Polaroid
ẤnTượng.Org
thế giới giải trí cho mobile !
Admin™ : (1) Tin Nhắn Mới Nè!!
Tải BM Wap_KPD.jar
Tìm trong trang:

Bottom

ugrave; gì cũng đi hai lần rồi. Nhưng không biết sao mình chạy y vậy mà cứ lòng vòng quanh quẩn mãi không thấy cái ngõ nhỏ rẻ qua nhà chị. Muốn tìm người nào đó để hỏi nhà mà không thấy ai. Hình như ở đây lại vừa đổ mưa, mình nghĩ thế vì trong không khí vẫn còn hơi nước và có cảm giác lạnh lẽo. Có lẽ thế nên vắng người. Thỉnh thoảng có người chạy từ trong ra, nhưng ngược đường mình không tiện hỏi thăm.



Loay hoay mãi, mình định gọi cho chị hỏi đường, mà thấy kì quá, với lại cũng muốn tạo bất ngờ. Chợt xa xa phía trước, có một cô gái đang đi bộ lững thững cùng hướng với mình. Mừng hết cỡ, mình vội chạy nhanh lên.



Nhìn từ phía sau, cô gái có dáng người nhỏ nhắn, hơi gầy. Cô ấy mặc quần jean dạng ống loe, áo thun trắng bình thường, tóc dài chấm vai. Nhìn chung không được model cho lắm nếu không muốn nói là quê mùa, vì jean ống loe là model cách đây cũng nhiều năm rồi, giờ đâu còn ai mặc nữa. Nhưng dù sao ở quê, mình thấy vậy cũng bình thường.



Mình chỉ lấy làm lạ một điều, quần áo cô ta dính đầy bùn đất, đôi chỗ bị rách bươm. Bùn đất văng lên quần cũng dễ hiểu đi, đằng này áo cũng bị, chẳng lẽ cô ta mới bị té? Chắc thế rồi.



Nói thì lâu, thật ra đây chỉ là chút suy nghĩ thoáng qua trong đầu mình, trước khi nhanh chóng tiếp cận cô gái.



- Chị làm ơn cho hỏi...



Chưa dứt câu mình vụt ngưng bặt. Đúng như mình vừa đoán, có lẽ cô gái mới bị té hay sao đó. Nửa mặt bên trái cô ấy trầy trụa, từng mảng thịt sứt lồi lên chảy máu rất nhiều, ướt hết phần áo trước ngực. Thật lòng mà nói, cảnh tượng trước mặt rất kinh, làm mình hơi sợ.



Tội thật! Nhìn cô ta còn rất trẻ, tầm 16, 17 tuổi là cùng. Dù gì cũng thấy rồi, mình không thể mặc kệ được.



- Em bị sao vậy? Lên xe anh chở đi bệnh viện băng bó. - Mình nói.



Cô gái như không nghe thấy mình, đôi mắt vô thần lơ đễnh nhìn thẳng phía trước, tiếp tục bước đi.



- Nhà em gần đây không? Hay để anh đưa em về nhà? - Mình rề xe theo.



Lòng tốt của mình không được đền đáp. Cô ta vẫn lững thững đi, chẳng buồn đếm xỉa đến mình.

Đang chẳng biết làm sao, bỏ đi thì không nỡ. Phía trước bỗng có ông bác khoảng 50 tuổi chạy ra, mình lật đật xuống xe chạy qua ngoắc tay ra hiệu. Ông bác ngừng lại, nhìn mình hỏi:



- Gì vậy cháu?

- Có cô bé bị tai nạn chảy máu nhiều lắm, chắc là dân ở đây, mà cháu kêu đưa đi bệnh viện lại không chịu.. - Mình vội nói.

- Đâu? - Ông bác ngó xung quanh.

- Bên kia.. - Mình đưa tay chỉ, nhưng rồi chợt ngơ ngẩn vì chẳng thấy ai, cô gái biến mất rồi.

- Có thấy ai đâu? - Ông bác nghi ngờ nhìn mình.



- Rõ ràng cháu mới thấy mà. Cô bé khoảng 16 tuổi, mặc quần jean áo thun, tóc chấm vai. - Sợ bị hiểu lầm, mình gãi đầu giải thích liên hồi.

- Không lẽ là... con Hương?



Ông bác lẩm bẩm, mặt tự dưng tái xanh, lấm lét ngó quanh rồi phóng xe đi như bị ma đuổi, mặc cho mình gọi í ới vẫn không hề quay lại.



Còn lại một mình, nghĩ đến cô bé kỳ lạ cùng sự biến mất không thể giải thích, nhớ lại thái độ sợ hãi khó hiểu của ông bác, mình chợt rùng mình. Nhìn sắc trời âm u, bỗng thấy không gian như lạnh hơn, mình vội vàng lên xe vọt nhanh.



Mình vốn gan dạ, xưa nay chưa hề biết sợ ma là gì. Phần vì có đạo, phần chưa hề gặp ma quỷ, nên nhiều khi nghe mọi người kể chuyện ma, mình chỉ nghe rồi cười cho qua, không tin lắm.



Lần này thì khác, không hẳn là mình sợ hãi, nhưng có cảm giác gì đó rất lạ lan tỏa khắp người, khiến mình thấy hồi hộp và khó thở. Tuy vậy, mình vẫn tỉnh táo chạy tìm nhà chị.



Thật lạ, rõ ràng khi nãy vòng tới vòng lui nhiều lần không tìm ra, giờ lại thấy con ngõ rẻ vô nhà chị ở chỗ mình đã từng nhìn kỹ mấy lượt. Không lẽ buổi sáng mà mình bị quáng gà rồi? Mình đành chấp nhận lí do này, bởi chẳng còn cách nào khác có thể lý giải.



Dừng xe trước căn nhà ba gian cổ kính, mình ngó quanh. Chiếc Vespa của em Uyên dựng kia rồi, mình thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy. Dọc đường cứ lo sợ xuống đây không gặp hai người.



