e;c quá à, chắc bé Uyên bị lạc rồi đó! Đt thì không mang theo, tiền cũng không có, thẻ xe với chìa khóa lại đưa T giữ, bé Uyên biết sao đây?
- Cùng lắm thì đi taxi về nhà lấy tiền trả, có gì mà chị lo! Lớn già đầu, đâu phải nhỏ nhít không biết gì. Nó lại dữ như chằn, đố thằng nào dám động vào..
- Biết là vậy, nhưng dù sao bé Uyên cũng là người ở nơi khác lên đây, đâu có rành đường sá. Rủi có chuyện gì thì sao? Mình đi kiếm đi!
Chị nắm tay mình kéo đi. Thật là... chuyện em Uyên bị lạc dù không cố ý làm, nhưng vẫn rất đúng ý mình. Không có ẻm quấy rầy, mình tha hồ tận hưởng đêm rằm hạnh phúc, riêng tư bên chị. Định nói cho chị hiểu, nhưng nhìn thấy thái độ lo lắng của chị, mình đành im lặng đi theo. Nói ra không khéo chị lại nghĩ mình là thằng ích kỷ, chỉ biết sung sướng bản thân, không nghĩ gì đến người khác thì khổ nữa.
Vừa đi tìm mình vừa lầm bầm chửi trong đầu, đã vắng mặt mà vẫn còn ám mình, không biết kiếp trước mắc nợ gì con nhỏ này nữa. Đi loanh quanh, chen lấn gần nửa tiếng đồng hồ, mình và chị cũng tìm được vị trí cái bồn nước khi nãy, nhưng em Uyên thì vẫn chẳng thấy đâu.
- Sao giờ T?
Chị rất lo lắng.
- Chắc Uyên về nhà rồi.
Mình nói đại.
- Về rồi thì phải đt báo cho T biết chứ, T có cầm đt theo mà?
- Nhiều khi nhỏ đó cố tình làm vậy, cho mình lo lắng đó! Nãy giờ trúng kế nó rồi..
- Không có đâu mà! Lớn rồi, phải biết chuyện gì nên, chuyện gì không nên giỡn chứ..
- Nó mà biết em cùi!!
Thật ra mình cũng thấy hơi lo, nói cứng thế thôi. Dù sao em Uyên cũng lạ nước lạ cái, trong người lại chả mang theo tiền bạc, rùi gặp người xấu hay gì đó không hay, chắc mình lãnh đủ. Phải ẻm xấu xí mình chẳng hơi đâu mà lo, đằng này ngược lại, công nhận hôm nay ẻm cực xinh và quyến rũ. Chai sạn như mình nhìn thấy còn khó chịu, huống chi những thằng dê xồm quanh năm thiếu hơi gái, thấy ẻm chẳng biết còn manh động thế nào nữa.
- Để em gọi cho mẹ hỏi thử coi sao.
Mình móc đt ra.
- Gì vậy con?
Mẹ alo bên kia đầu dây.
- Uyên về chưa mẹ?
- Chưa. Mấy đứa đi chung với nhau mà? Có chuyện gì rồi hả?
- Dạ, không có. Tại Uyên đi mua nước hơi lâu nên con hỏi thử vậy thôi à!
- Ừ, cẩn thận coi chừng lạc nghe chưa?! Nó mới lên không rành đường đâu.
- Dạ, con biết mà! Thôi nhen mẹ!
- Không có hả T?
Mình vừa tắt máy, chị hỏi ngay.
- Không.
Mình ỉu xìu, thấy lo thật rồi. Sao mọi thứ cứ đổ xuống đầu mình thế này?
Giá em Uyên có mang tiền theo thì mình chả lo, không về nhà có khi ẻm đi bar hay đi ăn nhậu gì đó rồi. Nhưng đằng này ẻm lại chẳng có đồng nào trong người, muốn đi đâu cũng không thể được.
"Thế là toi đêm Trung Thu đẹp trời, con khùng này, tìm được chết với ông!" - Mình rủa thầm.
- Sao đây T? Hay mình đi mấy chỗ khác tìm thử xem!
Chị lo lắng đề nghị.
- Người đông như kiến thế này, biết kiếm đâu đây?
Nhìn dòng người chen lấn xô đẩy, mình ngán ngẩm thật sự.
- Đi, lại chỗ cũ chờ thử coi sao! Không tìm được bồn nước, nhỏ đó phải biết quay lại chỗ cũ tìm mình chứ.
Mình nắm tay chị kéo đi.
Nhưng hi vọng ngày càng tắt dần, mình và chị quay lại chỗ cũ vẫn chẳng khá hơn, chả thấy ẻm đâu. Đứng đó chờ thêm cả tiếng đồng hồ, em Uyên vẫn biệt tăm. Mình mấy lần muốn đi chỗ khác tìm, nhưng sợ trong thời gian đó ẻm quay lại chỗ này không gặp nữa. Cũng định cho chị đứng đây chờ, còn mình đi kiếm, nhưng lại thấy lo, sợ chị đứng một mình gặp mấy thằng mê gái lại chọc phá làm bậy càng khổ hơn. Cuối cùng chỉ có một chọn lựa là hai người cùng đứng đó chờ.
Không khí cực kỳ ngột ngạt, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm lưng áo mình, đêm Trung Thu tuyệt vời mà mình mơ ước, hóa ra lại là một đêm hành xác thế này. Điên không chịu nổi!! Mà nghĩ đi nghĩ lại cũng tại mình chơi ngu, cố cắn răng mà chịu, biết trách ai đây?!
- Trong thời gian chờ đợi, chụp hình tiếp hén!
Thấy chị lo lắng tội quá, mình cố cười đề nghị.
- Thôi, lo muốn chết! Tâm trí đâu mà chụp nữa... hix...
