rc; Hiền dịu dàng nói.
- Ủa ? Ăn sớm vậy cô, mới có 5h hơn mà ? – Nhỏ P ngạc nhiên.
- Ừ, trời còn chiều người ta mới đem lên được, chứ tối khó đem lắm, với lại 7h bắt đầu lửa trại rồi mà ! – Cô giải thích.
- Ý kiến chi cho mệt mà, có ăn là được rồi ! – Nhỏ Y ù khoái chí.
- Ừ, chuẩn ! – Thằng T hưởng ứng.
Tôi nằm vật vạ trên mớ ba lô quăng lộn xộn, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, giờ chả muốn ăn uống gì, chỉ mong tắm một phát cho thật sáng khoái, chứ sáng giờ người ngợm ghê quá.
- Chừng nào mới đến giờ tắm mậy ? – Tôi thì thào hỏi thằng L.
- Chắc khoảng 6h, nghe đâu sử dụng nhà tắm quân đội ! – Nó trả lời.
- Nhà tắm quân đội ? Khác bình thường chỗ nào ? – Tôi nhổm dậy ngạc nhiên.
- Chắc….tụi mình tắm bên trong, ở ngoài có sĩ quan canh chừng ! – Thằng L nhún vai đáp bừa.
- Con khỉ, dóc vừa thôi mày, sĩ quan nào rỗi hơi ! – Tôi nhăn mặt.
- Thế mày hỏi tao làm gì ? Hừ ! – Nó lắc đầu rồi bỏ sang chỗ khác.
Trời đã về chiều, nắng dần tắt đi, tôi ngồi trong lều nhìn ra phía sau trại, hướng những dãy núi xa xa đằng kia, mặt trời đỏ rực đang từ từ khuất sau những rặng núi cao. Không khí toàn khu trại đã bắt đầu xao nhẹ bớt, mọi người đang tất bật chuẩn bị cho bữa chiều.
Tôi ngồi thơ thẩn chút thì đã thấy những người hồi trưa lại đem cơm lên, thây kệ, ăn trước rồi tắm cũng được. Tôi tặc lưỡi nghĩ thầm rồi lò dò đi tới, lấy bừa một hộp rồi đưa mắt nhìn quanh xem Vy đang ở đâu, để có gì còn ngồi kế bên rồi được chia phần như hồi trưa, hề hề !
Nhưng dòm quanh quất một hồi tuyệt nhiên tôi không thấy Vy đâu hết, định tìm nhỏ H để hỏi thì nhỏ này cũng mất tăm, hỏi mấy đứa con gái khác thì bảo rằng ko biết. Tôi thẫn thờ, tự dưng em ấy đi đâu để giờ tôi ngồi….ngóng, ngồi một mình trệu trạo nhai cơm, chẳng buồn giỡn tếu táo nữa, và bọn thằng D cũng thế, tụi nó cắm đầu ăn cơm chả đứa nào nói gì, chắc có vẻ là thằng nào cũng mệt lừ cả ngày nay rồi.
- Ủa, thằng K đâu ? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Chẳng biết, nãy tao thấy nó với thằng Q đi đâu ấy ! – Thằng T lắc đầu đáp.
- À, nãy hai đứa mượn xe của cô chạy về nhà tắm rửa rồi ! – Cô Hiền đứng kế bên nói.
- Dạ…ơ , tụi nó biết chạy xe máy à cô ? – Thằng L ngơ ngác.
- Ừm, thì cô nghe hai ông tướng năn nỉ quá, Q nói là biết chạy xe máy ! – Cô trả lời.
- Cầu cho hai thằng nó…. ! – Thằng D lầm rầm trong miệng.
- Nói bậy không ! – Cô Hiền nhăn mặt cắt lời.
- Dạ…đâu, em cầu cho xe hết xăng, tụi nó dắt bộ chơi, hì hì ! – Thằng D nhanh miệng nói trớ sang cái khác.
- Ăn nhanh đi mấy đứa ! – Cô tiếp lời.
Theo lời cô Hiền, bọn con trai tụi tôi phải ăn nhanh để còn sang khu nhà tắm mà tranh thủ tắm rửa sớm, rồi về lại đây giữ đồ đạc trong trại để đến lượt nhóm nữ tắm.
Gì chứ giờ này nghe đến nước là tôi mừng rơn, chả muốn ăn nữa, tôi lựa thịt mà ăn rồi bỏ mứa hộp cơm, chạy vội vô lều mò trong ba lô lấy áo quần ra.
- Mày đi đâu đấy ? – Thằng L ngơ ngác.
- Đi tắm chứ đâu, lẹ lẹ tí nữa nhà tắm đông lên thì mệt ! – Tôi nói nhỏ.
- Ờ, đợi tao với ! – Nó gật đầu ngay tắp lự, xếp hộp cơm lại bỏ luôn.
Hai thằng tôi tranh thủ lúc bọn thằng D hãy còn đang giành cơm với nhỏ Y ù mà lẻn ra cổng trước, nhập bọn với tụi con trai của các lớp khác cũng đang lần lữa ra khu tắm nam.
- Hé hé, đợi cả ngày nay, giờ mới được tắm !
- Ờm, trời nóng quá chừng mà !
- Mà chẳng biết mấy nhỏ con gái tắm đâu nhỉ ?
- Thằng đê tiện, mày định dòm trộm à ?
- Đâu có, tao chỉ nói thôi mà, hề hề !
Tôi với thằng L chả biết xui xẻo thế nào mà đi trúng với cái bọn ất ơ trời ơi đất hỡi này, nói câu nào nghe chướng khí câu đó ngay, cơ mà tụi nó nói cũng có lý, nhỡ tí nữa có thằng nào nổi máu tà đạo thì có khi mò sang đó nhìn trộm cũng ko chừng.
- Ê mày, chắc khu tắm nữ phải cách xa khu tắm nam chứ nhỉ ? – Tôi thì thầm hỏi.
- Dĩ nhiên, ở gần cho tụi con trai nó chọc à ! – Thằng L đáp.
- Ờm, thế cũng đỡ lo ! – Tôi gật đầu.