Cởi áo khoác vất đại lên xe, mình rảo bước vào nhà.



- Kétttt...!!



Mình đẩy nhẹ cửa tạo ra âm thanh rin rít, bình thường không để ý, giờ nghe sao thấy hơi rợn người. Phòng khách không có ai, cũng chẳng mở đèn. Trời chuyển mưa nên trong nhà tối mù, mình chỉ thấy mọi thứ lờ mờ dưới chút ánh sáng nhợt nhạt.



- Chị ơi!



Gọi không nghe chị đáp. Mình đi nhanh ra phía sau, hai tay quờ quạng như người mù. Nhà chị bình thường đã mát mẻ, dưới tiết trời âm u này lại càng trở nên lạnh lẽo hơn.



- H...Ù....!!!

- Đệt..



Tiếng la chát chúa bất thần phát ra làm mình giật thót người, loạng choạng lùi lại, tí nữa són luôn trong quần.



- Ha ha, đồ nhát cáy!! - Em Uyên ôm bụng cười nắc nẻ.

- Hi hi... bé Uyên chơi ác quá! - Chị Diễm từ phía sau đi lên, cũng cười khúc khích.



Mình tựa lưng vào vách, lúc này mới lấy lại được 3 hồn 7 vía, vừa giận vừa mắc cười, thành ra miệng cứ méo xệch.



- T có sao không? - Thấy vậy, chị nhìn mình quan tâm.

- Sao trăng gì, sợ quá thôi! Rờ quần coi có ướt chưa? Contrai gì mà chết nhát chưa từng thấy!! - Em Uyên vẫn chưa thể nín cười.

- Nhát con khỉ! Hù vậy ai chả hết hồn? Chuyện này không liênq uan gì tới nhát hay gan hết. - Mình bực bội hừ mũi.



- Xì, nhát thì chịu đi, bào chữa! - Ẻm trề môi.

- Ừ, bữa nào hù lại cho biết, coi ai nhát! - Mình lầm bầm.

- Chấp luôn đó. Mà xuống đây chi vậy? - Ẻm chợt hỏi cái câu mình đã lo ngay ngáy từ trước.



- Hỏi lạ! Xuống thăm dì dượng chứ chi? - Mình trợn mắt nói tỉnh bơ như đã luyện tập.

- Dì dượng đi công chuyện rồi, mai mới về.

- Ủa, thiệt hả? - Mình quay sang chị.

- Ừ, mai ba mẹ chị mới về. - Chị gật đầu.

- Giờ biết rồi đó, về được chưa? - Em Uyên cà khịa.



- Mắc gì về? - Mình hỏi lại.

- Thì xuống thăm dì dượng mà, hai người đâu có nhà, ở lại chi nữa?

- Không lẽ giờ chạy về, rồi mai lại xuống thăm nữa, mất công quá! Thôi lỡ rồi, T quyết định ở đây một hôm, chờ dì dượng về luôn. - Mặt mình dày còn hơn tấm thớt.



- Chỉ giỏi kiếm cớ! - Em Uyên bĩu môi, đi ra sau.



Còn lại mình và chị, mình cười gượng:



- Chị cho em ở lại không vậy?

- Sao T hỏi vậy?

- Tại... chắc chị còn giận em..

- Giận thì giận chứ! Nghĩ sao chị đuổi T? - Chị cười mỉm rồi cũng ra nhà sau.



Mình mừng rơn, lót tót đi theo.



Em Uyên đang hái ớt xanh, thứ này ăn cay và thơm khỏi nói, nhìn là thèm.



- Hái ớt chi vậy? - Mình lân la lại gần.

- Làm muối ăn cóc. - Em Uyên chỉ rổ cóc xanh lè để ngoài sàn nước.

- Cóc thái hả? Ở đâu ngon vậy? - Mình nuốt nước miếng.

- Xin nhà bên kia.

- Ai mà tốt bụng cho nhiều dữ! - Mình chắc lưỡi.

- Thằng con chủ nhà chứ ai. Nó thấy Uyên, tự nhiên cười làm quen. Sẵn Uyên xin cóc, nó hái cho một rổ. Người đâu mà tốt bụng ghê, ai như T!- Em Uyên cười khoái trá.



- Mê gái thì có, tốt con khỉ! - Mình làu bàu.



Nói đi cũng phải nói lại, cỡ mình bỗng nhiên gặp con nhỏ sexy xinh thế này, có xin hết hầm vàng nhà mình mình cũng cho chứ đừng nói chi vài trái cóc lẻ tẻ.



- Gái đẹp phải mê thôi! Đâu như ai kia. - Em Uyên cầm nắm ớt đứng dậy, liếc mình.

- Ờ, ý là vậy còn muốn chết lên chết xuống đây! Mê nữa chắc toi mạng! - Mình nhăn nhó.

- T ăn gì chưa? Đói không? - Chị Diễm vừa bứng mấy củ sả, hỏi mình.

- Đói sắp xỉu luôn rồi! Có gì cho em ăn đỡ không? - Mình được dịp nhõng nhẽo.



- Nhà không còn gì hết à. Ráng hén, chờ chị kho gà ăn cơm. Ăn hoài ớn không?

- Không. Gà rẫy sao ớn được, he he. Chị nấu đi, em chờ. Cần em phụ gì không?

- Làm nổi không đó? Than dữ quá, sao dám nhờ! - Chị cười.

- Giỡn thôi! Làm gì nè?

- T vô nhà lấy rổ, lại hàng rào hái lá giang giùm chị đi, nấu canh chua ăn. - Chị chỉ hàng rào phía xa xa cuối vườn.

- Ok.



Mình sảng khoái đáp ứng ngay. Coi bộ bài hát của mình có tác dụng rồi, nhìn chị đã thấy chút hơi thở mùa xuân, không còn lạnh lẽo băng giá nữa.



Tay cầm rổ, mình xăng xái đi ra tít sau vườn, nơi có hàng rào leo đầy lá giang xanh um.