Gương mặt đáng yêu của chị cũng thấm chút mồ hôi.
- Em xin lỗi! Tại em giỡn ngu quá...
Mình lấy khăn giấy lau cho chị.
- Giờ T tự trách có được gì đâu! Quan trọng là bé Uyên, không biết ra sao rồi..
Chị buồn thiu.
- Haizzz... chắc la cà đâu đó thôi. Chị đừng lo quá!!
- Có đồng nào trong người đâu mà la cà..
- Ờ...
Vừa chờ ẻm, mình vừa đi dạo loanh quanh mấy chỗ trưng bày trái cây, ngắm tới ngắm lui. Trước đó khá lâu cũng có múa rồng nhang om sòm, mọi người bu quanh nhưng mình và chị vẫn ở chỗ cũ, chả thấy hào hứng gì nữa, lòng không yên nên cũng chẳng còn tâm trí để thưởng thức, mọi thứ trở nên chán ngắt.
Mình nhìn đồng hồ, cũng gần 10h rồi, thế là xong đêm lễ hội trung thu, thật tràn đầy kỷ niệm đáng nhớ.
- Thôi mình về đi!
Mình nói với chị.
- Còn bé Uyên thì sao?
Chị ngơ ngác trước đề nghị của mình.
- Về nhà đã rồi tính sau. Có khi Uyên về nhà rồi, mà cố tình không gọi cho em.
- Nếu bé Uyên về rồi, ít ra dì cũng đt báo cho mình biết chứ?
- Thường 9h mẹ em ngủ rồi, lấy gì báo nè!
- Ừm... cũng có thể. Mà T gọi cho Uyên thử xem..
Mình đt cho ẻm, không ai nghe máy, chẳng lẽ chưa về nhà thật?? Càng lúc càng thấy lo, mình cùng chị ra bãi giữ xe, chị chạy xe em Uyên, mỗi người một xe về nhà.
Đường phố còn rất đông, lết được về đến nhà cũng mệt phờ râu. Chỉ tội chị, định đem đến niềm vui trong ngày tết Trung Thu cho chị, không ngờ tự mình phá hỏng tất cả. Chán chường chồng chất, chưa bao giờ mình thấy ức chế như lúc này.
Việc đầu tiên khi về đến nhà là mình và chị chạy lên lầu ngay, em Uyên vẫn không có trong phòng. Đang rầu rĩ thì chị bỗng có phát hiện.
- A... giỏ xách với đt của bé Uyên không thấy trong phòng T ơi..
Chị reo lên vui mừng. Vì điều này đồng nghĩa với việc em Uyên đã về nhà lấy đồ rồi đi tiếp.
- Con điên này!!
Mình nghiến răng, cái đầu muốn bốc hỏa vì tức.
- Gì vậy?
Thấy chị cầm đt, mình hỏi.
- Để chị gọi bé Uyên thử..
- Kệ nó! Biết nó vẫn khỏe re là được rồi..
- Thôi, chị muốn xác minh lại cho chắc chắn. Vậy mới yên tâm được!!
- Alô, Uyên hả? Trời ơi, đi đâu làm chị với T lo muốn chết!!!
Chị cầm đt nói với em Uyên khá lâu, không mở loa ngoài nên mình chẳng nghe được. Nhưng qua cách chị nói chuyện, thì đúng là ẻm đã mò về nhà lấy tiền rồi đi chơi tiếp. Trong khi mình và chị lo lắng đứng ngồi không yên, điên thật!!!
- Nè, T nói chuyện với bé Uyên đi!
Chị đưa đt cho mình.
- Em không muốn nói với nhỏ khùng này!
Mình bực bội đẩy ra.
- Hình như Uyên say rồi, đòi nói chuyện với T đó!!
Chị lại đưa, miệng hối thúc.
- Gì đó?
Cực chẳng đã, mình đành cầm đt lên nghe.
- Hì hì... tìm Uyên mệt không?
Giọng em Uyên nhừa nhựa.
- Đi chết đi!!!
Mình gầm gừ.
- Hi hi... làm gì nóng dữ vậy? Ra đây chơi..
Chắc em Uyên say thật rồi, giọng nhão nhẹt.
- Không hứng. Thôi à!!
Mình bực dọc, định tắt máy.
- Ra rước Uyên về giùm đi, mệt quá..!!
Ẻm bỗng than thở.
- Đi được thì tự về được, kêu taxi mà đi! - Mình hừ mũi.
- Uyên say rồi... đi taxi sợ nó làm bậy... T rước Uyên về giùm đi... hix...
Em Uyên càng nói càng nhão, cứ như đang nhõng nhẽo với mình vậy. Đầu óc mình quay mòng mòng, trước giờ toàn thấy ẻm đốp chát, chanh chua... chưa bao giờ mình thấy ẻm như con mèo ướt thế này.
- Đi nha... rước Uyên về giùm đi... đừng bỏ Uyên...
Ẻm tiếp tục thỏ thẻ.
Mình nghe mà nổi cả da gà, em Uyên say thật rồi, để ẻm đi taxi về chả biết có an toàn hay không? Rủi thằng taxi nổi máu dê, lợi dụng ẻm hoặc trộm đồ thì cũng khổ...
- T đi rước bé Uyên đi! Để vậy không hay đâu!
Đang phân vân, chị chợt kêu.
- Ở đâu vậy?
Mình hỏi.
- Quán nhậu ngay ngã ba nè...
- Quán tên gì?
- Domino...
- Rồi, chờ đó T tới liền!
- Cẩn thận nha T!!
Chị dặn dò.
- Ừm, chị ngủ trước đi. Em về liền à!!
Mình gật đầu, xuống nhà lên xe chạy đi.
