n anh không lấy được, nó dán hoa lá cành nhiều quá ! – Tôi gãi đầu đáp.
Thông cảm với tình cảnh khó xử giả vờ của tôi, Tiểu Mai cười hiền nói:
- Vậy giờ cất xe này đi, lấy xe em kìa, con trai chạy màu bạc cũng ổn mà !
Hơi bất ngờ trước lời đề nghị của nàng, tôi thoáng đờ người trong giây lát rồi vội trấn tĩnh mà tiếp tục đóng vai kẻ nói dối đến cùng:
- Không… anh chạy xe này cũng được mà, có sao đâu, mất công dắt chiếc kia ra lắm !
Dĩ nhiên rồi, nếu bây giờ tôi mà lấy xe Tiểu Mai thì tí nữa đào đâu ra một chiếc xe để trả cho Minh Châu, lấy lại chiếc xe của mình.
- Xe đạp trong sân thôi mà, có gì đâu mất công ! –Tiểu Mai nhíu mày khó hiểu.
- Thôi lên xe đại đi, anh chạy xe em không quen ! – Bí thế làm liều, tôi đành phải đem lí do thổ nhưỡng đất đai không thích hợp rađ ể chống cự.
Vẻ như thấy tôi có lẽ sắp bực mình đến nơi nên Tiểu Mai hiểu ý, nàng thở dài ngao ngán rồi ngồi lên sau xe tôi:
- Cũng được, em chỉ lo anh ngại bị người ta chọc thôi !
- Ngại quái gì, thằng nào chọc anh đấm vỡ mồm ! –Tôi hổ báo sẵng giọng.
- Thấy ghê, người gì lúc nào cũng đánh đấm ! – Nàng bĩu môi trách.
- Ừ, tính nóng mà võ công lại cao ! – Tôi trả lời.
Dọc đường đến trường, có lẽ là bộ mặt tôi đang hầm hố thật nên chả có bố con ông cụ nào dám dọc hay nhìn tôi với ánh mắt kì thị rằng “thằng này đạp xe con gái, chắc là biến thái rồi”. Tiểu Mai vẫn vậy, nàng cười đùa với tôi như mọi ngày:
- Anh nè, đã tập sút được chưa?
- À… chưa ! – Tôi nói vội. – Cũng… sơ sơ à !
- Vậy ra sân gần nhà em tập kìa? Em đang muốn thay bóng đèn rồi !
- Á à… bơm đểu anh à?
- Hi hi, chứ không phải anh đang nghĩ sẽ sút vỡ bóng đèn tiếp sao?!
- Bậy, dạo này anh sút thần sầu lắm !
- Chả tin đâu, anh mà thật vậy thì đã khoe em ngay rồi !
Với ý định rằng sáng hôm nay, khi tôi đến trường thì sẽ tranh thủ giờ ra chơi, nói bừa với Tiểu Mai rằng có tí việc về nhà thì nhân lúc đó, tôi sẽ sang A2 “nhá xèng” và đổi xe với Minh Châu. Vậy là một công đôi việc, vừa có thể giải thích với Tiểu Mai rằng tôi vừa về nhà đổi xe, vừa có thể không đánh động nàng đến nỗi phải thắc mắc với bé Trân. Thế nên tôi hoàn toàn yên tâm rằng với tình hình hiện nay, tôi có thể xử lí tình huống một cách êm xuôi nhất, và sẽ khởi đầu bằng việc cứ nói chuyện vui vẻ bình thường với Tiểu Mai để tránh vì lo lắng mà cư xử kỳ lạ, bứt dây động rừng.
Vào đến cổng trường, như mọi khi thì Tiểu Mai luôn đi cùng tôi đến bãi gửi xe, và đó là điểm sai lầm chí mạng trong tính toán của tôi, một lỗ hổng to tổ nái. Người tính không bằng trời tính, khi tôi vừa trờ con xe vô bãi, Tiểu Mai hãy còn chọc tôi vụ cú sút thần thánh thì hai đứa đã thấy tại khu gửi xe của lớp là cô nàng Dạ Minh Châu đang đứng lóng ngóng đợi tôi bên cạnh chiếc xe màu đen quen thuộc.
- Ơ…. !
- Mình… đợi để trả lại xe cho Nam… !
- ……….. !
Phải nói là khoảnh khắc đó, tôi đã chết đứng hệt như Từ Hải trong truyện Kiều vì quá sốc, mắt mũi cứ trơ ra thành bù nhìn giữ ruộng. Tình hình được phơi bày ra trước mắt, tôi học A1 dắt chiếc xe màu hồng của con gái, Minh Châu học A2 dắt chiếc xe màu đen của con trai, tôi và Minh Châu quen biết nhau, và cô nàng đang đứng ở bãi giữ xe lớp tôi. Không cần phải quá thông minh để có thể hiểu được mọi chuyện, nói gì đến Tiểu Mai, nàng nhanh chóng nhận ra ngay vấn đề và gần như là lập tức, tôi chợt cảm thấy luồng hàn khí quen thuộc đang tỏa ra từ ánh mắt lạnh như băng của nàng.
Minh Châu không biết điều đó, cô nàng cứ ngỡ rằng tôi đã kể hết cho Tiểu Mai nghe nên chỉ ái ngại cười:
- Mình định trả xe vào giờ ra về, nhưng nghĩ như vầy là tiện nhất nên đứng đợi luôn. Vậy… xe của mình Nam sửa xong rồi à?