Đến nơi, mình hái lấy hái để. Được một lúc, bất chợt mình nhìn sang phía bên kia, sau dãy hàng rào rỉ sét ngăn cách đất nhà chị là một căn nhà tường khá bề thế. Dường như ngôi nhà bị bỏ hoang, dây leo rậm rạp, cỏ mọc um tùm ngang thân người, bậc thềm phủ đầy rêu phong rậm rì.



Vườn bên đó có khá nhiều cây ăn trái, đặc biệt là hai cây xoài tứ quý trái to tổ chảng, nhìn phát ham mà chẳng ai hái.



- Phí quá! - Mình chắc lưỡi tiếc rẻ.



Hái lá giang mà cứ bị mấy chùm xoài đong đưa khêu gợi, không dằn lòng được, mình rón rén vạch hàng rào chui qua.



Cây rất thấp, chỉ cần đứng dưới đất mình cũng có thể chạm được những chùm xoài. Không phí chút thời gian nào, tay mình thoăn thoắt bóc hốt lia lịa, hai mắt láo liên sợ có ai trông thấy, dù sao cũng chẳng biết đất này có chủ hay không.



Chưa đầy một phút đã hái đầy rổ xoài, mình nhanh nhẹn phóng qua hàng rào, chạy vô nhà, mặt mày hí hửng với chiến lợi phẩm từ trên trời rơi xuống.



Em Uyên đang ngồi gặm mớ cóc, thấy mình ôm rổ xoài thì hớn hở chạy ra đón.



- Đâu ra nhiều vậy? - Ẻm hỏi, tay cầm trái xoài đưa lên mũi ngửi.

- Hái chứ đâu. - Mình nghênh mặt.

- Hái ở đâu? - Ẻm ngó quanh.

- Đằng kia. Còn nhiều lắm, ăn hết qua hái nữa. - Mình chỉ tay.

- Nhà hoang đó hả? Hồi nãy Uyên có thấy, kêu chị Diễm hái mà chị không cho.

- Ủa, sao vậy? Nhà hoang mà có chủ hả?

- Ai biết đâu. Hỏi chị Diễm đó. - Ẻm lắc đầu.



Mình bỏ rổ xoài xuống, đi vô nhà.



Chị ngồi làm gà. Mình bước lại hỏi:



- Chị, hái xoài bên nhà kia có sao không?

- Nhà nào? Đừng nói nhà hoang nghen? - Chị sững người.

- Ừ. Em mới hái một rổ. Bộ nhà đó có chủ, ta la hả? - Mình liếm môi.

- Trời đất! T hái thiệt hả? Rồi xoài đâu? - Mặt chị tái xanh.

- Ngoài sàn nước. - Mình cũng bị thái độ của chị dọa.



Chị đứng dậy, chạy nhanh ra ngoài, giật lại trái xoài trên tay em Uyển chuẩn bị gọt ăn.



- T đem lại đó, đổ hết qua bển đi! - Chị đưa mình.

- Sao vậy? Lỡ hái rồi thì ăn luôn đi, bỏ uổng! - Mình cau mày.

- T không hiểu đâu. Chị kêu sao thì cứ làm vậy đi! - Chị dậm chân.

- Rồi, rồi. Đổ liền.



Trước ánh mắt tiếc nuối của em Uyên, mình cầm rổ xoài lại hàng rào đổ sạch.



- Còn một trái rớt bên đây kìa, vứt qua kia luôn đi T! - Chị kêu to.

- Thật là... làm gì thấy ghê vậy không biết. - Mình bực dọc lượm trái xoài còn sót lại, ném mạnh qua bên nhà hoang.



Mình chán nản lết thết đi vô. Công tình chui hàng rào bị móc trầy da đất hái được mấy trái xoài, tự nhiên phải đem bỏ không được ăn, ức chế thiệt.



- Nói em nghe, có chuyện gì vậy? Cùng lắm chủ nhà biết thì trả tiền cho ta, chứ có gì đâu mà... - Mình ngồi phịch xuống đất.

- Chuyện này không liên quan đến chủ nhà. Họ bỏ đi biệt xứ rồi, không rõ tung tích. - Môi chị run run.

- Vậy chứ sao? Không lẽ... nhà đó có ma hả? - Em Uyên chợt hạ thấp giọng.

- Ừm..



Tiếng ừ nhẹ của chị như sét đánh vô đầu tụi mình. Em Uyên bỏ chạy vô trong, nấp sau lưng mình, hai tay vịn vai.



- Ta bỏ đi lâu chưa? - Mình không tin cho lắm, nhưng cũng thấy tò mò.

- Khoảng 8 năm rồi. Thôi, đừng nói chuyện này nữa. Chị vô làm đồ ăn. - Chị Diễm rùng mình, bước vội vào trong.

- Kể em nghe đi! - Mình theo sau. Em Uyên thấy vậy lập cập chạy trước, nhìn buồn cười. - Gan lắm mà! Sao giờ chạy như vịt vậy?

- Gan thì gan chứ. Ma ai chẳng sợ? - Ẻm liếc xéo.



Mới có vậy đã sợ ra mặt rồi. Mình mà kể chuyện vừa gặp lúc sáng, chắc ẻm té xỉu luôn quá!



Cười thầm trong bụng, mình kéo ghế ngồi gần chị, nài nỉ:



- Kể em nghe chuyện nhà bên đó đi!

- Không nói nữa mà! Chuyện đó có gì thú vị đâu! - Chị lắc đầu quầy quậy.

- Sao không? Chuyện ma gây kích thích nhất đó, nhất là cảnh người thật việc thật như bây giờ nè! - Mình thật sự muốn nghe. Rất tò mò, không biết bên đó xảy ra chuyện gì khiến chị e sợ đến vậy.

- Để khi nào lên lại nhà T rồi chị kể hén! Giờ đừng nhắc đến nữa.



Mình im lặng gật gù. Chờ chị nấu cơm ăn xong đã, chút mình sẽ hỏi tiếp, không có gì khó chịu bằng trí tò mò chẳng được thỏa mãn.