- Mày lo ko nhìn trộm được à ? – Thằng L cà khịa.
- Dòm cái đầu gối tao nè ! – Tôi sầm mặt.
- Hề hề, nói thế thôi, chứ thằng trai nào mà mò sang khu nữ, lính bắn tỉa sẽ xử đẹp ngay ! – Thằng L nói tỉnh queo như đúng rồi.
- Có cả lính bắn tỉa nữa à ? – Tôi ngạc nhiên.
- Dĩ nhiên, doanh trại quân đội mà, lính gì cũng có ! – Nó nói chắc nụi.
- Thế nhỡ lính bắn tỉa leo lên cây, dùng ống ngắm dòm sang khu nữ thì mày tính làm sao ? – Tôi nheo mắt hỏi.
- Ờ…thì…chắc ko có lính bắn tỉa đâu, tao xạo đấy ! – Thằng L méo mặt.
- Hà hà, anh đã biết chú xạo ngay từ đầu rồi ! – Tôi cười khoái trá.
Đường xuống khu tắm nam cũng không xa lắm, cách khu trại của chi Đoàn 11A31 một đoạn rẽ sang phải là đến, đó là một khoảng sân lớn có tường xi măng cao bọc bốn phía chung quanh. Đập vào mắt tôi lúc bước vào là một hồ nước lộ thiên to và rộng, có dòng chữ Nước sinh hoạt ở bên trên, gàu múc nước được đặt xung quanh thành hồ, không gian tắm là các bức tường dựng xen kẽ ngăn ra thành từng buồng nhỏ. Chẳng đợi lâu, tôi với thằng L hành sự ngay, cầm gàu nước mà xối lia lịa, mát vô cùng tận.
- Hé hé, tất cả tránh ra !
- Ê, mày làm gì thế ?
- Nhảy vào bơi chứ làm gì, hỏi ngu !
- Được không ?
- Tao thấy có cấm đâu, hồ rộng thế này ko bơi hơi phí !
- Hê hê, thoải mái đi tụi bây !
Tôi sầm mặt rủa thầm trong bụng mấy cái thằng vô ý thức này, người ta ghi rõ là nước sinh hoạt thế mà tụi mày quăng nguyên cái thân tụi mày dơ òm thẳng vào hồ nước, rõ là chẳng biết tôn trọng người xung quanh, cầu cho tụi bây té lộn nhào hay hà bá rút cẳng hết đi cho rồi. Tôi nhăn mặt rồi lảng sang ngăn khác, đành hứng nước từ vòi chảy ra tắm đỡ, thằng L thì làu bàu một hồi thấy ko có tác dụng cũng đi sang phía tôi.
- Mấy thằng này mù chữ hay là mất dạy thế nhỉ ? – Tôi tức tối nói khi hai thằng tôi đã đi ra khỏi khu tắm nam.
- Kệ tụi nó mày ơi ! – Thằng L nhún vai đáp.
- Kệ thế quái nào được, ức chế bỏ xừ ! – Tôi đâm quạu đeo.
- Lúc nãy ra tao lén báo cho thầy chủ nhiệm 11A31 biết rồi, thầy bảo sẽ nói với các anh bộ đội đang gác gần đó, hà hà ! – Nó khoái trá nói.
- Tuyệt chiêu, anh phục chú rồi đó ! – Tôi mắt sáng rỡ, búng tay cái chóc.
- Chứ sao nữa ! – L đội trưởng phổng mũi cười tự mãn.
Cả ngày nay toàn mặc đồ thể dục với giày bata bít bùng, mồ hôi túa ra nóng bức khó chịu, giờ tắm xong bọn tôi phong trần như tây ba lô, cứ áo thun quần short thể thao với dép lào mà phang, đi tản bộ về trại mà cái mặt cười tươi hơn hớn vì cảm thấy mát rượi và thoải mái gì đâu.
- Hai thằng mày chơi bố láo, không chờ anh em nha ! – Bọn thằng T đi từ hướng ngược lại, nhăn mặt rủa.
- Hề hề, ai bảo ăn chậm ! – Thằng L cười nham hiểm.
- Chậm con khỉ, tụi mày ăn xong bỏ đi, tụi tao ở lại dọn rác chứ ai ! – Thằng C nhăn mặt.
- Ngày mai nhổ trại cho hai thằng mày tự xử nha con ! – Thằng D gằn giọng.
- Thôi, các chú đi tắm vui vẻ, giờ anh lên giữ trại dùm cho ! – Tôi cười cầu tài.
Về đến trại lớp, tụi tôi đến báo cáo với cô Hiền, rồi theo lời cô, tốp nữ mới lục tục kéo nhau đi sang khu tắm dành riêng, rồi cô dặn bọn tôi ở lại nhớ xem chừng đồ đạc ba lô cẩn thận, cô sang trại chỉ huy với các thầy cô khác để họp bàn gì đó, tụi tôi gật đầu cái rụp.
Thằng L cầm chai Lavie đi lòng vòng ngoài trước dạo mát, tôi ngồi trong lều nhìn ra ngoài, trời đã về cuối chiều, các khu trại đều đã bật điện lên theo đường dây câu nhờ nhau, tuy không gọi là sáng lắm nhưng cũng đủ nhìn đường, vì hầu hết đều thủ sẵn đèn bình. Bên 10A2 bật nhạc còn to hơn hồi sáng, vẫn là bản As long as you love me của Backstreet Boys, tôi khoái chí nghe lại dù chả hiểu gì sất ngoài nhớ lại đoạn dịch vừa biết hồi sáng, vả chăng bài này giai điệu nghe cũng hay.
Nền trời sẫm tối, màu xanh nhạt thường thấy nay đã chuyển sang màu xanh đậm pha lẫn những áng mây đỏ thẫm của buổi hoàng hôn, từng làn gió mát rượi thổi lá bạch đàn nghe xào xạc. Tôi khoan khoái vươn vai hít một hơi dài cảm khái, hồi hộp nghĩ thầm tối nay còn nhiều trò vui nữa, vì đi trại lúc nào ai cũng bảo buổi tối là vui nhất, được thức khuya cả đêm mà hát hò giỡn nhau chí choé.