Quán Domino khá lớn, thuộc loại quán nhậu hải sản sang nhất nhì chỗ mình, khách cũng toàn dân giàu có, xe hơi dựng đầy mặt tiền. Em Uyên mới lên đây mà biết quán này, công nhận pó tay thiệt.
Mất 10p để mình đến nơi, đẩy xe vào bãi rồi ngó quanh quất tìm ẻm.
- Đây nè T!!
Ngó sang bên trái, thấy em Uyên đang ngồi "độc ẩm", mình vội đi lại.
Lúc đi vào khá nhiều người nhìn mình, phần do em Uyên kêu to quá gây sự chú ý, phần chắc nãy giờ bọn họ cũng tăm tia ẻm, thành ra tò mò với sự xuất hiện của mình. Trên mặt vài thằng công tử đeo rõ cái biển khinh khỉnh dành cho mình, kiểu như không nghĩ bạn của em gái xinh đẹp sành điệu kia lại là thằng ôn con chạy AB cùi bắp. Mình cũng phớt lờ, chả thèm bận tâm.
- Uống gì dữ vậy hả?
Đi tới bàn, ngó xuống thấy vỏ chai la liệt, mình gai hết đầu, cả chục chai ken chứ chẳng chơi. Ẻm ra đây chắc mới hơn một giờ thôi, chả biết uống kiểu gì kinh thế này.
- Thích... ngồi xuống đi...
Em Uyên chống cằm nhìn mình cười tươi.
- Tính tiền rồi về thôi, trễ lắm rồi!!
Mình vẫn đứng đó.
- Ngồi xuống đi...
Em Uyên kéo mình, bắt ngồi xuống cạnh ẻm.
Cực chẳng đã, mình đành ngồi.
- Cho thêm một cái tẩy..
Ẻm quay vào trong ngoắc em phục vụ.
- Không uống. Mai T thi rồi!
Mình lắc đầu nói nhanh.
- Vài ly thôi..
- Không là không. Về thôi.
- Đi mà... hôm nay Uyên buồn lắm...
Em Uyên bỗng nắm tay mình kèo nài, mặt xịu xuống.
Đến hôm nay mới thấy được bản chất thật của ẻm, hóa ra cũng yếu đuối như bao cô gái khác thôi, bình thường lại hay tỏ ra mạnh mẽ bất cần.
- Một ly thôi đó!
Mình cũng tội.
- Ba chai...
Ẻm giơ ngón tay lắc lắc trước mặt mình.
- Một chai thôi.
- Ba chai...
- Một, mai T thi nữa.
- Một hay ba khác gì đâu, đô của T cả két sợ còn chưa xi nhê...
- Không dám... T đâu được như Uyên...
- Ba chai... rồi về liền. Không nói nữa, quyết định vậy đi.
Chị Diễm gọi cho mình, chắc lo lắng không ngủ được.
- Tới chưa T?
- Rồi. Uyên say quắc cần câu, em đang chuẩn bị chở về nè!
- Ừm, cẩn thận nha!
- Ừ, chị ngủ trước đi. Hôm nay mệt lắm rồi, đừng chờ nữa, không sao đâu!!
Mình chúc chị ngủ ngon rồi tắt máy.
Em Uyên rót bia cho mình, tràn cả ra miệng ly, sau đó cụng ly chan chát.
Mình bấm bụng cố uống lẹ cho xong. Phải nói ẻm nhồi bia kinh thật, uống liên tục, chả có thời gian để nghỉ. Quất xong ba chai, mình cũng thấy lâng lâng.
- Rồi đó, tính tiền về đi!
Mình đứng dậy kéo ẻm.
- Ba chai nữa đi rồi về...
Ẻm ghì lại.
- Đủ rồi! Nói tiếng nữa T bỏ về trước đó.
Mình trợn mắt.
- He he... về thì về... làm gì ghê vậy?
Em Uyên hai mắt hơi lờ đờ, gọi tính tiền.
Hóa đơn 2m2, mắc kinh dị. Nhìn qua bàn nhậu có vài con cua biển, tôm nướng, với mớ sò ốc còn y xì, chắc ẻm toàn uống chứ chả ăn. Đúng là quán dành cho đại gia.
- Khỏi thối...
Em Uyên móc ví ra xấp 500k, hình như là 5 tờ.
- Còn thừa 300k đó, boa luôn à?
Mình sợ ẻm say rồi lú lẫn nên hỏi.
- Ờ, T thích thì lấy đi..
Ẻm cười hi hi. Chẳng biết sao hôm nay hào phóng với mình thế, cười suốt.
- Chẳng thèm!
Mình nhún vai, kéo ẻm ra xe.
Em Uyên say thật rồi, lảo đảo vịn vai mình bước theo. Kiểu này chả biết sao ngồi xe máy đây? Mình đau đầu nghĩ.
- Hay Uyên đi taxi hén, T kè theo!
Mình hỏi.
- Không, đi xe T..
Ẻm lắc đầu.
- Xỉn vầy sao ngồi vững? Xe AB bèo lắm, không xứng với Uyên đâu..
Mình tranh thủ đá đểu.
- Ờ... bèo thật... nhưng mà thích đi đó... rồi sao..??
- Không sao. Thích thì chiều!
Mình lấy nón bảo hiểm đội cho ẻm, vất vả lắm mới kéo được lên xe, ngồi yên ổn sau lưng mình.
Vừa đề máy, hai tay ẻm tự động vòng qua, ôm chặt eo mình. Nói thật là mình hơi xốn xang bởi sự đụng chạm này, người ẻm gần như tựa sát vào lưng mình, bao nhiêu cảm giác mềm mại êm ái truyền đến... Nhưng ẻm đang say, ôm mình cũng phải thôi, buông ra có mà té đập mặt xuống đường đi đời nhà ma.