Sự tò mò thôi thúc trong đầu khiến mình thấy khó chịu kinh khủng, y chang cảm giác ngứa mà không được gãi, càng ráng chịu đựng lại càng ngứa ngáy.



Cuối cùng, sau một lúc gãi đầu gãi tai, không kìm nén được nữa, mình lết sát lại gần chị đang kho thịt.



- Chị.. - Mình gọi.

- Gì nè? - Chị vẫn chăm chú nêm nếm gia vị.

- Kể em nghe đi! - Mình cười nịnh nọt.

- Nữa, T nhiều chuyện quá à! Chị đã nói lát nữa ăn cơm xong chị kể mà! - Chị lườm sắc như dao.



- Trước sau gì cũng kể, giờ nói luôn đi cho nóng, để nguội mất hứng thú! - Mình lý sự.

- T nói đúng đó, kể nghe đi chị! - Em Uyên chọt miệng vô, coi bộ tò mò không thua gì mình.

- Bé Uyên cũng muốn nghe nữa hả? Không sợ à? - Chị ngạc nhiên.

- Sợ! Nhưng vẫn thích nghe he he.. - Em Uyên cười duyên.



Ông bà nói không sai mà. Người nào càng sợ ma bao nhiêu thì lại càng thích xem, nghe chuyện ma bấy nhiêu. Nghe để rồi sợ thêm, sợ rồi càng muốn nghe thêm, cứ thế cho đến khi thành con thỏ đế.



- Thôi, dọn cơm ăn đi, xong hết rồi nè! Ăn xong chị kể. - Chị nói.

- Ok ok, dọn lẹ!



Mình và em Uyên hăng hái gom chén đũa, nồi cơm, thức ăn lên trước. Sau đó cấp tốc chiến đấu như sợ ai tranh mất phần.



Bữa cơm trôi qua lặng lẽ và cực kỳ nhanh chóng. Phần vì ăn cơm ở quê luôn lạ miệng rất ngon, phần cũng vì bọn mình muốn sớm nghe chị kể sự tích ngôi nhà hoang sau vườn. Mình ăn 6 chén cơm, chỉ mất chừng 15 phút.



- No quá! - Mình tựa lưng vào vách ngồi bật gân thoải mái,tay vỗ vỗ vào bụng no căng.

- Em cũng ăn xong rồi. - Em Uyên buông đũa.

- Bé Uyên ăn ít vậy? Mới có một chén mà, ăn thêm đi!

- Nghe chị kể chuyện no rồi. - Em Uyên cười hì hì, mặt háo hức cứ như trẻ con lần đầu đến trường.

- Hai người thật là... làm gì thấy ớn không biết. - Chị lắc đầu ngán ngẩm.



Thấy mình và em Uyên không ăn nữa, chị cũng thôi. Ba người dọn dẹp, rửa chén lau nhà xong xuôi, mình cấp tốc lôi chị lên nhà trên.



- Chị ngồi đây nè! Kể đi! - Ấn chị lên phản, mình hí hửng kéo ghế ngồi đối diện. Nghe kể chuyện phải nhìn cử chỉ, nét mặt của người kể mới thú vị.



Em Uyên nằm võng gần đó, đưa tòng teng, cái mặt hóng chuyện không thua gì mình.



- Chị không muốn nhắc tới chuyện này chút nào! Người đã khuất không nên đem ra bàn tán đâu. - Chị đưa mắt nhìn quanh, bộ dạng lấm lét sợ sệt.

- Lúc này chị còn nói vậy chi nữa, kể đi mà! - Mình gần như đứng ngồi không yên. Chị mà không kể, chắc mình ấm ức mất ngủ luôn quá.



Em Uyên không nói gì, cặp mắt chăm chú thôi miên chị.



Có lẽ thấy tình hình này mà không kể sẽ không xong với bọn mình, chị nhỏ giọng:



- Ừ, để chị kể. Nói trước là ghê lắm đó nghen!

- Không sao. Càng ghê em càng mê! - Mình ngứa ngáy lắm rồi, gật lia lịa.



Chị lại nhìn quanh một lần nữa. Sau khi chắc chắn không có ai, cũng chẳng có chuyện gì bất thường, chị hạ giọng nhỏ như muỗi kêu, đều đều kể...



Chuyện rằng cách đây độ khoảng hơn 8 năm, có đôi vợ chồng không biết là dân ở đâu, lên đây lập nghiệp. Họ mua miếng đất sau nhà chị, xây ngôi nhà tường bề thế. So với bây giờ còn thấy to, huống chi thời ấy ở quê còn rất nghèo, có thể nói ngôi nhà của họ lớn nhất nhì trong vùng.



Đôi vợ chồng còn trẻ, đều khoảng 40 tuổi. Người vợ rất đẹp,đoan trang hiền thục. Ông chồng cũng khá phong độ, lịch thiệp cởi mở với hàng xóm láng giềng nên rất được mọi người yêu mến. Duy có một điều, họ làm nghề gì để sinh sống thì không ai rõ, có hỏi cả hai cũng chỉ đáp qua loa, bảo rằng buôn bán này nọ. Chỉ thấy vợ chồng nhà ấy rất giàu, chi tiêu thoải mái, còn thường xuyên biếu hàng xóm không ít thứ đắt tiền.



Hai vợ chồng suốt ngày chỉ quanh quẩn ở nhà, thỉnh thoảng cả tháng trời mới ra ngoài một lần. Mỗi lần đi như thế thường mất cả tuần mới về. Có ai hỏi, họ cũng chỉ trả lời đi buôn bán làm ăn. Lâu dần, chẳng ai trong xóm quan tâm đến vấn đề đó nữa.



Bẵng đi một thời gian, sau chuyến đi xa trở về, vợ chồng ấy dẫn theo một cô bé khá xinh, trạc 15 - 16 tuổi. Họ giới thiệu với mọi người, cô bé tên Hương, con của người anh ruột đã mất. Do gia cảnh khó khăn, mẹ cô bé lại vừa bỏ đi, hai người thương cháu nên mang về nuôi.