Đang ngồi mường tượng ra cái hoạt cảnh lửa trại trong đầu thì tôi chợt nghe tiếng loạt soạt sau lưng chỗ hướng để ba lô của lớp, quái, thằng L vẫn còn đứng đằng trước cơ mà, cô Hiền thì sang trại chỉ huy, K mập với thằng Q thì về nhà chưa lên lại, bọn thằng T hãy còn ở khu tắm, tốp nữ thì vừa mới đi, hông lẽ là em Vy sao ta ? Tôi quay phắt lại, rồi thở phào nhận ra đó là Tiểu Mai, nàng đang lục tục gì đó với cái ba lô.
- Ủa ? Mai không đi theo nhóm nữ à ? – Tôi hỏi.
- Ừ…không ! – Nàng lắc đầu, ngần ngại đáp.
- Thế là…ở dơ luôn à ? – Tôi cười cười chọc.
- Vô duyên ! – Nàng nhăn mặt nói, rồi quay ngoắt đi.
Tôi định chọc Tiểu Mai thêm vài câu nữa, nhưng sực nhớ ra cái lần giỡn nhây với em Vy đã lãnh hậu quả thương đau cỡ nào rồi, thế là biết điều nín thinh, lại quay ra ngoài nhìn trời nhìn đất với nghe nhạc. Quái, cái thằng L này ngoài đó có gì mà nó cứ thích lẩn thẩn bên ngoài suốt, vô lều ngồi có phải đỡ mỏi chân không ? Tôi làu bàu trong bụng, định rủ thằng này vô tán dóc chơi thì Tiểu Mai từ đằng sau thỏ thẻ :
- N nè, về nhà với mình chút đi !
Tôi quay lại nhìn nàng rồi á khẩu mất cả lúc, nhất thời không biết nói gì luôn !
----------------------------
Chap 119 :
Trước mắt tôi, Tiểu Mai ánh mắt đầy vẻ lo lắng, đôi môi mấp máy như có gì đó hoảng hốt, như muốn nói rồi lại thôi, tôi đâm ra bối rối vì ko hiểu mô tê gì sất.
- Sao…sao vậy ? Sao phải về nhà ? – Tôi ngơ ngác hỏi.
- Mình ko muốn ra đó… ! – Nàng ngần ngại nói.
- Là ra đâu ? – Tôi thắc mắc.
- ……. ! – Nàng im lặng, đưa mắt nhìn ra hướng đi của tốp nữ khi nãy.
- À….ko muốn…đi chung à ? Sao phải thế ? – Tôi hỏi ngu, thiếu tế nhị vô cùng.
- Thì…không muốn mà ! – Tiểu Mai nhăn mặt, lắc đầu nguầy nguậy.
- Ừm, vậy thì thôi. Thế thì về nhà cũng được ! – Tôi nhún vai đáp.
- N đi với Mai đi ! – Nàng nài nỉ.
- Èo, đang ở trại mà, giờ về đó xa lắc ! – Tôi rụt cổ từ chối.
- ……… ! – Tiểu Mai nhìn tôi như dỗi.
- Ý N là….ko phải ko muốn về…mà là…về bằng gì kìa ? Có mỗi cái xe máy của cô Hiền thì thằng K lấy mất rồi ! – Tôi lúng búng viện lý do.
- Chú mình sắp lên đón rồi, có xe mà ! – Nàng vội nói.
- Ớ…sao Mai biết ? – Tôi ngớ người.
- Mình vừa gọi điện về nhà cô mình rồi, cô mà hồi ở trong viện với N ấy ! – Nàng tiếp lời.
- Ở đây….lấy gì mà gọi ? – Tôi lại hỏi.
- Thì điện thoại di động, nè ! – Tiểu Mai chìa ra cái điện thoại LG nhỏ xíu, nhăn mặt đáp.
- Wao, có di động luôn, sướng nha ! – Tôi khoái chí, quên mất chuyện đang nói.
- Đi, chú mình sắp lên đón rồi ! – Nàng lại nói tiếp, tay nắm cái ba lô.
- Thì…Mai đi đi, có chú rồi mà, N đi chi nữa ! – Tôi trố mắt ngạc nhiên.
- Ôi….N dẫn mình ra đó thôi cũng được ! – Tiểu Mai thở hắt ra.
- À, bây giờ vầy, Mai ra cổng, xong đi thẳng theo đường trống ấy, chừng nào gặp trại của 12A30 thì quẹo phải, đi thêm một đoạn nữa chỗ đường có trồng cây bạch đàn ấy, khoảng vài phút là ra đường lớn thôi ! – Tôi hăng hái chỉ đường, đưa tay vẽ trong không khí.
- ……….. ! !!
Chẳng dè Tiểu Mai bặm môi nhìn tôi như giận, rồi đứng dậy khoác ba lô đi thẳng 1 mạch ra cổng luôn, tôi ngẩn ngơ ngồi đơ ra vì bất ngờ.
- A…này, để N đi theo cho… ! – Tôi lật đật phóng ra lều chạy theo.
- Thôi, mình tự đi được ! – Nàng lắc đầu rồi bước tiếp.
- Ây dà, đi chung cho vui, đường tối lắm ! – Tôi nói như gấp – Đưa ba lô N cầm cho !
- Không ! – Nàng lách người ra.
- Đi mà,….năn nỉ đấy…đi 1 mình…ma nó bắt cho bây giờ ! – Tôi chuyển sang năn nỉ ngay tắp lự, dù trước đó rõ ràng là chả muốn đi chút nào.
- Thật không ? – Tiểu Mai nhìn tôi hỏi.
- Ừ, muốn đi thật mà ! – Tôi cầm lấy balô nàng.
- Ừa, vậy ha ! – Cuối cùng nàng cũng cười trở lại, tôi thở phào nhẹ nhõm.
- À…đợi N chút ! – Rồi tôi phóng ngược lại chỗ thằng L đang đứng nhìn.
- Ê chú ! – Tôi đập vai nó.