Mình chạy chầm chậm, một tay giữ chặt hai tay ẻm vào eo mình, phòng có gì còn chụp lại kịp.
- Đi đâu đây T?
Ẻm hỏi, giọng vẫn nhão như cháo loãng.
- Về chứ đâu.
Mình đáp gọn.
- Uyên không muốn về...
Ẻm lắc đầu quầy quậy.
- Ax... 11h rồi, không về còn muốn đi đâu nữa?
- Đi dạo...
- Thôi, em lạy chị, tha cho em đi!! Quắc cần câu rồi, chạy lông nhông cơ động nó hốt vào chuồng mệt lắm!
- Vào chuồng hai đứa mình ngủ chung... vui chứ sao... he he...
- Ax...
Ẻm say quá rồi, ngồi sau cứ nói lung tung, mình cũng chẳng để tâm. Lời nói của người say, không tin được.
- Đừng về T...
Được một đoạn, ẻm lại lè nhè.
- Không về chứ muốn đi đâu hả?
Mình cũng điên với ẻm rồi.
- Đi hotel đi...
Ẻm thản nhiên cứ như nói chuyện gì đó rất bình thường.
- Hả?
Mình giật thót người, một cảm xúc lạ lẫm và hưng phấn bỗng xuất hiện.
- Đi hotel...
Ẻm nhắc lại.
- T và Uyên đi hotel?
Mình ngẩn người.
- Ừm...
- Vào đó làm gì?
- T muốn làm gì cũng được...
- Không giỡn nữa à!
Nghĩ ẻm say quá rồi nói nhảm, mình làu bàu. Định đem mình ra làm trò cười nữa sao?
- He he... không muốn hả?
Ẻm cười to.
- Không.
- Xạo... mê muốn chết bày đặt...
- Tùy, muốn nghĩ sao nghĩ.
- Không đi thật hả...?
- Không.
Biết ẻm đang xỉn, nói gì sợ còn chả biết, mình không để ý nữa. Im lặng chở ẻm về đến nhà, mặc ẻm muốn nói gì thì nói.
Đẩy xe vào trong, rồi mình lại ra dìu ẻm lên lầu. Cả người ẻm tì hết lên mình, nặng kinh khủng, hết cả hơi mới đưa được ẻm lên tới tầng trên.
Vừa lên lầu, tự dưng ẻm xô mình ra, rồi xăm xăm đi vào phòng mình.
- Đi đâu vậy? Phòng Uyên bên này nè...
Mình vội bước theo kéo lại.
- Cho vô tham quan chút...
Em Uyên hất tay mình ra, rồi lảo đảo bước vào.
Mình ngán ngẩm đi theo sau, lòng bắt đầu thấy ngán cô nàng này rồi. Xỉn lên quậy quá cỡ, ngày nào cũng thế này chắc mình chết mất. Chị Diễm có lẽ mệt quá nên ngủ quên rồi.
- Ê, đừng nằm đó chứ..
Bỗng em Uyên ngả người lên giường mình, hai mắt nhắm lại. Mình vội đi lại kêu dậy.
Nhưng vừa bước tới, đang khom người định khiêng ẻm về phòng, hay tay em Uyên chợt ôm chặt lấy mình kéo xuống.
- Làm gì vậy???
Mình sựng người.
Em Uyên không nói gì, dùng lực ghì mạnh mình ngã ra giường, công nhận ẻm khỏe thật, mình lại bất ngờ nên không kịp phòng bị.
Em Uyên nằm đè lên người mình, đôi môi đỏ mọng mở ra ngậm lấy môi mình hôn tới tấp. Lưỡi ẻm lùa vào miệng mình, quậy tưng bừng trong ấy.
Bất ngờ quá, mình chả biết làm gì, nằm đơ mất mấy giây. Đến khi hiểu được chuyện gì đang xảy ra, đầu óc mình đã mất đi sự tỉnh táo, mơ màng... choáng váng... mụ mẫm theo từng nụ hôn dồn dập cuồng nhiệt của ẻm... cảm giác rất nóng... nóng hừng hực...
Mình biết chuyện tồi tệ đang diễn ra, nhưng mình không thể khống chế được cảm xúc... em Uyên hấp dẫn quá... nóng bỏng quá... lại còn chủ động hiến dâng... mình chỉ muốn nghiền nát thân xác ẻm ra thôi...
Trong mơ màng... mình say mê đáp lại... nụ hôn của em Uyên thật khác với chị Diễm... ẻm hơn chị ở sự từng trải... sự điên cuồng... và cả nghệ thuật tình ái...
Vừa tiếp nhận từng nụ hôn của ẻm... đầu óc mình vừa vô thức nhận xét... hình bóng chị Diễm dịu dàng ngây thơ bỗng xẹt lên trong đầu mình...
"Không được... mày đang làm cái quái gì thế hả T? Chị đang ở bên kia, bên này mày lại ôm con khác hôn hít... mày thật khốn nạn..."
Câu nói này vang lên trong đầu mình thật không biết bao nhiêu lần... nhưng bản năng đàn ông đang trỗi dậy quá mạnh mẽ, muốn đè bẹp lý trí của mình... mình cứ phớt lờ đi... say sưa tận hưởng làn môi mềm mại rực lửa... cho đến khi đôi tay em Uyên lần mò vào người mình, đó giống như tia chớp chợt lóe sáng trong đầu, soi lối cho mình thoát khỏi sự u mê ham muốn...
Mình vùng dậy, mạnh tay đẩy em Uyên sang một bên, vội vã bước xuống giường.
- Sao vậy?
Em Uyên hơi ngơ ngác nhìn mình, môi cười mỉm.
- Về phòng đi.