Từ ngày có thêm cô bé tên Hương về ở, căn nhà hoa lệ của đôi vợ chồng suốt ngày đóng cửa im ỉm, ít trò chuyện qua lại với mọi người như trước.Trong nhà thỉnh thoảng lại vọng ra tiếng thét điếc tai rất ghê rợn quái đản. Lúc đầu không ai chú ý, chỉ nghĩ cô bé đến tuổi dậy thì đâm ra bướng bỉnh. Nhưng về sau, khi mà tần suất những tiếng hét vang lên ngày càng nhiều, bất kể đêm ngày. Không chịu được bị làm phiền, một số người tụ tập đến nhà đôi vợ chồng hỏi cho ra lẽ.



Kết quả, hóa ra cô bé bị tâm thần nhẹ, theo vợ chồng đó nói là hội chứng rối loạn đa nhân cách, thường lên cơn lảm nhảm một mình, la hét, đập phá đồ đạc. Lúc tỉnh táo cô bé cũng rất ít khi nói chuyện, chỉ ngồi vẽ nguệch ngoạc lên giấy. Dân làng ai nghe cũng tiếc thương cho cô bé còn nhỏ, xinh xắn nhưng bạc phận. Cuối cùng đành ai về nhà nấy, thông cảm cho đôi vợ chồng tốt bụng thương cháu, cố chịu đựng.



Thế nhưng, sức người có hạn. Căn bệnh của cô bé Hương có vẻ ngày càng nặng, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến những nhà xung quanh, nhất là nhà nào có trẻ nhỏ đều không ngủ được, phải khóc ré lên sợ hãi khi nghe những âm thanh kinh khủng thường xuyên phát ra từ ngôi nhà của đôi vợ chồng.



Sự việc đến tai chính quyền địa phương. Buổi chiều hôm ấy trời đổ mưa lất phất, rất đông người dân đi theo lãnh đạo phường xã đến làm việc với vợ chồng nhà đó. Còn chưa kịp nói gì, đã thấy vợ chồng họ hớt hãi từ trong nhà chạy ra, hỏi han có ai thấy cô bé đâu không. Lúc này mới vỡ lẽ, cô bé không biết bằng cách nào lẻn ra được khỏi nhà, chẳng những vậy còn lấy xe máy chạy đi.Càng khó tin là cô bé không hề biết đi xe máy, ngay cả xe đạp còn không biết chạy, vậy mà...



Lúc này trời cũng đã nhập nhoạng tối. Trong khi tất cả đang xôn xao bàn tán, định chia nhau ra tìm, chợt mọi người im lặng. Từ xa, bé Hương lết thết đi bộ về. Trên người là chiếc quần jean cùng cái áo thun trắng nhuộm đỏ máu trước ngực bởi một bên mặt sứt sẹo thịt, bùn đất bê bết.



Kì lạ là vẻ mặt bé Hương hoàn toàn bình thản, không chút đau đớn, cứ như mất đi cảm xúc. Cô bé đi đến đâu, mọi người tản ra đến đó, không khí sặc mùi quái dị không thể tả bằng lời. Người vợ thấy cảnh tượng đó chợt ngã ra ngất xỉu. Ông chồng một tay đỡ vợ, chân run rẩy chạy lại gần cô bé, vẻ mặt lo lắng không thể cất lên lời.



Cô bé lững thững bước đến trước mặt người chồng, đôi mắt vô thần ngước lên, buông một câu bằng chất giọng khàn khàn kỳ lạ như từ xa xôi vọng về:



- Ra ngã tư lấy xác con về..



Không gian tĩnh lặng bao trùm từ lúc cô bé xuất hiện phút chốc vỡ tan. Mọi người như chim vỡ tổ bỏ chạy tán loạn. Sự hốt hoảng càng dâng lên cao khi cô bé chợt biến mất như chưa từng ở đó. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trước ngôi nhà sang trọng chỉ còn lại người chồng ngơ ngẩn ôm cô vợ trong tay.



Sau đám tang cô bé độ một tháng, cũng vào một đêm mưa to, đôi vợ chồng nhà ấy biến mất, bỏ lại cơ ngơi đồ sộ. Tuy vậy, trong xóm không ai dám bén mảng đến ngôi nhà đó, chứ đừng nói là dọn vào ở. Thời gian có thể xóa nhòa mọi thứ, nhưng bộ dáng và câu nói ghê rợn của cô bé tên Hương vẫn ăn sâu trong đầu mọi người như một nỗi ám ảnh khó phai nhạt.



Thế nhưng có nhiều đứa trẻ không hiểu chuyện chẳng biết sợ là gì, bạo gan leo vào ngôi nhà bỏ hoang hái trộm trái cây hoặc chơi đùa. Tất cả đều chịu chung một kết quả, tối về đau đến quằn quại, đi bệnh viện bác sĩ không thể tìm ra nguyên nhân, chẳng tài nào chữa khỏi. Cuối cùng, gia đình phải đem đồ đến cúng trước cổng nhà hoang, khấn vái van xin đủ điều mới khỏi.



Từ đó không còn ai dám đến gần ngôi nhà hoang nữa. Thỉnh thoảng, vào những khi trời đổ mưa, có vài người trong xóm sợ hãi bảo vừa gặp bé Hương đi lững thững trên đường. Chẳng rõ sự thật phải như thế không, nhưng ai nghe qua cũng tin. Vì họ, đa số dân làng đã từng chứng kiến bé Hương trở về ngày ấy, trong đó có chị..



Chị kể xong rồi, không gian chìm vào tĩnh lặng. Bọn mình ngồi im thin thít theo đuổi những suy nghĩ riêng.