- Gì mậy ? – Thằng L hỏi.
- Tí….Vy có lên, hỏi tao đâu thì nói tao đi với anh tao có việc nghe mầy ! – Tôi vừa nói vừa dáo dáo dòm xung quanh.
- Ờm, còn xem thành ý của mày sao đã ! – Nó vờ vuốt râu cười đểu.
- Hơ…được rồi, coi như tao nợ mày một lần, thế đi nhá ! – Tôi lắc đầu cười khổ.
- Ờ, đi thong thả ! – Thằng L khoái chí đáp.
- Đi thôi ! – Tôi lại chạy ra chỗ Tiểu Mai đứng.
- Ừa ! – Nàng mỉm cười.
6h chiều, khu trại đầy những ánh đèn và người đi xung quanh, có trại còn thấy cả khói bếp, tôi ngửi mùi thịt nướng thơm phức mà nghe bụng kêu rột rột. Hai chúng tôi lách qua những cổng trại, chốc chốc tôi lại quay nhìn sang đằng sau xem Tiểu Mai có kịp theo không, vì giấc này nhìn từ sau lưng ai cũng hao hao nhau do ánh đèn neon mập mờ, toàn mặc đồng phục thể thao trường mà lại đông đúc những người là người.
- Này, coi chừng lạc ! – Tôi quay lại nói.
- Ừ, ko lạc đâu ! – Tiểu Mai cười cười, tay níu cái ba lô tôi đang đeo sau lưng.
- À, thông minh ! – Tôi gật đầu tấm tắc khen.
Ngang qua trại 12A2, tôi đưa mắt láo liên dòm, nhãn lực hoạt động hết công suất chỉ mong thấy được ông anh đang ở đâu mà còn biết đường né, chứ giờ gặp ổng lại lôi thôi thì khổ. Kia rồi, ổng đang đứng gần sát cổng, vẻ như là loay hoay gì đó với nồi lẩu, kế bên là bà chị hồi sáng đang ôm rổ rau, hai anh chị ra chiều quấn quýt nhau lắm.
- Nhanh, đi qua đây ! – Tôi kéo tay Tiểu Mai đi vòng qua trại sau.
- Gì vậy ? – Nàng ngạc nhiên.
- Né ông anh chứ gì ! – Tôi nhăn mặt đáp.
Qua được ải ông anh, trên đường đi tôi lại phải ngưng thầm giới bị xem có gặp…em Vy , chứ để bị bắt gặp thêm lần này nữa thì có nằm mơ tôi cũng ko dám nghĩ đến chuyện được em ấy bỏ qua. May phước làm sao mà đến tận lúc qua khỏi cổng trại của 12A30 hai đứa tôi vẫn không chạm mặt Vy, tôi dự là em ấy chắc đang bận rộn ở trại chỉ huy rồi, mà trại chỉ huy so với chỗ này thì xa tít tận đằng sau lưng.
Đến đây thì tôi yên tâm tháo ba lô ra xách tay, lững thững đi trên con đường đất mà lúc sáng ngồi xe ngang qua. Cơ mà bây giờ thì tôi cảm thấy quyết định đi chung với Tiểu Mai là đúng đắn nhất rồi, vì con đường này buổi tối thì nhìn nó cứ mập mờ làm sao ấy, hai bên đường là hai hàng bạch đàn đang rủ lá xuống, gió thổi vi vu làm cành lá cứ ngả nghiêng phất phơ, khung cảnh trước mặt chỉ dựa vào ánh trăng le lói chiếu xuống mà nhìn, khung cảnh quỷ dị âm ty như trong mấy phim ma tôi từng xem. Lúc này tôi là con trai mà đi một mình thì cũng ớn chứ đừng nói thân con gái như Tiểu Mai, biết vậy lúc nãy rủ thêm thằng L đi chung tán dóc cho đỡ…sợ, nhưng cũng ko được, nó phải ở lại giữ trại, tôi thầm lắc đầu kêu khổ, lạy hồn đừng có thằng nào chơi ác nhát ma ngay lúc này, vì cái tình hình như vầy mà ai cầm tấm vải trắng phất phơ qua lại thì tôi chắc cũng hồn vía lên mây mà co giò chạy biến quá !
- Thấy chưa ? Đường tối vầy mà nãy đòi đi 1 mình ! – Tôi lớn gan nói cứng.
- Hứ, có người định để đi 1 mình chứ đây có muốn đâu ! – Tiểu Mai bĩu môi.
- Thì…giờ đi hai mình rồi này, nói gì nữa ! – Tôi tắc tị, gãi đầu đáp.
- Hì hì, mình nào dám nói gì ! – Nàng cười cười, nhẹ vuốt tóc.
- À mà, nhỡ…có ma thật thì sao nhỉ ? – Tôi cười nham hiểm nhìn nàng.
- Không…có đâu ! – Tiểu Mai rùng mình.
- Dám lắm, có khi nó đang lơ lửng trên cây ấy ! – Tôi cù nhây.
- Không sợ ! – Nàng ngước mặt đáp.
- Xạo, sao ko sợ ? – Tôi cười giễu.
- I’m following you, nothing can scare me now ! – Nàng khẽ nói.
- Là sao ? Dịch ra đi ! – Tôi ngớ người.
- Là…có gì thì N chịu trước, đỡ đạn dùm, hi hi ! – Tiểu Mai khúc khích cười.
- Hự, còn lâu à, chạy trước thì có ! – Tôi rụt cổ.
- Bleu, níu lại luôn chứ ở đó mà cho chạy ! – Nàng đẩy vai tôi.
Chuông điện thoại Tiểu Mai chợt vang lên, tôi nghe giai điệu như hồi trước, khi tôi ở lại nhà nàng được đàn cho nghe, là bản River flows in you quen thuộc.
- Dạ, con gần ra tới rồi, cậu đợi con chút nha ! – Nàng nghe máy, vẻ như người chú đã đến nơi và đang đợi phía trước.
- À, N đâu về nhà với Tiểu Mai được ! – Lát sau tôi giật mình nói.