Tôi cứng cả họng, líu cả lưỡi vì lời nói dối trắng trợn của mình lúc này đã bị vạch trần, nhất thời không thể thốt ra được lời nào, cả phát ngôn lẫn bào chữa. Chỉ có Tiểu Mai là đang ôn nhu một tay xử lí tình huống:
- Bạn hỏi kìa, trả lời đi chứ !
Bị Tiểu Mai “nhắc khéo “, tôi giật cả người:
- Ừ..ừ… sửa xong rồi.. xong rồi !
Nói xong một câu mà hệt như vừa đi mộng du cả tháng, tôi lờ đờ muốn tự cốc đầu mình như thể ao ước rằng đây chỉ là một giấc mơ, và tôi vẫn còn chưa ngủ dậy !
Nhưng sự thật vẫn là sự thật, tôi chả có quyền năng quái gì để biến cuộc đời thành một giấc mơ được, thế cho nên kết cục vẫn là tôi đang tình ngay lý gian, không thể tiếp tục đóng vai Tào Tháo gian hùng một tay che trời được nữa.
Minh Châu dựng xe của tôi rồi cô nàng bước lại gần hai đứa:
- Vậy… cảm ơn Nam nhiều, mình… lấy lại xe nhé !
- Ah… ừm… ! – Tôi quýnh quíu đáp.
- Tối qua… mấy giờ Nam về nhà?
- À… cũng nhanh thôi, mà có gì đâu… hỏi làm gì…?
- Thì.. lúc mình chạy xe qua cầu, có thấy chỗ sửa xe Nam nói, mà từ chỗ đó… đến chỗ Nam dắt xe thì cũng khá xa, nên mình nghĩ chắc Nam sẽ về hơi trễ !
- Không… đâu có trễ, vừa dắt… vừa chạy bằng chân mà… nhanh lắm !
Mặc kệ bộ dạng lúng búng như gà mắc tóc của tôi, cô nàng Minh Châu lần đầu tiên bật cười khúc khích trước câu nói ngớ ngẩn của tôi:
- Hì, vậy cảm ơn nha, mình vào lớp đây !
- Ừ…ừ…. ! – Tôi đờ đẫn cả người, không rõ là mình đang muốn cô nàng đi thật nhanh để tránh đổ thêm dầu vào lửa, hay là muốn cô nàng ở lại để tôi đỡ phải… đối mặt một mình với Tiểu Mai.
Nhận lấy xe từ tay tôi, Minh Châu cười cảm kích như xóa tan hận thù tự thời trẻ con xa xưa, quay sang trả cặp cho Tiểu Mai trong giỏ xe của mình:
- Mình vào lớp trước nhé !
- ……. !
Tiểu Mai thản nhiên không đáp, chỉ khẽ vuốt tóc, nhẹ gật đầu rồi nhìn sang chỗ khác. Như đoán ra được chuyện chẳng lành, Minh Châu sửng sốt đưa mắt nhìn tôi, và tôi chỉ còn biết thở hắt ra ỉu xìu như gà mắc tóc rồi tắc tị luôn tại chỗ. Không thể làm được gì hơn, nhận ra như mình là người đã vừa “đốt nhà “ ân nhân, Minh Châu cắn môi bối rối và rồi… quay đi dắt xe rồi bước thẳng luôn lên lớp, bỏ mặc tôi ở lại chuẩn bị nhận cơn tam bành.
Thế nhưng chẳng có mưa bão hay sấm sét gì xảy ra cả, mà chỉ là… không khí chợt lạnh lên đột ngột mà thôi. Bởi vì tôi cứ đứng đờ người ra tại chỗ, và Tiểu Mai thì vẫn ôm cặp đứng nhìn đăm đăm vào chiếc xe màu đen của tôi đang dựng chỏng chơ tại phần gửi xe 11A1.
Vài phút sau, phải khó khăn lắm tôi mới dám mở lời trước, bởi nếu không có một cơn gió nhẹ khẽ làm lay động Tiểu Mai đưa tay vuốt tóc thì tôi dám chắc hai đứa sẽ cứ mãi đứng yên cho đến khi vào lớp luôn mất:
- Anh…… xin lỗi….. !
Lời xin lỗi luôn có tác dụng trong hầu hết các trường hợp, nhưng có thể khẳng định rằng ở tình huống của tôi bây giờ, đó là câu nói vô dụng nhất, và duy nhất mà tôi có thể nói ra.
- Em… đừng buồn nha… anh chỉ là… giúp người thôi…!
- …………. !
- Này… em….. !
- …………………… !
- ……. !
- ………….. !
Bất lực trước không khí lạnh như băng, tôi đành thở hắt ra rồi bước tới dắt xe mình vào bãi gửi, xong xuôi đâu đó rồi mới lại gần Tiểu Mai, cố tìm cách để thăm dò phản ứng của nàng. Nào ngờ sau vài phút lặng im, Tiểu Mai bất thần ôm cặp quay đi và thậm chí chẳng thèm nhìn lấy tôi một lần nào, nàng lạnh lùng thả lại câu nói đang thoảng qua từ gió:
- Giúp người là tốt, giúp cố nhân lại càng tốt hơn!
Chap 328:
Phải nói là đã khá lâu lắm rồi, kể từ sau vụ thằng Minh Huy đến giờ thì tôi mới được mục kích lại vẻ lạnh lùng đến bất nhẫn của Tiểu Mai. Sau khi bỏ mặc tôi đứng lớ ngớ ở bãi giữ xe, nàng chỉ buông một câu mà tôi chả rõ hàm ý là trách móc hay… khen thật mà vào lớp trước. Để rồi tôi cứ đờ đẫn dưới sân, mãi đến khi chuông reo vang lên báo hiệu vào 15 phút truy bài đầu giờ thì tôi mới lò dò xách cặp bước lên hành lang.