Ngay từ khi chị bắt đầu câu chuyện, mình đã lờ mờ đoán ra bé Hương chính là cô gái mình gặp trên đường lúc sáng. Trong lòng dâng lên cảm xúc là lạ, đó không phải sự sợ hãi, mà là cảm thấy hưng phấn. Cảm giác của một thằng xưa nay không tin vào ma quỷ, đột nhiên gặp một hồn ma chính cống khiến mình rạo rực, chỉ ước thời gian quay lại, mình sẽ trò chuyện với cô gái ấy.



Nói ra thì có vẻ mình hơi biến thái, nhưng mình tin bé Hương không phải ngẫu nhiên lại hiện ra trước mặt mình. Và mình càng không nghĩ cô bé sẽ làm điều gì đó hại mình, đâu có lí do gì. Có khi cô bé buồn quá, muốn tâm sự với mình giải tỏa stress cũng nên . Tóm lại, mình không sợ!



Mình thực sự tò mò muốn biết chuyện gì đã xảy ra trong ngôi nhà hoang. Hai vợ chồng đó làm nghề gì? Bé Hương chết như thế nào? Tại sao lại chết? Có sắp đặt hay chỉ là sự tình cờ? Bé Hương có thật bị tâm thần như nhà đó nói hay không?



Hàng lô hàng lốc những câu hỏi nảy ra trong đầu mình. Con quỷ tò mò cứ thôi thúc làm mình thấy khó chịu kinh khủng, đứng ngồi không yên. Cũng có khi tại trước giờ mình đọc nhiều truyện trinh thám quá, thành ra bị nhiễm nặng rồi.



Tiếng hô hấp nặng nề có phần dồn dập vang bên tai lôi mình về thực tại. Nhìn sang bên trái thấy em Uyên không biết tự khi nào đã ngồi sát mình, mặt ẻm tái mét vì sợ.



- Ma kìa...!!! - Len lén nháy mắt ra hiệu với chị, mình rống lớn.

- Á... Ma, ma đâu...!!!



Em Uyên la bài hãi, cắm đầu chạy ra ngoài sân, tay run run lượm cục đá tổ chảng lấm lét nhìn vô nhà, điệu bộ sẵn sàng phang bể đầu con ma nếu dám kiếm chuyện với ẻm. Mặt em Uyên xanh lè xanh lét, cắt không ra giọt máu.



- Khặc khặc.. lượm đá hù ma nữa, dữ ta!! - Mình cười sặc sụa, chảy cả nước mắt.

- T này, giỡn kì quá!! Rủi bé Uyên yếu tim xỉu thì sao? Hix... hí.. hí... - Chị nghiêm mặt nhìn mình, sau đó ráng nín mà không được, cười hinh hích.



- Giỏi lắm! Vậy cũng giỡn được.. - Em Uyên tức tối không nói nên lời.

- Ê, nãy Uyên hù T trước nhen! Nhớ lại đi! - Cười hoài mệt quá, vừa ráng nín, ẻm lại khiến mình phì cười.

- Nãy khác, giờ khác..

- Khác gì?

- Giờ đang kể chuyện ma, biết người ta sợ không, hù vậy coi được hả? - Ẻm giơ cục đá giá mình.



- Biết sợ mới hù chứ, không sợ hù chi? - Mình nhướng mắt. Không hiểu sao mỗi khi em Uyên giận dữ, mình lại thấy thích thú.



Trừng mắt nhìn mình một lúc, em Uyên vứt cục đá, đi vòng ra phía sau nhà.



- Ê, đi đâu đó? - Mình hỏi.

- Hỏi làm gì?

- Lo cho Uyên thôi, ngôi nhà hoang ở phía đó đó.

- ...



Em Uyên khựng người, chần chừ rồi quay lại nói:



- Uyên định đi tắm, bụi đường dơ quá!

- Ờ, tắm đi.

- Mà... thấy hơi sợ... - Ẻm ngập ngừng.

- Rồi sao? - Mình lờ mờ đoán được ý ẻm.

- T ra giữ ma giùm Uyên đi! - Mặt em Uyên đỏ lên.



- Ax... kêu chị Diễm nè cho tiện. - Mình xua tay.

- Không sao, chị cũng định ra sàn nước giặt đồ. Tụi mình ra đó luôn đi! - Chị nói.



Trời vẫn âm u, hiếm hoi lắm mới có vài tia nắng lọt xuống, sau đó tiếp tục bị mây mù che khuất.



Chị ngồi ở sàn nước giặt đồ cho dì dượng, mình ngồi kế bên. Cách đó vài mét là buồng tắm không có nóc, em Uyên tắm trong đó. Vách xây không cao cho lắm, ở ngoài nhìn vào có thể thấy được nửa cái đầu ẻm.



Ngồi buồn chán, chẳng biết làm gì, mình bày trò trêu ẻm.



- Leo cây hái ổi ăn thôi. - Mình nói lớn cho em Uyên nghe.

- Ê, cấm nhen! - Ẻm giật mình.

- Mắc gì cấm? Lãng nhách!

- Giả bộ hái ổi để nhìn lén hả? Dê xồm!

- Nói mới để ý, cũng có lý đó! Vừa hái ổi vừa nhìn luôn, một công đôi việc. - Mình vờ vỗ trán, đứng dậy dợm bước tới.



- Không giỡn à! Tin Uyên đánh T không hả? - Em Uyên la lớn, múc ca nước tạt mình.

- Xì, cho cũng không thèm nhìn! Đừng có ham! - Mình trề môi, lết lại gần chị ngồi phịch xuống.

- Sao T cứ chọc bé Uyên hoài vậy? Tội nghiệp ta! - Chị cười.

- Ngồi không chán quá, chọc cho vui! Chị hết giận em chưa? - Nhân cơ hội chị đang vui, mình hỏi dò.



- Chị có giận T hồi nào đâu mà hết!

- Hôm qua đòi bỏ đi mà nói không giận, xạo quá!

- Chị nghĩ làm vậy tốt cho cả ba người, đâu phải vì giận T..