- Sao vậy ? – Nàng rầu rầu hỏi.
- Thì…chú Mai chở về rồi, N lấy gì mà về, hông lẽ tống 3 ? – Tôi đáp.
- Đâu sao, xe 4 chỗ mà ! – Nàng trả lời.
- Ra vậy, mà Mai cứ về đi, N ở lại trại ! – Tôi tiếp lời.
- Nãy N bảo về chung rồi mà ! – Nàng ngạc nhiên.
- Thì ý là dẫn Mai ra đường lớn thôi ! – Tôi nhún vai nói.
- Ừm…. ! – Tiểu Mai buồn buồn, ỉu xìu đáp.
Tôi thật tình là cũng muốn về nhà với Tiểu Mai như ban đầu lắm, nhưng càng nghĩ lại càng thấy ko nên dây quá sâu vào, vì hầu như lần nào tôi đi với Tiểu Mai thì y như rằng bữa sau là gặp rắc rối với em Vy. Nhưng vừa nghĩ đến đó, tôi lại giật mình, bỏ xừ rồi, thế này hông lẽ tí nữa tôi đi một mình hết con đường này về lại trại, tôi ngoái đầu lại nhìn thì thấy tối hun hút, khu trại ở phía trên giờ chỉ còn thấy những ánh đèn lấp ló khuất giữa rừng bạch đàn. Tiêu rồi, nãy giờ đi hai người tôi còn mạnh mồm, chứ tí nữa đi một mình thì có mà run như cầy sấy cho xem, không phải do tôi nhát, mà là tại…cái khung cảnh âm u ghê rợn ban tối này nó…nhát tôi.
Đến đây tôi bắt đầu chuyển sang nghĩ một lí do hợp lí để về nhà Tiểu Mai, ít ra tí nữa đường lên vẫn còn đi được hai người, bắt chuyện cho đỡ…cô đơn, não bộ hoạt động như máy tuốt lúa, và cuối cùng cũng có…gạo ra lò.
- À, đổi ý rồi, để N về nhà Mai luôn ! – Tôi mừng rơn nói.
- Thật à ? – Nàng ngạc nhiên.
- Ừm, sẵn về mua thêm mớ Sting lên tối uống ! – Tôi đưa ra ngay lí do vừa nghĩ được.
- Sting hoài…tối pha trà cho mà uống ! – Tiểu Mai bĩu môi đáp.
- Thì…mua lên cho bọn thằng L nó uống ấy mà ! – Tôi dóc tổ nhanh như máy.
- Ừa, hì ! – Nàng cười tươi gật đầu.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, thế này là một tên trúng hai con nhạn, vừa có Sting uống vừa tí nữa lại đi hai người cho đỡ mất vía, tự dưng cười xoà rồi búng tay cái chóc mặc cho Tiểu Mai ngơ ngác cạnh bên, ôi sao mà tôi phục tôi quá đi !
Chap 120 :
Chốc sau, ra đến đường lớn tôi đã thấy chú của Tiểu Mai đứng đợi cạnh chiếc xe Camry màu đen tuyền, tự dưng tôi đâm ra chột dạ đi chầm chậm. Chú của nàng nhìn qua có vẻ đã đứng tuổi như ba Tiểu Mai, nhưng khác là ở chỗ trông ông nghiêm nghị hơn, dáng người quắc thước và có hơi khuôn khổ, như tôi thường thấy ở các vị doanh nhân hay là nguyên thủ quốc gia trên tivi.
- Chú đợi con lâu chưa ? – Tiểu Mai tươi cười chào.
- Ừm, cũng chưa lâu lắm ! – Chú ấy gật đầu.
- Dạ, con chào chú ! – Tôi lễ phép cúi đầu, cũng bắt chước Tiểu Mai gọi ông ấy là chú.
- Bạn con đó ! – Nàng chìa tay về phía tôi giới thiệu.
- Ừm, vậy… ? – Chú ấy thắc mắc.
- Cũng về nhà mình luôn, con mời, hì ! – Tiểu Mai nói.
- Vậy hai đứa lên xe đi ! – Chú khoát tay rồi mở cửa xe.
Tiểu Mai ngồi ghế cạnh ghế tài xế, và người lái dĩ nhiên là chú nàng, tôi đâm ra hơi lạc lõng vì một mình nguyên băng sau, và không khí trong xe từ lúc đi đến giờ vẫn im thin thít như họp chi bộ. Tôi ngồi yên tựa cằm nhìn ra cửa sổ vẻ như phong cảnh bên ngoài đẹp lắm, dù rằng thực chất tối thui chả thấy cái quái gì cả, chốc chốc lại thấy Tiểu Mai quay xuống nhìn tôi mỉm cười, tôi cũng gật đầu lại ý bảo “ không sao, đang rất tự nhiên, chẳng có gì đâu “, dù trong bụng đang lầm rầm cầu cho chú nàng mở nhạc hay nói gì đó để tôi đỡ bớt cái cảm giác tại tôi mà hai người nhà họ thấy bất tiện.
- Chuyện quan trọng vậy mà con cũng quên cho được ! – Lát sau, ông chú thở dài rồi tặc lưỡi nói nhẹ nhàng.
- Lúc sáng con đi vội quá nên quên khuấy đi mất ! – Tiểu Mai trả lời.
- Ừm, lần sau phải kiểm tra lại kỹ chứ ! – Chú ấy tiếp chuyện.
- Dạ, con nhớ rồi ! – Nàng gật đầu đáp.
- Hay cứ như lời cô con đi, mỗi ngày gọi điện nhắc cho con khỏi quên ! – Chú đề nghị.
- Được mà, con không sao đâu, có mỗi hôm nay gấp quá nên mới không nhớ, chứ mọi ngày vẫn vậy mà ! – Nàng trả lời.
- Chứ con mà có chuyện gì thì cô cậu thật chẳng biết ăn nói sao với ba con nữa ! – Chú ấy nói.
- Dạ…. ! – Tiểu Mai lí nhí nói như thở.