Vào trong lớp học, tôi ngay lập tức đưa mắt nhìn sang chỗ Tiểu Mai thì thấy nàng đang chăm chú nhìn vào tập vở, chả buồn quan tâm đến thế sự đang diễn ra ầm ầm xung quanh.
- Alô, tình hình tuần sau là trận chung kết vô tiền khoáng hậu của 11A1 tụi mình với 12A21 sẽ diễn ra. Vậy cho nên yêu cầu bà con có mặt đông đủ vào chủ nhật tuần sau để cổ vũ cho đội nhà, ai không đi thì yêu cầu… nộp phạt 2 ngàn tiền trà đá nước nôi bồi dưỡng cho cầu thủ nha ! – Khang mập đứng trên bục giảng rống lên.
Dưới lớp lập tức lao nhao hưởng ứng:
- Hê hê, dại gì không đi, vừa được xem đá banh, vừa khỏi mất tiền !
- Quả này vô địch là cái chắc rồi, lớp mình đá hay thế kia mà !
- Ừ, đội mình có “Tia chớp vàng” mà, dân chơi sợ gì mưa rơi, mưa rơi đâu làm ướt áo dân chơi !
- Eh…eh… còn tao “Luồng sét bạc “ nữa đâu mậy?
- Mày là siêu nhân sịp đỏ thì có, haha !
Đang lâm vào tình cảnh khó xử với Tiểu Mai nên tôi lúc này đâm ra chán chường không thể tả, không thèm để ý những trò nhí nhố của tụi bạn trong lớp. Buông cặp đánh phịch một cái trên bàn, tôi thả người luôn lên ghế xụi lơ như thằng chết trôi:
- Mới sáng ra mà sao đó bây? – Luân khùng tò mò chồm lên hỏi.
- Chả sao… ! – Tôi uể oải lắc đầu.
- Hay là bị ẻm giận rồi? Bình thường lúc nào cũng thấy mày vào lớp chung với Mai kia mà? – Nó đoán bậy bạ, vậy mà lại trúng tùm lum.
- Không có… ! – Tôi giật mình nhưng vẫn cố chối đây đẩy.
- Thế đã học bài chưa? Gần thi rồi mậy?
- Đang học, có gì không?
- Thì tuần sau đá banh, rồi tuần sau nữa là thi kỳ 2, thời gian hơi bị gấp đó !
- Ờ, biết !
Trông thấy vẻ ngán ngẩm của tôi, thằng Luân hết ham nói chuyện, nó thè lưỡi chán ngán rồi lại ngồi thụt xuống, lại quay cuồng với cuốn bài tập Địa Lí trên tay. Theo lẽ thường thì bây giờ tôi sẽ chạy nháo nhào lên mà phóng qua lũ bạn hoặc bất cứ đứa nào đã làm bài tập Địa để năn nỉ, hoặc là đem quyền cán sự Toán ra mà dọa dẫm tụi nó cho chép bài. Thế nhưng bây giờ tôi đang buồn ơi là sầu, thì còn có tâm trạng nào nữa để mà làm bài tập đâu chứ. Đầu óc rối bời vì những câu hỏi cứ quay cuồng xung quanh, tôi lúc này thật là thấm thía cái ước muốn “cho thời gian quay trở lại” của một bài hát nào đó từng nghe. Bởi nếu tôi có thể quay trở lại cái thời điểm tối hôm qua thì tôi sẽ…
Không, không có được, tôi hẳn là phải giúp Minh Châu rồi, ai lại để con gái một thân một mình dắt bộ xe mà đi giữa đêm như vậy !
Thế thì tôi hẳn là phải thú thật với Tiểu Mai mọi chuyện rồi, nhưng… chả phải là chả cần tôi kể ra thì mọi chuyện cũng đã vừa được phơi bày hết rồi đó ư?
Nếu vậy thì Tiểu Mai giận tôi là vì chuyện gì? Có phải là do tôi đã giúp Minh Châu? Có phải nàng đang ghen? Còn đặt giả thiết là Tiểu Mai giận vì tôi không kể nàng nghe thì cũng không hợp lí cho lắm, bởi nếu nàng đã giận thì dù tôi có kể sớm hay muộn thì kết cục vẫn là bị nàng giận !
Mà như vậy thì rốt cuộc, Tiểu Mai đang giận tôi bởi lí do gì đây?
Nghĩ mãi mà vẫn không ra, tôi bực tức ôm đầu cúi gằm xuống mặt bàn, không hay biết rằng tiết đầu tiên của ngày hôm nay là giờ Địa Lí, và họa vô đơn chí đã xảy ra. Kết thúc giờ truy bài, thầy dạy Địa bước vào lớp, vẫn ngồi xuống ghế và thư thái lật danh sách lớp ra như thường lệ, thầy cầm cây bút đỏ trong tay rồi lia hết một hàng dọc từ trên xuống dưới, cuối cùng đã chọn được thí sinh đầu tiên:
- Võ Trí Nam, kiểm tra bài cũ !
Nghe thầy nhắc đến tên thì tôi giật thót cả người, run rẩy lôi cuốn bài tập Địa trong hộc bàn ra mà bước lập cập lên bục giảng.
- Có làm bài tập ở nhà không? – Thầy hé mắt kính ra lừ mắt nhìn tôi.
Làm thế quái nào được mà làm, cả ngày hôm qua tôi chỉ ôn các môn tự nhiên, sau đó bỏ đi chơi game online, tối về thì kẹt vụ Minh Châu rồi lăn đùng luôn ra mà say giấc nồng thì đào đâu ra chữ nào trong bài tập về nhà.