Hóa ra ẻm chưa say như mình nghĩ, muốn đùa giỡn với mình thôi.
- Không muốn Uyên sao?
Ẻm cười đầy sự khiêu khích.
- Không. Đi lẹ!!!
Mình làm mặt ngầu.
- Vậy ai vừa mới hôn Uyên say mê thế?
Ẻm hơi bĩu môi.
- Bản năng thôi.
Mình thản nhiên, thật ra lòng đang rối bời.
- Vậy cứ để mặc bản năng đi, cản nó lại làm gì??
- Sống mà chỉ có bản năng thì khác nào con chó?
Mình quệt môi như muốn xóa đi dấu ấn ẻm vừa lưu lại, cười khẽ.
- Khá hơn Uyên nghĩ đó! Lần đầu tiên thấy T ra dáng đàn ông! T ngủ đi, cảm ơn về nụ hôn!
Em Uyên cười vỗ tay đầy ngụ ý, đứng dậy, khi đi ngang khẽ đưa tay vuốt mặt mình, rồi biến về phòng.
- À, không méc chị Diễm đâu, khỏi lo!!
Ra đến ngoài, ẻm chợt xoay lại cười nói thêm một câu.
Mình đóng sầm cửa lại, ngồi vò đầu. Vậy là hai năm rõ mười rồi, em Uyên thật sự biết chuyện của mình và chị. Thế còn sự việc tối nay, là ẻm muốn gì đây? Đùa giỡn với mình sao? Hay có dụng ý gì khác?
Mình thật sự chả hiểu những chuyện quái quỷ gì đang diễn ra nữa. Mọi thứ cứ nhảy múa lung tung trước mặt, mờ mờ ảo ảo... Càng ngày tình hình càng rối ren, rồi đây sẽ còn những việc gì xảy đến? Chị sẽ như thế nào khi biết được nụ hôn của mình và em Uyên? Mình có nên nói dối để giấu chị không? Mình chẳng biết phải làm thế nào nữa... Dần dần, tất cả mọi thứ ngày càng thoát khỏi tầm kiểm soát của mình. Thật mệt mỏi!!!
Sáng nay mình vừa thi xong hai môn, làm bài cũng ổn, chắc thừa sức qua. Từ nay chuyển sang học môn mới, chỉ học buổi sáng, chiều đều được nghỉ ở nhà. Thật sung sướng, tha hồ ngủ.
Cả buổi chiều mình ở nhà ngủ một chút, rồi viết truyện. Đến gần 5h chiều thì đi rước chị Diễm. Hôm nay chị bắt đầu đi làm lại, mình và gia đình không có ý kiến gì về chuyện này. Dù sao chị cũng cần có một cái nghề để lo cho bản thân và gia đình, đâu thể vì thằng Quang mà suốt ngày phải trốn trong nhà, thế còn gì cuộc sống nữa?
Nhưng mình bắt chị phải để mình đưa đi rước về, thế mình mới yên tâm. Ba mẹ vô cùng ủng hộ quyết định của mình, chị đành chịu mặc dù lúc đầu không muốn mình phải cực.
Tiệm chị Ánh lúc này vắng, chỉ có một khách nữ đang làm tóc. Mình xuống xe đi vào.
- Rước chị hả hot boy?
Thấy mình, chị Ánh cười hỏi.
- Dạ, he he..
Mình cũng cười.
- T chờ chị chút hén, sắp xong rồi!
Chị Diễm nhìn mình đầy yêu thương.
- Ừ, chị làm đi. Em chờ được mà!
Mình gật đầu ngồi xuống.
- Diễm về đi, để chị làm được rồi. Mất công T đợi tội nghiệp!
Chị Ánh nói.
- Em đang dở tay...
Chị Diễm ngập ngừng.
- Không sao đâu mà! Về đi, chị làm cho.
Chị Ánh bước lại cầm đồ nghề lên.
- Vậy em về trước nha!!
Chị Diễm nhoẻn cười, đi rửa tay.
- Mấy hôm nay thằng Quang có ghé không chị?
Mình hỏi.
- Không có. Dám ghé mới sợ..
Nghe mình nhắc tới thằng Quang, chị Ánh hậm hực, vô cùng bực bội.
- Chị có nghe được tin tức gì của nó không?
- Không. Chị không giao tiếp nhiều với đám bạn của nó, chẳng rành lắm.
- Ừm, chị trông chừng chị Diễm giùm em hén! Em sợ nó sẽ lại đây tìm chị ấy, rồi làm bậy.
- Chị biết mà. Yên tâm, có gì chị đt cho T liền. Mà đố nó dám lại đây, chị xử đẹp luôn.
- He he, được vậy thì tốt! Chị mà ra tay thì khỏi nói, lấy cái máy sấy khò vô mặt cho nó hết tán gái luôn đi.
- Ừ, ha ha... chị cũng tính vậy đó nhóc.
Hai chị em ngồi nói chuyện cười nghiêng ngả, lúc sau chị Diễm ra, mình chào chị Ánh rồi đẩy xe chở chị về.
Trời chiều rất mát mẻ, chở chị mà người mình cứ lâng lâng, cảm giác như đón vợ đi làm về vậy, thích thú sao đó. Mình chẳng muốn về nhà, cứ đưa chị đi dạo loanh quanh. Đến giờ, nhiều khi vẫn chưa thể tin mình lại chiếm được trái tim của người chị họ xinh xắn, đáng yêu này. Mọi thứ cứ như giấc mơ, nếu là thế... xin cho giấc mơ này có một kết thúc thật đẹp...
- Đi đâu vậy T?
Giấc mơ của mình thỏ thẻ hỏi.
- Cục cưng muốn đi đâu nà?
Mình cười hè hè.
- Ghê quá đi!!
Chị đấm lưng mình.