Đối thoại mới được dăm ba câu thì hai người lại im lặng như trước, tôi nãy giờ ngồi vểnh tai lên hóng chuyện hai người nói mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, mong cho mau đến nơi để hỏi Tiểu Mai xem rốt cuộc là hai người vừa nói gì mà cứ như úp úp mở mở.
Xe bon bon chạy tầm 20 phút thì tôi nhận ra đã về lại đến nội thành, lúc ngang qua đường vào nhà, tôi thầm tự hỏi ko biết giờ này mẹ tôi đang làm gì, để tí tranh thủ mượn xe đạp của Tiểu Mai chạy về chút cho mẹ mất ngờ chơi.
Ít phút sau, xe dừng lại trước căn nhà có cánh cổng sắt màu đen quen thuộc, tôi mở cửa cầm ba lô bước xuống xe.
- Vậy… ! – Chú ấy bước ra, nhìn tôi hỏi.
- Dạ….sao cơ ? – Tôi cũng ngơ ngác.
- Không sao đâu chú, N qua nhà con mấy lần rồi ! – Tiểu Mai nhoẻn miệng cười.
- Ừm, vậy hai đứa vào nhà đi, chút chú qua đón ! – Chú ấy gật đầu – Giờ chú về lại bên nhà một chốc !
- Dạ, khoảng 30 phút sau chú qua là vừa ! – Tiểu Mai nói.
- Ừm ! – Rồi chú ấy lái xe đi.
Tôi bước vào nhà, đặt balô nàng lên bộ salon phòng khách rồi ngồi phịch xuống ngước mắt nhìn, hổng dè ít phút trước còn ở trên khu trại toàn cây với đất, vậy mà giờ đã an toạ trong nhà, mà lại chẳng phải là nhà mình.
- N ngồi chơi chút ha ! – Tiểu Mai nói rồi đi ra đằng sau.
- À này, cho N mượn xe đạp chút đi ! – Tôi vẫn ko quên nhiệm vụ.
- Ừm, mua Sting à, hì hì ! – Nàng cười tủm tỉm.
- Ờ ! – Tôi nhún vai đáp.
- Vậy…N cầm chìa khoá nhà đi, rồi khoá ngoài, chừng nào về mở cổng, khỏi mất công đợi mình ! – Tiểu Mai chìa chùm chìa khoá ra.
- Sao mà phải đợi ? – Tôi thắc mắc hỏi.
- Thì…cứ vậy đi, hỏi hoài ! – Nàng đẩy vai tôi.
- Lỡ N nhốt Mai trong nhà luôn thì sao ? – Tôi dắt xe ra rồi kéo cổng lại.
- Thách đấy ! – Nàng nguýt dài.
- Hề hề, tí nữa gọi ko ai mở lại bảo sao ! – Tôi cười nham hiểm.
- Cùng lắm…ở nhà ngủ luôn ! – Nàng lè lưỡi trêu.
- Èo, thôi N đi chút, vào đi ! – Rồi tôi chốt khoá ngoài cổng lại.
Ra lại đến đường NTT, tôi co giò phóng thật nhanh về nhà, dự là sẽ hù mẹ tôi rằng tôi vừa đạp từ rừng 482 về lại đến đây, rồi sẵn coi tủ lạnh còn Sting không hốt luôn một thể. Nhưng hình như vừa từ trên rừng về lại thành phố, cái đầu chưa thích nghi kịp hay sao ấy, tôi dự sai lung tung beng. Về đến nhà thì đã thấy cửa trước khoá ngoài, dòm vô trong thì điện tắt tối om, tôi ngớ người một lúc rồi mới giật mình nhớ ra, tối thứ 6 nào mẹ tôi cũng sang nhà bà ngoại đến gần 10h mới về.
Tặc lưỡi tiếc một hồi, tôi quay xe chạy sang tiệm tạp hoá trong xóm định mua Sting đỡ cũng được, dè đâu lúc dừng lại hét 10 chai rồi thì mới giật mình quên mất là tiền tôi để trong ba lô, mà cái ba lô thì ở trên khu trại mất tiêu rồi còn đâu.
- A khoan, cho con lấy….2 chai thôi bác ơi ! – Tôi lật đật nói.
- Sao tụt nhanh thế ? – Bác Ba đậu đường mở tủ kem ra cười cười.
- Dạ…con quên đem tiền, bác cho con thiếu 2 chai này nha ! – Tôi gãi đầu, vì là tiệm quen nên có thể mua thiếu được, nhưng chỉ dám thiếu 2 chai, chứ 10 chai thì có mà ăn chổi ngay không chừng.
- Ừm, vậy của con nè ! – Bác ấy gói 2 chai lại vào bọc nylon rồi đưa ra.
Tôi nhìn 2 chai Sting mà thở dài ngao ngán, thế này thì bõ bèn gì chứ, nốc một hơi đã hết nửa chai rồi. Lẩn thẩn chạy vài vòng vừa canh đồng hồ cho còn khoảng 5 phút theo giờ hẹn thì tôi mới đạp về lại nhà Tiểu Mai.
- Ôi, tưởng nhốt thật rồi chứ ! – Tiểu Mai ngồi ở phòng khách nói khi thấy tôi bước vào, áo quần tươm tất nở nụ cười xinh tươi, vẻ như nàng vừa tắm xong, vì tóc hãy còn ướt.
- Giỡn mà, hì ! – Tôi gãi đầu ngồi xuống.
- Ơ…mua cho cả nhóm mà sao có 2 chai vậy ? – Nàng ngơ ngác nhìn bọc 2 chai Sting tôi để trên bàn.
- À…quán hết Sting rồi, còn có 2 chai ! – Tôi lắc đầu.
- Quán mà hết ? – Nàng hỏi.
- Ừ…hình như có tiệc tùng gì ấy, nghe đâu người ta đặt…vài chục két luôn ! – Tôi dóc tổ.
- Ghê, mà người ta cũng tốt ha ! - Tiểu Mai nhún vai nói.
- Sao mà tốt ? – Tôi ngẩn người.
- Thì mua vài chục két mà chừa lại 2 chai cho N, không tốt là gì ! – Nàng nheo mắt nhìn tôi cười tủm tỉm.