Hết cách, tôi đành thú thật:
- Dạ… không !
- Dzê- rô, về chỗ !
Tác phong của thầy dạy Địa Lí là thế, không cần biết bọn tôi có học thuộc bài hay không, điều kiện tiên quyết đầu tiên của thầy trước khi truy bài là học sinh phải có làm bài tập ở nhà, có làm thì mới tiếp tục dò bài, không làm thì ăn trứng ngỗng rồi lết về chỗ. Chính vì vậy nên hôm nào có tiết Địa là lớp tôi loạn cả lên vì đứa này muốn chép bài đứa kia, mà đa số hầu hết đứa học sinh nào cũng ngán ngẩm mấy cái bài tập Địa Lí dài loằng ngoằng lại liên tục vẽ biểu đồ các loại. Mọi hôm thì tôi chả lo lắng gì cả, không chép bài của bạn bè được thì chịu khó vác xác lên chỗ Tiểu Mai để mượn bài của nàng mà chép, dù rằng sau đó chắc chắn tôi sẽ ăn “véo thần chưởng”, nhờ vậy mà đã thoát luôn mấy đợt kiểm tra liền.
Thế nhưng sáng hôm nay, tôi đầu óc cứ nghĩ ngợi tứ lung tung, làm thế nào mà dám đụng đến Tiểu Mai để hỏi bài nữa. Chính vì vậy, tôi đã lãnh trứng ngỗng về nhà luộc ăn chơi.
“Tia chớp vàng” bị điểm 0, vậy nên kéo theo đó là thầy Địa nổi hứng kiểm tra một loạt danh sách các đối tượng bị tình nghi, ít phút sau đã nâng tổng số “nạn nhân “ bị dính bom dò bài rải thảm lên đến con số hơn 10 người. Trong đó tất nhiên có thằng Dũng xoắn và Tuấn rách, hai thằng này đang mặt nhăn mày nhó mếu máo:
- Hôm qua em phải chăm sóc mẹ bị bệnh… thầy ơi.. !
- Tối qua mẹ em bệnh… em khổ lắm ạ…. !
Ác một nỗi, cả hai thằng này đều tư tưởng lớp gặp nhau, không hẹn mà cùng bịa ra một lí do “xưa rồi Diễm”, cùng nói huỵch toẹt ra trước lớp. Hai thằng nó làm như mẹ tụi nó nổi hứng lên rủ nhau bệnh đồng loạt hay sao mà cũng nghĩ ra một cái cớ hết sức bá láp. Và thầy Địa không để sót trò lừa ngớ ngẩn này, cũng như cả lớp đang cười ầm lên bên dưới:
- Hai đứa đúng là bạn thân nhỉ? Bây giờ tôi gọi điện về nhà từng trò, nếu đúng thì không sao, còn nếu mà thầy biết hai đứa giở trò….. !
Dũng xoắn và Tuấn rách đúng là hai thằng bạn chí cốt, vừa nghe thầy dọa đã sợ vãi mật đến són ra quần mà lại… không hẹn cùng thú tội ngay:
- Dạ… em… xin lỗi thầy… thầy tha cho em… !
- Nãy… em giỡn đó thầy… mẹ em khỏe ghê lắm.. !
Một tràng cười khủng khiếp rung động cả dãy hành lang nổ ra từ các bàn học bên dưới, tôi dù đang bối rối tâm tư cũng phải bật cười trước cái sự hài hước của hai thằng ông mãnh này vừa gây ra. Kết quả hôm đó, thầy Địa không ghi đích danh từng đứa “tội nhân” vào sổ đầu bài mà chỉ phê vô bảng phong thần là nhiều học sinh không làm bài tập, chỉ có trong sổ điểm của thầy là 13 đứa lãnh con số 0 to tướng.
Đời học sinh kể cũng lạ, nếu chỉ có một, hoặc hai đứa bị điểm kém thì đứa đó sẽ trở thành tội nhân thiên cổ và là đề tài xì xầm bàn tán của tụi trong lớp, liên tục hứng những ánh nhìn soi mói sau kiểm tra. Thế nhưng chỉ cần số lượng những đứa dò bài bị điểm thấp vượt quá con số 10 thì tự động đám này sẽ hình thành nên một “liên minh chống cháy “.
- Hây dà… chán nhỉ !
- Chán gì bây ơi, vui mà !
- Ờ, mấy khi được đứng chung hàng ngũ anh hùng đâu, con điểm 0 có là gì !
Vậy đấy, cái đó tụi học sinh bị điểm kém thường gọi là “thấy chuyện bất bình, rút đao tương trợ”. Thế cho nên dù bị ăn trứng thì thằng Tuấn rách và Dũng xoắn cùng những đứa còn lại vẫn cứ cười nói vui vẻ do tính chất quy mô của đợt kiểm tra đột xuất lần này. Chỉ có mỗi mình tôi là đang chảy dài mặt ra như trái dưa leo, tám phần là đang bị Tiểu Mai giận, hai phần là đã bị giận mà còn phơi ra điểm kém ngay trước mắt nàng, thế là tệ càng thêm tệ.
- Sao thế? Bữa nay mày sao đấy?
- Không… ! – Tôi lắc đầu nguầy nguậy rồi úp mặt xuống bàn.
Lầm bầm nguyền rủa trách trời trách đất một hồi, cuối cùng tôi cũng đã chấp nhận một sự thật rằng mình đang bị Tiểu Mai giận, và phải tìm cách làm lành với nàng.