- He he... lâu rồi không được gặp riêng chị, em chịu hết nổi rồi, đi café lều nhen!
- Trời! Cái quán tối thui lần đó T chở chị vô đó hả?
- Ừ, đẹp mà! - Mình cười khả ố.
- Thôi... không vô đâu! Ghê lắm!! - Chị lắc đầu lia lịa.
- Giỡn thôi... đi ăn bánh bèo nhen!!
- Ừm... chị cũng đang đói bụng... hi hi..
Dạo phố thêm vài vòng, mình tấp vào quán bánh bèo lề đường, gọi 2 dĩa.
- Ngon không? - Mình nháy mắt.
- Ngon!! Chắc ăn hai dĩa quá à!! - Chị cười tươi, cái miệng nhỏ xíu tém qua tém lại, nhìn thèm cắn một cái cho đã.
- Vậy để em kêu thêm, không ăn đừng trách!
- Hi hi... nói vậy chứ chị no rồi.
Ăn xong, mình chở chị về nhà.
Em Uyên đang lui cui nấu cơm, làm đồ ăn. Mình thật sự ngạc nhiên về khả năng bếp núc của ẻm, cứ nghĩ loại con gái như ẻm chỉ biết ăn và đi chơi thôi chứ, không ngờ lại biết nấu ăn, kho thịt rất rành rẽ. Có lẽ chị nói đúng, ẻm không hẳn tệ như mình nghĩ, còn rất nhiều điều về ẻm mà mình chưa biết.
- Hai người đi đâu giờ này mới về vậy? - Thấy mình và chị, em Uyên chống nạnh hỏi.
- Ăn bánh bèo. - Mình đáp thản nhiên.
- No rồi phải không? Khỏi nấu phần hai người đó! - Ẻm liếc mình.
- Nấu sao không? Ăn bánh bèo no nê gì. - Mình nói, rồi bỏ lên lầu.
Sau chuyện đêm qua, mình chẳng muốn dây dưa gì với em Uyên nữa. Một nụ hôn đã quá đủ rồi, sẽ không bao giờ chuyện đó xảy ra lần thứ hai. Mình không muốn làm điều gì có lỗi với chị. Từ lúc yêu mình, chị đã chịu quá nhiều khổ đau rồi, nếu còn làm chị buồn, mình thật chẳng đáng làm người.
Em Uyên hấp dẫn thật đấy, mình nghĩ trừ gay và đàn bà ra, còn lại chẳng ai đủ sức chống cự nếu bị ẻm tấn công. Nếu bị lâm vào hoàn cảnh như đêm qua thêm một lần nữa, sợ rằng mình không cưỡng lại nổi. Thế nên, tốt nhất từ nay mình tránh xa ẻm ra, giữ khoảng cách an toàn.
Buổi tối, khi cả nhà đang ăn cơm, có ai đó đt cho em Uyên. Ẻm ra ngoài nghe khá lâu, sau đó vào thay đồ rồi xin phép ba mẹ đi có chút chuyện. Nhìn mặt ẻm buồn và hơi căng thẳng, chẳng rõ chuyện gì khiến "cô nàng ngựa chứng" này tâm trạng đến thế. Nhưng đã xác định rồi, mình sẽ không bận tâm đến ẻm nữa, chỉ mong ẻm để yên cho mình.
Sự vắng mặt bất ngờ của em Uyên khiến mình như mở cờ trong bụng. Mình phụ chị rửa chén thật nhanh, rồi kéo chị lên lầu. Lâu lắm mới có dịp chỉ hai người với nhau, phải tranh thủ.
Hai người vào phòng chị, mình khóa cửa lại luôn. Cửa ra toilet mở sẵn, để lỡ em Uyên có về bất thình lình thì mình chạy cho kịp, kẻo ẻm bắt quả tang chả biết sao nữa.
- T... tính làm gì vậy? - Chị đứng đó nhìn mình, mặt đỏ lên.
- Hôn người em yêu! - Mình hấp háy mắt.
- Hả? Thôi, rủi Uyên về thì chết đó! Không được đâu, mình ra ngoài đi! - Chị bước lại cửa, muốn đi ra.
- Mới đi mà về gì nè? Đừng lo, có gì em phi một cái là về phòng rồi he he.
Mình bế chị đặt lên giường. Hai tay nâng nhẹ đầu, nhìn chị đầy tình cảm.
- Hơ... T làm chị sợ đó...!! - Chị đưa tay bưng mặt, lí nhí nói.
- Sợ em ăn thịt hả? - Mình kéo tay chị xuống, hai mắt say đắm ngắm chị.
- Đừng làm bậy nghen... chị không thích đâu... - Đôi mắt nai của chị mở to, nhìn mình chớp chớp.
Thật là... chả biết chị đang khuyên, hay khiêu khích mình nữa. Một cô gái đẹp ngồi trước mặt, chớp mắt đầy tình cảm, xin bạn tha cho cô ấy, và bạn thừa biết cô ấy cũng yêu bạn rất nhiều, bạn sẽ làm gì? Nghe lời cô ấy, hay ngược lại?
Mình chọn ngược lại.
Ma lực từ đôi mắt long lanh của chị toát ra khiến mình điên cuồng, cúi xuống hôn tới tấp vào ánh mắt ấy, cho đến khi nó nhắm chặt lại sau rèm mi đen dày óng mượt. Môi mình lướt xuống chạm lên môi chị, vờn quanh âu yếm một lúc rồi ngấu nghiến tận hưởng...
Thân hình mảnh mai của chị run khẽ, vòng tay siết chặt lấy mình, nhiệt tình hòa nhịp cùng mình...