- Ờ….tốt mà… ! – Tôi đần mặt ra, cảm thấy vừa rồi hình như nói láo hơi quá đà.
Hai đứa ngồi đợi chút thì đã có tiếng còi xe vang lên bên ngoài, biết là chú của Tiểu Mai đến đưa lên trại lại, tôi vội xách ba lô ra ngoài, nàng khoá cổng rồi ngồi vào xe.
Dọc đường lên, không khí cũng y chang khi nãy, trong xe chả ai nói với ai câu nào, vẻ như Tiểu Mai ko thường xuyên nói chuyện với chú nàng cho lắm, hoặc cũng có thể là chú ấy tính tình nghiêm khắc, chẳng bù với người cô của nàng, lúc nào cũng tươi cười dễ chịu.
Vòng lên hình như đi nhanh hơn, tôi dòm đồng hồ mới 15 phút đã thấy lại con đường dẫn vào khu trại 482 phía trước qua cửa sổ, rồi hai đứa mở cửa bước xuống.
- Vậy chú về nhé ! – Chú ấy hạ kính xe xuống.
- Dạ, con cảm ơn chú ! – Tiểu Mai cười đáp.
- Con chào chú ! – Tôi cũng cúi người chào cho phải phép.
Và sự thật trước mắt lại chứng minh tôi dự sai thêm lần nữa, con đường đất dẫn vào rừng 482 giờ này đã được bật đèn từ các trụ điện cao dọc theo hàng bạch đàn hai bên, tuy không sáng lắm nhưng đủ để thấy hướng đi, và quan trọng là bớt âm u thấy rõ.
- Chà, có đèn vậy mà lúc nãy không chịu bật ! – Tôi làu bàu vừa đi vừa nói.
- Chắc lúc nãy chưa đến giờ ! – Tiểu Mai đáp.
- À, mà lúc nãy trên xe, chú ấy nói Mai quên gì vậy ? – Tôi sực nhớ ra chuyện khi nãy, vội tò mò hỏi.
- ….Không có gì đâu ! – Nàng lắc đầu không trả lời câu hỏi của tôi.
- Ừm… ! – Tôi nghĩ không hỏi nữa mặc dù rất muốn biết, Tiểu Mai đã không nói rồi thì tôi cũng ko có quyền gì gặng hỏi nàng được.
Con đường đất dẫn lên khu trại dường như ngắn lại, đi một chốc tôi đã thấy gần đến nơi, gió thổi mát rượi, tôi khoan khoán hít một hơi dài cảm khái, bất chợt cảm nhận được một hương thơm rất dễ chịu nhẹ thoảng trong gió, lan toả theo khứu giác rồi lắng đọng lại đầy mê hoặc. Tôi tò mò, thắc mắc vì lúc nãy cũng đi trên đường này mà đâu có nghe hương thơm này, thế là không chín thì mười, tôi lò dò đi gần Tiểu Mai hơn, vờ…quay sang nhìn rồi khẽ hít vào, quả đúng rồi, từ mái tóc đang xoã ra của nàng phảng phất hương thơm dịu ngọt nhưng không nồng nàn như các loại nước hoa khác mà tôi từng biết, mà rất tao nhã và quý phái, cứ như….èo, đến đây tôi quả thật không biết phải miêu tả làm sao cho đúng, nhưng có lẽ từ “ thanh khiết “ là từ duy nhất tôi có thể nghĩ ra trong lúc đó.
- Tiểu Mai này ! – Tôi khẽ hỏi.
- Gì thế N ? – Nàng nhìn tôi.
- Mai…dùng nước hoa gì vậy ? – Tôi lúng búng, gãi đầu liên tục vì đây là lần đầu tiên tôi hỏi một câu như vậy.
- N muốn biết à ? – Nàng tủm tỉm cười.
- Ừm…nghe thơm…mà lạ quá, kiểu kiểu sao ấy.. ! – Tôi đâm ra bối rối, nhưng trí tò mò lại vượt hơn hẳn.
- Bí mật, hì ! – Tiểu Mai nháy mắt trả lời.
- Ơ…. ! – Tôi ngớ người vì hụt hẫng.
- Chưa đến lúc thích hợp để nói đâu ! – Nàng mỉm cười bí ẩn.
- Chứ lúc nào thì hợp ? – Tôi hỏi dồn.
- Tuỳ N quyết định lúc đó ! – Nàng thở hắt ra nhìn xa xăm đáp.
- ……… ! – Tôi cứng họng chẳng biết nói gì, lắc đầu bước đi tiếp.
Buổi tối ngày hôm ấy, trên con đường đất đỏ dẫn vào khu trại của tiểu đoàn 482, tôi lấy làm thắc mắc khôn nguôi vì hai điều bí mật mà Tiểu Mai nhất quyết không tiết lộ. Một trong hai điều đó, sau này khi đã đến lúc thích hợp theo lời nàng, tôi có hỏi và nhận được đáp án cũng đầy bí ẩn và mê hoặc không kém, chỉ biết cười xoà đến gọi là chịu với nàng, và điều còn lại, mãi đến 5 năm sau tôi mới biết được câu trả lời là như thế nào !
Chap 121 :
Lát sau hai đứa tôi đã vào lại khu trại của trường, không khí vẻ như tất bật hẳn lên khi mọi người í ới gọi nhau chuẩn bị mọi thứ cho nhanh rồi đi về phía khu đất trống ở bìa rừng, nơi được chọn làm sân khấu cho tiết mục đốt lửa trại. Ngang qua một vài lớp, tôi thấy có vài học sinh đang khoác lên mình loại trang phục hình như được làm bằng lá cây các loại, nhìn y chang…tarzan thứ thiệt.
- Làm gì mà mấy người đó mặc áo lá vậy Tiểu Mai ? – Tôi tò mò quay sang hỏi nàng.
- Cũng ko biết nữa, chắc là hoạt động biểu diễn hay trò chơi gì đó ! – Nàng lắc đầu đáp.
- Lớp mình có vụ này không nhỉ ? – Tôi thắc mắc.