Giờ ra chơi, nhân lúc mấy nhỏ con gái xung quanh đã kéo nhau ra ngoài thì tôi mới lò dò lại gần chỗ Tiểu Mai và nhẹ nhàng ngồi xuống. Dù biết đó là tôi, nhưng Tiểu Mai vẫn chả hề đếm xỉa gì đến mà vẫn chúi mũi vào quyển tập toán cho tiết sau.
- …….. !
- …………. !
- E hèm… !
- ………….. !
Vờ húng hắng giọng để thông báo về sự có mặt của mình mà vẫn không làm Tiểu Mai chú ý, tôi đâm ra hụt hẫng hết sức.
- Này… anh nói rồi, chỉ là lúc đó thấy nhỏ đó tội quá, nên anh mới giúp thôi, chứ mọi chuyện không như em nghĩ đâu !
- ………. !
- Thật đó, anh chả có… tình ý gì với nhỏ đó hết, chỉ là người quen thì giúp, với lại anh cũng còn nợ nhỏ đó mà… !
- …………… !
Tiểu Mai không đáp lại lời tôi nói, mà dường như nàng cũng chẳng buồn nghe, cứ lật qua lật lại những trang giấy sách. Thế nhưng nói gì thì nói, vụ này có lẽ là tôi sai, nên làm gì cũng phải xuống nước với nàng mà thôi.
- Uầy… thôi mà, đừng có giận mà !
- ………. !
- À.. lúc nãy bài Địa… em đừng nghĩ gì nha, anh hôm giờ vẫn ôn bài thi đó, chỉ có xui xẻo sao dính bữa hôm nay thôi… hic !
- ……………. !
Vậy đấy, yêu một người con gái lạnh lùng băng sương nguyệt lãnh là như vậy đấy, mỗi lần nàng giận là tôi lao đao khốn đốn không thể nào tả được. Chẳng thà Tiểu Mai phản ứng như những nhỏ con gái khác, giận dỗi la hét, hay thậm chí là khóc… thì tôi còn biết đường mà định liệu nói năng. Chứ đằng này cứ mãi im lặng, chả buồn nói hay nhìn mặt nhau câu nào thì hỏi tôi phải làm sao đây? Giận thì rõ là nàng giận tôi đấy, nhưng phải cho tôi biết lí do chứ?
Không thể lay chuyển được Tiểu Mai, tôi đành ngồi lại thêm vài phút nữa chăm chú nhìn nàng với vẻ mặt cù nhây của mình như thể chọc phá, ấy vậy mà cũng không mảy may khiến nàng ghé một nửa ánh mắt. Chịu hết xiết, tôi thở dài đứng dậy uể oải bước vào chỗ ngồi, để rồi suốt 3 tiết còn lại tôi chỉ toàn cắn bút nghĩ ngợi vẩn vơ mà chả nhét được chữ nào trong đầu.
Giờ ra về, khi cả đám bạn hào hứng túa ra ngoài cửa lớp thì tôi rầu rĩ đứng dậy xếp sách vở vào cặp, lắc đầu từ chối lời rủ rê tối đi chơi của hội bàn tròn, tôi đứng nhìn Tiểu Mai cũng đang thu dọn tập sách.
- Về nhé, thằng Nam nhớ chiều ra tập bóng !
- Đúng 3 giờ đó mày, trễ là mệt à nha !
- Bữa nay nó sao ấy? Chắc ăn nhầm cái gì rồi !
Mặc kệ mấy thằng bạn vô tâm đang bá vai kéo nhau đi về, tôi đeo cặp qua vai rồi bước đến gần Tiểu Mai:
- Về nhé, anh ra lấy xe !
- …… ! – Nàng không đáp, chỉ thoáng dừng lại một chút rồi ôm cặp bước luôn một mạch ra cổng trường.
Quá sửng sốt vì hành động của nàng, tôi vội chạy theo thì hồi sau mới thở phào khi biết nàng vẫn còn đứng đợi tôi ở cổng chứ không phải vì quá giận mà quyết định đi bộ từ trường về nhà luôn. Thế là tôi vội nháo nhào phóng ra bãi gửi xe, nhanh tay chộp lấy con ngựa sắt quen thuộc của mình mà phóng ra cổng.
- Lên xe đi… em… ! – Định bông đùa với Tiểu Mai như mọi hôm, nhưng bắt gặp vẻ lạnh băng của nàng thì tôi đâm chột dạ, chỉ mời nhát gừng.
- ……. ! – Không thèm bỏ cặp vào giỏ xe tôi, nàng ngồi luôn lên yên sau.
Đó là lần đầu tiên mà khi ngồi sau xe của tôi, Tiểu Mai không thèm đưa tay níu áo hay vịn eo như thường lệ, mà lần này nàng chỉ bám vào yên xe. Ai cũng biết con gái mặc áo dài ngồi một bên xe, một tay ôm cặp một tay vịn yên thì sẽ rất dễ té, thế nên suốt quãng đường từ trường về nhà, tôi phải cố gắng chạy xe chậm hết mức có thể để giữ an toàn cho Tiểu Mai.
- Nắng không em? À… bữa nay trời âm u mà nhỉ !
- ………… !
- Em về rồi thì nhớ ăn cơm, đừng có ham con mèo đần quá mà bỏ bữa, chiều nay anh đi tập bóng đó, chắc không qua em được !
- …………………. !
- Thôi mà… giận hoài, anh xin lỗi mà, được chưa?
- …………. !
- Em cứ im thế thì anh biết gì đâu…? Uầy… !
- ………………. !
Ai đó nói cho tôi biết, tình cảnh này tôi phải làm gì không?