- Không giận càng tốt! Ý em là... chị còn ý định dọn đi nữa không? - Mình hồi hộp liếm môi.

- Chưa biết nữa. Tùy theo tình hình.. - Chị hơi ngập ngừng.



- Tình hình gì nữa?

- Nhiều thứ lắm! Chị cần phải suy nghĩ rồi mới quyết định. T đừng hỏi nữa, có biết cũng không giải quyết được gì đâu! - Chị mỉm cười, lặng lẽ giặt đồ.

- Ừm. Những gì cần nói, hôm trước em đã nói hết rồi. Em mong chị nghĩ đến thời gian mình vui vẻ bên nhau. Chị chỉ cần biết em yêu chị nhiều và luôn muốn lấy chị làm vợ, đem lại hạnh phúc cho chị là được rồi! Những vấn đề khác cứ để em lo, đừng nghĩ đến! - Mình thò tay vào thau đồ, nắm nhẹ tay chị.



Chị hơi dừng lại, cúi đầu nhìn những bong bóng xà phòng nổi lên, trầm tư đắn đo khá lâu.



- T không cần phải nói gì hết. Chị hiểu mà! - Nhẹ nhàng rút tay khỏi tay mình, chị nói.



Mình không biết nói gì thêm, chị bảo vậy rồi. Lúc này em Uyên tắm xong, vừa đi ra vừa lau tóc.



- Làm gì mặt bí xị vậy? - Ẻm đá vào chân mình.

- Không được hái ổi ăn, buồn! - Mình nhát gừng.

- Giờ hái đi!

- Uyên ra rồi, hết hứng leo cây!

- Khó ưa!



Ẻm phán một câu, sau đó ngồi xuống phụ chị giặt đồ. Mình cũng thò tay vô vọc nước, vốc lên một bụm xà bông kê vào miệng thổi ra mớ bong bóng nhỏ xíu đủ màu sắc thật đẹp. Gió thổi bong bóng bay tán loạn, va vào mặt chị và em Uyên vỡ ra thành bọt nước li ti mát lạnh.



Ba người trò chuyện khá rôm rả, tiếng cười nói í ới vang vọng xung quanh. Nhưng mình biết đây chỉ là ngoài mặt thôi, trong lòng mỗi người đều có tâm sự, dự tính riêng. Thật khó để vô tư như trước kia.



Thỉnh thoảng, mình liếc sang ngôi nhà hoang phía sau vườn. Trong mắt mình, nó thật bí ẩn, tràn đầy kích thích. Trưa nay có trò chơi rồi.



Giặt đồ xong, chị và em Uyên vào phòng ngủ trưa, mình nằm trên phản chờ đợi. Được khoảng nửa tiếng, áng chừng hai người đã ngủ say, mình lồm cồm ngồi dậy, đi nhè nhẹ ra sau bếp. Với tay lấy cây đèn pin treo trên vách, lận thêm con dao thái lan vào lưng quần, mình chạy nhanh ra sau vườn, không quên cầm theo chén muối ớt đỏ au em Uyên làm lúc sáng.



Thoáng chốc, ngôi nhà hoang đã hiện ra trước mắt mình. Vẻ ngoài rêu phong đổ nát của nó đủ để dọa bất kỳ ai yếu bóng vía. Với mình thì không, càng huyền bí mình lại càng muốn khám phá.



Vạch nhẹ hàng rào kẽm gai rỉ sét chui qua, mình tót ngay lại cây xoài tứ quý, miệng nuốt nước bọt ừng ực. Gì cũng vậy, tươi mới ngon. Hoa quả cũng không ngoại lệ, trái cây vừa hái ăn phê phải biết.



Nhón chân hái một trái thật to, mình ngồi bệt luôn xuống đất, lấy dao gọt ra. Ăn đã rồi tính sau, ngôi nhà vẫn còn đó, đi đâu mà vội.



Vừa nhét được miếng xoài vào miệng, chợt nghe tiếng chân đạp lên lá khô xào xạc, mình vội quay lại. Tưởng ai, em Uyên rón rén chạy ra, đứng bên hàng rào ngoắc mình.



- Làm gì bên đó vậy? - Ẻm hỏi nhỏ.

- Ăn xoài. Sao không ngủ đi, chạy ra đây làm gì?

- Dậy uống nước, thấy T mất tiêu, biết thế nào cũng ra đây mà!

- Ờ, biết rồi đó. Vô ngủ tiếp đi! - Mình phẩy tay.

- Cho Uyên ăn với!



- Qua đây.

- Thôi, sợ ma lắm!

- Vậy thôi.



Mình cắt thêm miếng xoài vàng tươi, chấm muối nhai rau ráu, miệng hít hà không thôi trước ánh mắt đau khổ của em Uyên.



- Sao qua được vậy? - Sự tham ăn đã chiến thắng. Sau khi láo liên ngó qua lại, em Uyên hỏi.

- Thấy cái lỗ không? Chui qua. - Mình đáp gọn lỏn.

- kẽm gai không à, T kéo ra giùm Uyên đi!

- Tính qua thiệt hả? Không sợ sao? - Định chọc thôi, ai dè ẻm qua thiệt. Mình hơi ngạc nhiên.

- Có T chắc không sao! Lẹ coi! - Ẻm hối.



Mình bước tới kéo mạnh hàng rào ra cho em Uyên hì hụi chui qua. Nhìn tư thế bò chồm hổm của ẻm mắc cười, nào giờ chắc chưa đi ăn trộm kiểu vầy.



- Xoài ngon quá!! - Giật trái xoài từ tay mình, em Uyên gọt ăn lia lịa, miệng khen không ngớt.

- Không sợ đau bụng hả?

- Bụng uyên tốt lắm, không sao!

- Không phải chuyện đó. Nhớ hồi nãy chị Diễm kể không? Ai qua đây quậy phá, hái trái cây tối về sẽ bị đau bụng quằn quại! - Mình làm bộ dạng sợ hãi nói.