Cảm xúc trong mình dâng trào, các giác quan căng lên cảm nhận thật tinh tế những đụng chạm đang diễn ra... nụ hôn của chị khác hẳn em Uyên. Với em Uyên, mình chỉ có cảm giác hưng phấn xác thịt đơn thuần, còn với chị... mình thấy thật hạnh phúc, tâm hồn rung động theo từng cái cắn nhẹ vụng về của chị...
Mình hôn chị thật lâu... cố xóa đi nụ hôn ướt át với em Uyên đêm qua vẫn ám ảnh trong đầu... Ẻm chỉ hơn chị ở sự kinh nghiệm thành thục, ngoài ra... chẳng có gì để so sánh với chị cả...
Đến khi mình và chị dừng lại... sự ám ảnh trong đầu mình cũng biến mất... chỉ còn lại những chiếc hôn nồng cháy cùng chị ngự trị trong đó...
Môi trường thích hợp, không có gì để ngăn cản bản năng, thật khó để mình có thể kiềm chế. Tay mình chầm chậm âu yếm chị...
- Nếu T muốn... cứ làm những gì T thích đi... - Chị nói nhỏ, hơi thở có phần nặng nhọc.
- Không... - Câu nói của chị làm mình bừng tỉnh, lật đật rụt tay về.
Mình hiểu chị rất yêu và sẵn sàng dâng hiến tất cả cho mình. Nhưng mình vẫn còn nhớ như in lời hứa với bản thân và cả với chị, mình sẽ giữ gìn cho chị đến khi có kết quả tốt đẹp.
Cô gái nhút nhát trong sáng và vô cùng quý giá sự thanh bạch của bản thân như chị, lại chịu mở lời trao tất cả cho mình, chỉ vì tình yêu mà không phải bởi điều gì khác thôi thúc. Bấy nhiêu cũng đủ chứng minh tình yêu to lớn chị dành cho mình rồi, mình hạnh phúc vì điều đó.
- Anh yêu em!!! - Mình hôn nhẹ lên mái tóc chị.
- Em cũng yêu anh nhiều lắm!!! - Chị rúc vào ngực mình, đôi tay vẫn siết chặt.
- Anh sẽ giữ gìn cho em, đến khi anh lấy em làm vợ. - Tay mình lùa vào tóc chị, mát lạnh thật dễ chịu.
- Em... tự nguyện mà! Không phải như lần trước đâu... - Đầu chị vẫn rúc chặt trong lòng mình, nhưng mình cam đoan lúc này mặt chị đang đỏ bừng vì xấu hổ.
- Anh hiểu. Nhưng anh muốn giữ cho em! Mà nè, em dễ dãi quá, anh không thích đâu đó! - Mình vờ nghiêm giọng.
- Thấy ghét!!! Người ta yêu mới vậy... - Chị len lén ngước lên nhìn mình, thấy mình đang cười he he thì đấm ngực mình thùm thụp.
Mình rất muốn kể chuyện đêm qua với em Uyên cho chị nghe. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy không nên, có nhiều việc không nói sẽ tốt hơn. Chỉ cần mình đừng lặp lại sai lầm là được, còn về em Uyên, mình nghĩ ẻm là người biết giữ lời. Ẻm đã hứa, nhất định sẽ không có chuyện bày trò đâm sau lưng mình.
Mình nằm ôm chị vào lòng, thỏ thẻ tâm tình. Cảm thấy sự yên bình đến lạ trong tâm hồn, vô cùng dễ chịu. Mình ước cuộc sống sau này của mình, dù còn trải qua nhiều sóng gió, nhưng chỉ cần mỗi ngày được chị ở bên cạnh, sẻ chia chút hơi ấm cho mình, thật hạnh phúc. Và cũng ước em Uyên đừng xuất hiện trong cuộc đời mình nữa, mọi thứ rối tung lên kể từ khi ẻm đến.
Không gian tĩnh lặng, hạnh phúc ngập tràn căn phòng, dần ru mình và chị vào giấc ngủ. Đang lơ mơ chuẩn bị thăng thì chuông tin nhắn của chị reo lên, chị giật mình ngồi dậy cầm đt xem.
- Bé Uyên nhắn tin. - Chị đưa đt cho mình.
- Nhắn gì vậy? - Mình bực bội, lần nào cũng bị nhỏ này phá đám.
- T coi đi.
Mình cầm đt chị xem, tin nhắn khá ngắn gọn.
"Có T đó không chị?"
Ẻm tìm mình làm quái gì nhỉ? Rủ đi nhậu nữa à?
- Kệ nó đi. - Mình bỏ đt xuống giường.
- T nhắn lại thử coi, rủi có chuyện gì thì sao? - Chị lại cầm đt đưa mình.
- Có gì quan trọng thì đã đt rồi, hơi đâu nt làm gì nè!
- Biết đâu do hoàn cảnh gì đó, bé Uyên không đt được..
Chị nói nghe cũng có lý, nhưng mình vẫn giữ quan điểm là em Uyên chẳng có việc gì quan trọng, tìm mình để nhậu thôi, nên chả thèm nhắn lại.
Chị cầm đt bấm bấm, một lúc sau lại có tn của ẻm trả lời.
"T mặc đồ thật đẹp, ra quán MaiKa liền giùm Uyên đi! Nhớ đi một mình thôi nhen!"
Mình và chị nhìn nhau. Tự dưng kêu mình lên đồ, rồi ra quán café MaiKa, lại còn dặn đi một mình, không cho chị theo. Mình thấy hơi chột dạ, nhỏ khùng này muốn chơi trò gì nữa đây?
- Chị mạo danh em nt cho nó đó hả? - Mình vờ hỏi.
- Ừm, thấy hơi lo! Không biết bé Uyên kêu T ra đó làm gì vậy? - Chị nhìn mình.