Đưa được Tiểu Mai dừng trước cổng nhà, tôi ngao ngán khi nàng vẫn nhất mực im lặng mà lạnh lùng mở cổng rồi bước vào nhà, không thèm chào tôi như mọi hôm. Nhưng tôi thì vẫn phải giữ lễ như trước:
- Anh về nhé… em nhớ ăn trưa đấy !
- ………… ! – Và Tiểu Mai đóng sầm cửa lại, mặc tôi đơ mặt ra giữa đường.
Trưa hôm đó, Trân không về nhà ăn trưa, mãi đến buổi chiều sau khi tôi tập bóng xong cũng là lúc con bé học về thì mới biết thêm cơ sự nữa. Đó là dường như Tiểu Mai không hề kể gì với Trân chuyện xảy ra giữa hai đứa tôi hôm nay, thế nên Trân lúc này lại tò mò hỏi:
- Sao rồi? Lúc sáng chị Mai có nói gì vụ anh sửa xe bạn gái khác không?
- Ơ… em không biết gì à? – Tôi lờ mờ nghi hoặc.
- Không, chị Mai chẳng nói gì hết ! – Trân lại càng ngơ ngác hơn tôi.
- Chả kể gì với em luôn? – Tôi thắc mắc.
- Không có, vẫn bình thường !
- Thế… sao trưa nay em không về nhà ăn cơm?
- Chị Mai rủ ở lại, nên em về nhà lấy đồ xong mới chạy qua !
- Rồi… hai chị em vẫn bình thường hả? Không… ý anh là…. !
- Vẫn vậy, không có gì hết…à…à… hai anh chị lại có chuyện gì nữa rồi?
Tránh đi câu hỏi trực diện vấn đề của bé Trân, tôi không đáp mà chạy luôn một mạch lên lầu, kệ cho bé Trân đang dậm chân bực bội bên dưới:
- Người gì đâu…. Hứ.. không nói thì thôi… !
Và kể từ hôm đó, tôi lần đầu tiên đã phải hứng chịu một mùa đông giữa hè lạnh giá nhất mà tôi từng biết, bởi Tiểu Mai lúc này còn lạnh lùng hơn cả ngày đầu gặp nhau, thậm chí vượt xa cái thời tôi còn theo đuổi nàng. Liên tục mấy ngày liền, tôi cứ lặp đi lặp lại mãi cái điệp khúc sáng sớm qua chở Tiểu Mai đi học, nàng ngồi sau vịn xe, chỉ có mình tôi độc thoại và không hề tỏ thái độ gì là quan tâm đến những điều tôi nói. Về đến nhà, nàng đi luôn một mạch vào trong không một lời hồi đáp cho những câu nói có cánh trong vô vọng của tôi.
Lạ lùng ở chỗ là những khi trên lớp, dù vẫn không nói chuyện với tôi nhưng có những khi tôi rủ nàng xuống can- tin gặp mặt, hay vờ mượn bút thước của nàng thì vẫn được như ý. Đám bạn xung quanh không đến nỗi nghi ngờ là tụi tôi đang có hục hặc với nhau. Ấy vậy mà khi xuống căn- tin thì Tiểu Mai lại chả thèm đếm xỉa gì đến cái phần độc thoại đầy bất lực của tên bạn trai đang ngồi ở phía đối diện.
Nhưng khi về đến nhà, dù tôi có nói cách trời cũng không khiến Tiểu Mai chú ý, nàng hết nấu ăn rồi lại ngồi chơi với mèo đần Leo dù có phần trầm lắng hơn. Kệ xác tôi ngồi trơ ra giữa phòng khách, Tiểu Mai cứ kiên định giữ mãi thái độ băng giá ấy. Tôi đến, thì nàng ra mở cổng rồi để tôi tự đóng cổng, tôi ngồi chơi thì nàng xem như tôi chả có mặt ở nhà, vẫn cứ sinh hoạt bình thường. Tôi về thì nàng chả buồn để tâm, cứ thế tôi cứ dắt xe ra ngoài, nhưng hễ tôi vừa đạp xe được vài bước là nghe tiếng cửa đóng sầm sau lưng mình.
Tình hình mà tôi xuống nước hỏi han, thiếu điều nhè ra luôn mà vẫn không suy suyển được Tiểu Mai kéo dài thêm khoảng vài ba ngày thì tôi đâm ra bực mình. Bởi tính tôi là không chịu được cảm giác mình bị xem là người thừa, bị gạt ra xem như là không tồn tại, tôi rất ghét cảm giác bị tẩy chay và cô lập đó. Thế nên vào một buổi chiều nọ, khi tôi đi mua trái cây đến nhà để nhờ Tiểu Mai gọt ra cả hai cùng ăn mà nàng vẫn làm như chẳng hề nghe thấy, tôi bèn bực tức đứng phắt dậy mà sẵng giọng:
- Bây giờ em làm sao? Anh nhận sai em cũng không nói, anh hỏi em cũng chẳng ừ, em cứ vậy thì anh biết gì để mà khắc phục?
- ……… ! – Tiểu Mai bồng con Leo lên, khẽ vuốt ve đầu nó.
- Em còn định thế này đến bao giờ nữa? Chuyện có đáng phải như vậy không? Anh đáng bị như vậy lắm à? Suốt mấy ngày nay anh ngày nào cũng tới nhà em, nhưng đổi lại là toàn anh tự nói chuyện, ý em bây giờ muốn sao? Em thích chơi với con mèo đó miết hả?
Bị tôi công kích bằng cả một tràng dài xổ ra những ấm ức, Tiểu Mai lần đầu tiên đã có biểu lộ một chút thái độ, nàng thả con Leo xuống đất, khẽ đưa tay vuốt tóc rồi yên lặng nhìn tôi:
- Cũng chịu nhìn anh rồi à? Vậy giờ em nói đi? Sao đây? – Tôi được nước làm tới.