- Chắc là có, nãy giờ thấy lớp nào cũng có người như vậy hết ! – Nàng trả lời.
Quả thật là đúng như vậy, khi chú tâm quan sát kỹ hơn, tôi nhận thấy hầu như ở trại nào cũng có tầm 2 người đang khoác trang phục lá lên mình.
- Đi nhanh thôi, giờ này chắc lớp mình cũng tập trung lại rồi đó, còn ra chỗ đốt lửa trại nữa ! – Tôi háo hức giục, phần vì muốn về trại cho nhanh để gặp em Vy.
- Mới 7h hơn thôi N ơi, nghe đâu đến 8h mới bắt đầu mà ! – Tiểu Mai vừa bước đi vừa gọi với theo sau.
Cái số tôi nó xúi quẩy hay sao ấy, cứ vừa vội lên là y như rằng gặp kỳ đà cản mũi, đi qua khu trại của 12A2, tôi lại quên khuấy đi mất chỗ đó đang có ông anh bá đạo hiện diện, cứ xăm xăm đi ngang luôn qua cổng mà không nhớ là mới hồi trưa ổng còn thề non hẹn biển rằng sẽ đến thăm tôi thêm đợt nữa.
- Hiền đệ, em dâu, hai đứa đi đâu đấy ? – Ông anh tôi từ trong bước sấn ra.
- Ớ…. ! – Tôi ngớ người vì bất ngờ bị túm cổ áo lại.
- A…không…có, em…em vừa về nhà ! – Đôi má Tiểu Mai hồng lên, nàng lùi lại như phản xạ, bối rối trả lời.
- Thế ra…thằng này nó cũng về nhà em luôn à ? – Ông anh tôi ngơ ngác.
- Dạ…thì… ! – Tiểu Mai do dự.
- Không có, đệ về nhà mình mà ! – Tôi nhăn mặt xốc lại cổ áo.
- Láo ! Giờ này mẹ vô nhà ngoại rồi, mày về ai mở cửa cho mà vào ? - Ổng hất hàm.
- Thì….thì ko có vào nhà… ! – Tôi giật thót người.
- Vậy chứ đi đâu lúc này ? - Ổng nheo mắt nhìn hai đứa tôi.
- Về…à…về mua thêm Sting dâu ! – Tôi đâm quíu, nói đại lí do vừa nghĩ ra, rồi ngay sau đó tự rủa mình ngu ngốc vì hớ lời.
- Ối chà chà ! – Ông anh tôi xoa tay cười rồi nói tiếp. – Em về trại trước đi Mai, anh nói chuyện với tiểu đệ chút !
- Dạ… ! – Tiểu Mai cúi đầu khẽ chào, kịp nhìn tôi ái ngại.
- Ừ…balô nè ! – Tôi chìa balô lại cho nàng.
Đợi Tiểu Mai đi rồi, ông anh mới kéo tôi vào trong cười gằn :
- Hây dà, hình như khuya nay là huynh đây sẽ tham gia Trò chơi lớn thì phải !
- Thì sao ? – Tôi trố mắt ngơ ngác hỏi.
- Thì sẽ phải tập trung lại ở trại chỉ huy, mà nghe đâu bí thư các lớp lúc đó cũng có mặt ở đó luôn chứ nhỉ ? - Ổng nheo mắt tiếp lời.
- Là…sao ? Gì cơ ? – Tôi vẫn chưa hiểu thêm gì sất.
- Nhỡ lúc đó…anh lỡ lời gì với bé Vy của chú, đại khái như là vừa nãy chú mới về nhà em Mai thì sao ta ? - Ổng cười nham hiểm.
- Sặc, đừng có đốt nhà, chơi gì kỳ vậy ! – Tôi thiếu điều muốn ngã bổ ngửa ra sau vì khiếp đảm.
- Thì thế, nên giờ phải xem thái độ của chú như nào đã ! – Ông anh tôi khoanh tay lại vênh mặt khệnh khạng nói.
Vài phút sau màn chia tay thắm thiết tình cảm huynh đệ một nhà với cảnh tượng ông anh tôi đứng vẫy tay chào tạm biệt cười tươi rói, tôi lểu thểu lết thân ra khỏi trại 12A2, mặt chảy dài ra vì tiếc nuối 2 chai Sting vừa mua tí nữa phải đem cống nạp để bịt miệng dư luận, miệng không ngớt lầm bầm rủa thầm cho tí khuya chơi trò chơi lớn cầu cho lão anh tôi chạy vấp hột mít té sái quai hàm đi cho rồi. Đúng là cướp cạn mà, thế là tối nay 2 chai Sting còn trong balô trữ từ sáng sẽ vẫn mãi là 2 chai, giờ về lỡ mà thấy đứa nào ngồi ngay cái balô của tôi mà tay cầm chai Sting nào thì dám tôi chết đứng như Từ Hải giữa trận tiền lắm ấy chứ.
Nhưng tôi không chết đứng như Từ Hải, mà là trơ ra như tượng đá vì vừa lò dò về tới chỗ trại của lớp thì đã thấy em Vy đang đứng tán chuyện với nhỏ H ngay cổng trại, và vừa thấy tôi thì em ấy đã đưa ánh nhìn sắc lẻm sang khiến tôi bất động ngay tắp lự.
- Hừ, vui nhỉ, đi đâu giờ mới về ? – Vy bước tới hỏi.
- À…thì…đi với ông anh N ấy mà ! – Tôi gãi đầu đáp, thầm kêu khổ vì sau ông anh là lại đến em Vy hỏi cung.
- Hay là lại đi với Trúc Mai ? Nãy giờ đâu có thấy hai người ở đây ! – Em ấy lườm tôi.
- Bậy, làm gì có ! – Tôi lắc đầu khó chịu trả lời.
- Chứ sao vừa nãy Vy xuống trại 12A2 đưa tin cho bí thư bên đó thì có gặp anh trai N vẫn còn ngồi trong lều mà, mình hỏi thì anh ấy nói là N đi chung với Mai mà ! – Vy nói nhỏ nhẹ mà tôi nghe như s...