- Em có biết đâu nè! Chắc nhậu xỉn rồi chui vô đó ngồi nghỉ, kêu e ra rước.
- Mới đi hơn một tiếng thôi mà, không phải đâu...
- Thôi, kệ nó đi. - Mình chép miệng, nằm xuống.
Chị không nói gì, suy nghĩ một lát rồi gọi cho em Uyên.
- Bé Uyên không bắt máy, cứ bấm tắt hoài à! Hình như có gì không hay rồi T ơi! - Chị lo lắng nói.
- Haizzz... mệt thiệt! Để em nt hỏi rõ nó coi sao.
Mình cầm đt, soạn tn cho ẻm.
"Ra đó làm gì? Có chuyện gì nói rõ ràng đi."
"Có người không cho Uyên về, T ra liền đi!" - Ẻm reply ngay.
Ax, vụ quái quỷ gì đây?
"Có cần báo công an không?" - Mình hỏi.
"Không cần. Ra liền đi mà, xin T đó!" - Ẻm nài nỉ.
---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.antuong.org. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.antuong.org - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------
- Đi đi T. Rủi bé Uyên bị gì tội lắm! - Chị kéo mình dậy.
- Ờ, rồi rồi, đi liền nè! Thiệt, suốt ngày không yên với nó! - Mình làu bàu, về phòng thay đồ.
Kêu mặc đồ đẹp à? Còn lâu, chả rảnh. Đi rước về chứ không phải đi chơi, mắc gì bắt ăn mặc đẹp nhỉ? Khó hiểu thật.
15p sau mình đã đến quán MaiKa. Quán sân vườn rất rộng, phải phone cho ẻm mấy lần mới tìm được đến chỗ ẻm đang ngồi.
Em Uyên đang ngồi đối diện với một thằng tầm tuổi mình. Ấn tượng đầu tiên về nó là rất điển trai, mày rậm mũi cao, đầu nhuộm bạch kim sành điệu. Thằng này khá to con, áo thun body quần jean, chân mang giày thể thao, cơ bắp cuồn cuộn, lại còn thêm nhiều hình xăm trỗ loằng ngoằng khắp hai cánh tay. Chưa hết, hai bên tai nó lủng lẳng hai chiếc khoen.
Vừa đến, còn đang đứng lớ ngớ chả hiểu mô tê gì, em Uyên đã kéo mình lại ngồi sát ẻm.
- Ngồi đi anh yêu, làm gì mà lâu quá vậy hả? Để em chờ muốn chết! - Ẻm cười nũng nịu.
- Ờ...ờ... mới ăn cơm xong. - Mình ngu người luôn, lúng búng đáp.
- Ha ha... người yêu mới của em đây sao? - Thằng kia nhìn mình cười to cực kỳ bất lịch sự.
- Ừ, rồi sao? Tin chưa? - Em Uyên nghênh mặt lên thách thức.
WTF??? Mình đang đóng giả người yêu của ẻm à?
- Từ khi nào con mắt của em trở nên kém cỏi thế? Cỡ thằng này xách dép cho em còn không xứng! - Thằng kia ngắm nghía mình từ đầu đến chân, cứ như đang đi coi mắt hỏi vợ. Sau đó phán một câu làm mình tức vãi ra.
- Cấm anh không được sỉ nhục người yêu tôi! - Em Uyên vỗ bàn đánh rầm, la lớn.
May mà ngồi trong góc, quán lại to nên khách rải rác, không thôi chắc mình xấu hổ chết mất.
- Ok. Làm gì tức giận dữ vậy? Anh chỉ thấy sao nói thế thôi mà! - Thằng đó xua tay cười.
Mình bực lắm rồi. Tự dưng bị thằng này đem ra làm trò đùa, cũng tức em Uyên vì kéo mình tham gia cái trò vớ vẩn này. Nhưng dù sao lỡ rồi, ẻm đang cần mình giúp đỡ, đã vậy thì diễn cho tới luôn.
- Thằng ngu nào vậy em? - Mình nhích ghế sát lại gần em Uyên, choàng tay lên vai kéo ẻm dựa vào người, miệng hỏi.
- Khang, từng là bạn trai cũ của em ở Cần Thơ, có kể với anh rồi đó. - Hơi bất ngờ trước hành động của mình, tuy vậy em Uyên vẫn ngồi yên, mặc mình làm gì thì làm.
- À, à... cái thằng bị em đá đít đó hả? Giờ lên đây tìm em, van xin tình yêu sao? - Mình gật gù.
- Van xin con c*c, muốn chết hả thằng chó? - Thằng Khang tức tối đứng dậy, tay cầm chai sting lên.
- Chết cmm, muốn chơi hả? Tao kêu đám anh em ngoài kia vô hốt xác mày bây giờ. Ở Cần Thơ dám lên đây láo với tao à? - Mình cũng bật dậy thủ thế, có gì nó đánh thì chạy, nhưng miệng vẫn nói cứng.
Nghe mình hù, thằng Khang hơi hoảng, mắt nó liếc liếc ra phía ngoài bãi giữ xe, tìm coi "đám anh em" của mình núp chỗ nào.
- Ỷ sân nhà hù dọa tao à? - Nó nhìn mình gầm gừ.
- Đâu có. Mày đàng hoàng thì tao chẳng làm gì mày cả, ngồi xuống đi. - Mình biết nó cũng ngán rồi, chỉ giữ thể diện nói thế thôi.
- Chuyện của tao và Uyên, đ*ó liên quan gì tới mày. - Nó ngồi xuống, để chai sting lên bàn.
- Sao không liên quan? Đây là người yêu mới của tôi, chuyện tôi với anh kết thúc rồi. Về đi! - Em Uyên cười khẩy.
- Em và nó có gì chưa? - Thằng Khang nhìn bọn mình dò xét.
...