- ……… ! – Vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo, Tiểu Mai không trả lời.
- Em……….. ! – Tôi cắn răng, đã bắt đầu nóng gáy.
Và rồi quá nóng nảy, tôi giật phắt chùm chìa khóa xe trên bàn rồi bước luôn ra ngoài:
- Về đây !
Vạn lần không thể ngờ được là khi đó, Tiểu Mai lại nói ra một câu đầu tiên suốt từ mấy hôm nay đến giờ, một câu khiến tôi không thể nào tin được:
- Thế thì từ mai, anh không cần đến đây nữa !
Sững người mất vài giây, tôi nhìn Tiểu Mai đầy ngạc nhiên rồi cũng bực tức gằn giọng:
- Thích thì chiều, hừ !
Mở cửa một cách đầy bạo lực, tôi dắt ào xe ra ngoài rồi đạp luôn một mạch, chả thèm quan tâm ở đằng sau là cô nàng người yêu khó tính kia đang làm gì.
- “Gì chứ? Hôm nay lại đuổi mình nữa sao? Có cần phải làm quá lên như vậy không?”
- “Muốn giận chứ gì, đây giận cho biết ! “
Không biết phải làm gì để xả cơn bực tức đang làm nóng bừng cái đầu mình lúc này, tôi bất giác quẹo luôn ra quán net quen thuộc. Ngồi đại một cái máy tính trong góc, tôi thở hổn hển như vừa trải qua một trận kịch chiến cực kỳ tốn thể lực.
- “Điên thật, chuyện bé xé ra to, đã xin lỗi mà lại cứ lấn tới, chẳng nói chẳng rằng thì bố ai biết đâu mà lần, đúng là con gái muôn đời vẫn là con gái. Tính khí thất thường, ương bướng không chịu được ! “
Càng nghĩ mà tức, tôi hậm hực đập tay xuống bàn trong vô thức, đánh ầm một cái khiến ông chủ quán giật mình quay sang. May thay tôi là khách quen cả mấy năm trời, chứ nếu không thì giờ này tôi đã bị đá nhào đầu ra đường luôn rồi.
Đang nóng gáy vì chuyện vừa xảy ra, tôi không hề để ý là có người đang ngồi bên cạnh nhìn mình, và bất chợt một giọng nói con gái vang lên:
- Làm gì mà trông mặt kinh thế? Chơi CS xả stress hông nè?
Chap 329:
Người nói ra câu vừa rồi không phải ai khác hơn mà chính là con nhỏ tóc bồng bềnh quyến rũ, mang màu mắt xanh đại dương không thể lẫn vào đâu được.
- Nhìn, lại nhìn, có chơi CS không? Tui host cho!– Con nhỏ nói như gắt trước ánh mắt thao láo của tôi.
Sẵn đang bực mình vì cần xả trôi cái mớ căng thẳng hỗn độn trong đầu mình lúc này, tôi chả cần quan tâm là tại sao lại có sự trùng hợp đến vậy, cũng không cần biết sao mình lại nhè cái máy ngồi cạnh con nhỏ này, tôi ra quyết định ngay, hất hàm nói:
- Chiến luôn, solo AWM!
- Hi hi, được thôi, thích thì chiều hà! – Con nhỏ khoái chí cười tít mắt rồi quay về màn hình của mình, lọ mọ click chuột vào biểu tượng game Counter Strike.
Vâng, chỉ là vì vô tình mà con nhỏ lặp lại đúng y nguyên cái câu nói của tôi vừa nãy đã nói với Tiểu Mai, “thích thì chiều “. Chính vì vậy mà vừa nghe xong thì tôi lại càng sôi gan hơn nữa, nhớ lại chuyện cũ mà máu nóng bốc lên đầu. Tôi chả cần biết đất trời hay ga-lăng là cái quái gì nữa, chỉ nhìn đăm đăm vào mục tiêu trước mắt đó là cái màn hình máy tính, và tôi cần phải trút cơn bực tức này đi hết cho bằng được.
Vào trận game, như đã giao kèo thì tôi hốt ngay cây AWM huyền thoại sở trường của mình từ nhỏ đến lớn. Lần này thì tôi quên hẳn luôn cái kết quả 49-50 hôm trước mà xem như là mình không phải đang phục hận con nhỏ mắt xanh vậy, tôi chỉ cần biết là nhân vật trong game của tôi đang vác súng chạy lăn xả và nã đạn điên cuồng.
- Đoành!
- Uỳnh… đoàng….!
- Huỵch… huỵch…. Đoàng…. Terrorist Win!
Dường như là do bực tức làm cho tay chân tôi trở nên lanh lẹ hẳn hay sao mà hôm nay tôi chơi CS như có thánh nhập, bắn đâu trúng đó khiến con nhỏ mắt xanh liên tục đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác.
- Oh god…..!
- Woa… sao bữa nay… ôi thôi…..!
- Hừ, được lắm nhóc tì, xem chị…. Ahhhhhhhh!
Tình thế hôm nay đã thay đổi hoàn toàn bằng một cách không thể nào tin được, sau hơn trăm hiệp giao chiến thì tôi đã thắng con nhỏ thần sầu CS này với tỉ số áp đảo, tôi ăn hơn 70 ván liền, trong đó có gần 20 ván ăn trắng không gỡ.
- Đoành…..! – Tôi ngắm chuẩn và click chuột, nhân vật con nhỏ bị xuyên táo ngay tắp lự.
