà. Người phụ nữ Á lên một tiếng rồi ngẩng đầu nhìn cậu nhóc.



- Tôi đã cố gắng không để ý đến cô! Nhưng càng lúc cô càng đi quá xa! Và sai lầm ngu ngốc nhất của cô là đã đụng vào người của tôi!



Devil chỉa con dao về phía người phụ nữ.



- Cô tưởng cô là vợ của ông già thì có thể qua mặt tôi, muốn làm gì thì làm sao? Bỏ cái ý nghĩ ngu ngốc đó đi! Tôi sẵn sàng xử lý bất kì kẻ nào dám đụng vào Devil này! Hôm nay tôi cho cô một cái sẹo ở cổ, nhưng nếu ngày mai cô tái phạm, thì sẽ không còn cơ hội mà nhìn thấy cái sẹo đó nữa đâu! Cút về đi!



Những lời nói của Devil rõ ràng, rành mạch khiến Nim nổi da gà. Lúc nổi giận, Devil còn tàn nhẫn hơn cả ác quỷ…



Cô ta đứng dậy với cái cổ có một vệt máu dài rồi bước ra khỏi phòng. Nim bây giờ mới dám thở. Tất cả thật đáng sợ.



Devil quay sang nhìn Nim, ánh mắt đột ngột thay đổi, không còn lạnh lùng và tàn nhẫn như hồi nãy mà thay vào đó là một cái gì đó rất xót xa. Rồi cậu nhóc tiến lại phía thùng rác và thả con dao vào đó.



- Điểm yếu nhất của bạn là quá mất cảnh giác và quá tin người. Lần sau nếu có bị chết theo cách ngu ngốc đó thì cũng đừng có trách tôi! – Devil nói mạnh.



Nim chả còn biết nói gì, đành nằm xuống.



- Nằm gì nữa! Đứng dậy về nhà! Bộ muốn ở cái nơi bệnh tật này nữa hả?



Tiếng Devil quát khiến Nim giật mình ngồi bật dậy. Cũng đúng, cô bé không bị gì nặng nề cả, ở bệnh viện lâu cũng chả có ích lợi gì.



Chiếc xe chở Nim tới nhà, cô bé bước xuống, định bụng sẽ chào Devil một cái rồi vào nhà nhưng cậu nhóc cũng bước xuống xe.



Nim nhìn Devil chằm chằm.



- Bạn định không mời tôi vào nhà?



(Đâu có!) – Nim huơ huơ tay



Thế là cô bé nhanh chóng mở cổng, chiếc xe cùng đám đàn em của Devil từ từ rời đi.



Nim hơi thắc mắc nhưng cũng không dám hỏi.



Devil bước vào nhà Nim, ngước nhìn xung quanh.



- Nhà bạn cũng giàu có chứ không thuôc dạng nghèo khố như tôi nghĩ!



Nim chỉ cười nhẹ. Em gái của một giám đốc ngoại giao của một công ty lớn mà không giàu có sao được.



- Tôi đói! Nhà bạn có cái gì ăn không?



Nim nhìn Devil, ánh mắt hơi khó hiểu. Giờ trong nhà làm gì có đồ ăn, nếu có thì cũng chỉ có mì tôm thôi.



( Mấy hôm nay anh trai tôi đi khỏi, tôi cũng không đi chợ, có mì gói, bạn có ăn được không?) – Nim nói với thái độ dè chừng.



- Ok.



Thế là Nim luống cuống chạy vào trong bếp đun nước sôi, mở tủ lấy mì tôm, Devil nhìn theo, có lẽ cậu nhóc đang buồn cười vì thái độ sợ sệt quá đáng của Nim.



Nhưng vì vội vàng quá nên Nim đã ấn nhầm nút, nước sôi chậm hơn bình thường. Xong xuôi đâu đó, cô bé bưng tô mì tôm ra, nhưng có lẽ Nim phải thanh toán tô mì này. Devil đã ngủ trên ghế sô fa từ bao giờ…



Nim nhẹ nhàng đặt tô mì trên bàn, ngồi nhìn Devil ngủ. Khi ngủ, trông cậu nhóc thật hiền l&ag...
<<123456 ... 21>>
Tags: Shock, tình, -, Kawi,Truyện, tình, yêu, chọn, lọc, Shock tình - Kawi
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái ! (phần 5)
Shock tình - Kawi
Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái ! (phần 1)
Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái ! (phần 4)
Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái ! (phần 3)
1234»