- Đừng nhắc chuyện đó mà! Đang ăn ngon. - Em Uyên véo mình, ánh mắt thấp thỏm ngó ngôi nhà như sợ con ma bất ngờ chui ra.



Thấy cũng tội, mình cười:



- Nói vậy chứ không có gì đâu. Ăn tiếp đi!

- T hái thêm đi! - Mới đó đã chiến đấu xong trái xoài, em Uyên xúi.

- Ờ. Nhiều lắm, thoải mái!



Mình hái thêm ba bốn trái xuống. Hai đứa vừa ăn vừa hít hà vì cay, càng cay lại càng muốn ăn. Cái vị chua chua, ngọt ngọt, cay cay sao mà kích thích vị giác quá thể, ăn hoài không muốn thôi. Tới lúc mặt mình và ẻm đỏ gay lên vì quá cay mới chịu dừng lại.



- Về chưa? Uống nước, cay quá rồi! - Em Uyên thè lưỡi, tay quạt lia lịa.

- Uyên về trước đi.

- T ở đây làm gì?

- T tính vô nhà coi chút.

- Gì? Khùng hả? Vô đó chi, ghê lắm! - Em Uyên nhảy nhổm.



- Có gì mà ghê! Uyên sợ thì về trước đi, ai kêu vô đâu! - Mình nhún vai.

- Tính vô đó thiệt hả? - Sau khi nhìn ngôi nhà bằng ánh mắt tò mò lẫn sợ sệt, em Uyên lại hỏi.

- Ừ. Uyên về đi!

- Ừ, về trước nhen!!



Em Uyên rón rén chạy lại hàng rào. Mình cũng đứng lên, tay cầm đèn pin đi tới gần ngôi nhà. Đang lọ mọ tìm lối vào, chợt ai đó kéo mạnh tay mình.



- Uyên đi với.. - Em Uyên mặt tái nhợt, rù rì nói.

- Sao nói về mà? - Nói thật, ẻm cũng làm mình hết hồn suýt nữa la lên.

- Uyên thấy hơi tò mò..

- Nhát mà bày đặt nhiều chuyện! Mệt thiệt! - Mình chép miệng.



Nói thì nói vậy, tay trái mình vẫn nắm chặt tay ẻm dắt đi. Dù sao hai người vẫn có khí thế hơn.



Tiết trời lúc này vẫn rất âm u và lạnh lẽo. Mưa bắt đầu rơi nhẹ, những cơn gió như từng lưỡi dao nhỏ ùa đến cắt vào da thịt nghe tê tái.



Ngôi nhà lớn và dài. Mình với em Uyên lại đi chậm, mất một lúc mới vòng ra đến trước cửa. Bốn cánh cửa xập xệ mở toang, rất nhiều mảnh kiếng màu xám tro vỡ vụn rơi vãi khắp nơi. Bức màn cửa màu xanh lam bên trong cũng rách tả tơi, có lẽ thủ phạm gây nên là mưa gió. Những cơn gió giật đủ để xé toang mọi thứ, chút đổ nát này vẫn chưa là gì.



Mình chú ý một điều, trên màn cửa có không ít dấu tay màu nâu lấm lem. Dấu tay nhỏ nhắn, mình đoán là của bé Hương in lên. Còn thứ màu nâu này, có thể là vết máu khô lâu ngày hoặc màu nước cũng nên. Tuy vậy, mình không nói với em Uyên, mất công ẻm sợ.



Mình dợm chân định đi vô trong, em Uyên đã níu tay mình thật mạnh:



- Về T ơi... ghê quá!!

- Tới đây rồi, về gì nữa.

- Tối thui thấy ớn quá! Về đi, đừng vô! - Giọng ẻm run rẩy.

- Chài! Hồi nãy kêu về không chịu, tò mò đi theo chi giờ than? - Mình làu bàu.

- Giờ hết tò mò rồi. Ai nghĩ nó ghê vầy đâu hix...

- Không sao đâu! Có T mà, đừng lo! - Đưa ẻm về làm biếng quá, mình trấn an.



Mưa ngày một to. Mây đen vần vũ khắp trời, vạn vật tối đen. Mình căng mắt ra chỉ nhìn thấy mờ mờ, trong lòng có chút hồi hộp nhưng vẫn không thể lấn át được tâm trạng kích thích kỳ lạ.



Gió to kéo theo nước mưa tạt vào làm ướt lưng. Mình khoác tay trái lên vai ẻm giữ chặt như để truyền sang chút can đảm.



- Vô nhà đi, mưa to quá! Hết mưa T đưa về.

- Ừm..



Em Uyên chậm chạp lê từng bước nặng nề vào nhà. Dìu ẻm đi, tay mình cảm nhận được từng cơn run lẩy bẩy trên người ẻm. Thấy mà thương, tò mò hại cái thân thế đấy.



Vừa bước vào trong, mùi ẩm mốc khó ngửi xộc thẳng vào mũi khiến mình thấy khó chịu. Đèn pin trên tay bật sáng, quét khắp xung quanh.



Phòng khách rộng rãi và có khá nhiều đồ vật. Ngoài tủ để tivi đầu đĩa ra, đáng kể nhất là bộ salon bằng gỗ đen mun, giá trị chắc không hề rẻ. Tiếc là lâu năm không người giữ gìn đã bị mối mọt tàn phá, mục ruỗng hư hỏng cả rồi. Có một điểm đáng lưu ý, các vật dụng bằng gỗ đều rất nặng, theo lẽ thường gió không thể xô lệch được. Chẳng hiểu sao tất cả đều xiêu vẹo nằm lung tung, không theo lề lối sắp xếp nào cả.



Mình tự hỏi rồi...
<<1 ... 10111213>>
Tags: Yêu, thầm, chị, họ, phần, 2,Truyện, tình, yêu, chọn, lọc, Yêu thầm chị họ phần 2
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái ! (phần 5)
Shock tình - Kawi
Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái ! (phần 1)
Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái ! (phần 4)
Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái ! (phần 3)
1234»