- Haizzz… nghỉ, chán rồi! – Con nhỏ buông bàn phím, thở hắt ra dựa hẳn vào thành ghế.
Kết thúc trận so tài trong mơ, tôi cuối cùng đã có thể “báo thù “ với một chiến tích không thể đẹp hơn được nữa. Những tưởng con nhỏ mắt xanh dễ thương kia sẽ vì thế mà bực tức không thèm nói chuyện với tôi nữa,nhưng không, lúc này con nhỏ chồm người sát kế bên tôi rất tự nhiên không hề có thái độ ngại ngùng như bao bạn gái đồng trang lứa.
Con nhỏ hỏi qua hơi thở, đưa màu mắt xanh nhìn tôi đầy mê hoặc:
- Hôm nay ông chơi hay quá vậy?
- Ờ… thì… hên thôi! – Tôi gãi đầu bối rối, khẽ dịch người sang bên theo phản xạ.
- Hứ, tui thấy ông chơi rõ ràng mà hên gì! Ông bắn lại tui xem đi, phải có cách nào đó mới khiến thao tác của ông anh hơn tui! – Con nhỏ huých vai nó đẩy qua vai tôi cái độp.
Vậy là theo lời yêu cầu của con nhỏ mắt xanh, tôi đành thực hiện lại đúng những gì mà tôi thường làm khi chơi CS. Mà có gì đặc biệt đâu, xưa nay tôi bắn AWM thì cứ quen cái tật là vừa lao ra thì click chuột phải để ngắm mà như không cần ngắm, bởi ngay sau vài phần ngàn giây là tôi lại bật click trái nổ đạn. Thế là “đoành “, đối thủ của tôi ngã ngửa ra, và tôi thì lại đổi sang vũ khí phụ là dao găm, sau đó lại thuận tay chuyển sang vũ khí chính là AWM, tính ra thì tiết kiệm được 1 giây lên đạn. Mà nói trắng ra thì tôi chơi AWM xưa nay ít khi ngắm, tất cả chỉ dựa vào một từ “cảm giác “ mà thôi, cảm thấy ăn được thì bắn, không được thì cứ… “lăng ba vi bộ “ mà té thôi!
Nhưng không như tôi vẫn tưởng là xưa nay bất kì thằng nào chơi CS cũng đều như tôi, con nhỏ mắt xanh lúc này cứ gọi là ngạc nhiên hết lớn, nó thẫn thờ một hồi rồi thốt lên:
- Ông biết bắn Snap Sniper kìa, hèn gì!
- Hả? – Đáp lại là tôi cũng há cái mồm tôi ra vì chả hiểu mô tê gì sất.
- Kĩ thuật Snap đó, ông vẩy súng chuẩn ghê, tui chịu…không nhanh tay như ông được! – Nói rồi con nhỏ rầu rầu gõ gõ mấy ngón tay trên mặt bàn.
- HẢ? – Tôi lại đần mặt ra một lần nữa.
- Mệt quá, nghe giải thích nè, cái đồ khờ, đang xài Snap mà cũng hông biết Snap là cái gì, kĩ thuật Snap là kĩ thuật hay được áp dụng trong Sniper…..!
Vậy là trước bài giảng thao thao bất tuyệt của con nhỏ về một cái kĩ thuật mà nó gọi là Snap, tôi chỉ còn biết ngồi dỏng tai lên mà nghe. Thế quái nào mà hóa ra cái cách tôi chơi quen tay thì các game thủ CS trên thế giới gọi đó là Snap mới ghê chứ, hèn gì mà tôi cứ cảm thấy cách ngắm súng của tôi có một quy luật nhất định và lâu dần thành thói quen.
- Got it? Ông vẩy súng hoàn toàn là dựa vào cảm giác đó, chơi riết sẽ có! – “Cô giáo” mắt xanh nghiêm mặt hệt như đang truyền bá tư tưởng cho con chiên mộ đạo.
- Ờ… ra cái đó gọi là Snap ha! – Tôi gật gù như thể ta đây đã hiểu hết rồi, dù rằng tôi chả có để ý xì-náp hay xì-niếc gì sất, tôi chỉ biết là sau buổi so tài hôm nay thì con nhỏ dễ thương này đã nhìn tôi bằng một ánh mắt khác.
Kết thúc buổi thuyết giáo về Snap Sniper, tôi nhún vai ngang tàng:
- Kĩ với chả thuật, nhớ làm gì cho mệt, cứ thành đẳng cấp rồi thì ngon!
- Ờ, thắng rồi thì nói sao chẳng được hơ! – Con nhỏ thè lưỡi.
- Chứ… bà bắn cũng giỏi mà, có thua tui mấy đâu! – Tôi bối rối thừa nhận.
- Hê, đừng có tưởng thắng rồi muốn nói gì nói nha nhỏ, chị không có happy đâu! – Con nhỏ cười cười, tiện tay búng tai tôi cái chóc.
- Ơ….! – Quá bất ngờ và cũng quá gần nên tôi không kịp né, mặt khác là mãi nhìn gương mặt xinh xắn lạ lùng của con nhỏ nên tôi giờ chỉ biết ôm tai nhăn nhó. – Chứ bà mấy tuổi mà đòi xưng chị với tui?
- Tui mấy tuổi kệ tui, lớn hơn ông là cái chắc! – Con nhỏ nhướn đôi mắt xanh nói giọng kênh kiệu thách thức.
- Lớn cái cùi chỏ tui nè, bà nhiêu tuổi?
- Tui sinh năm 90 đó, sao?
- Hê hê, thế mà cũng đòi làm chị, rõ vớ vẩn!
- Chứ ông bao nhiêu?
<<1 ...
141516