/>
Mình bắt đầu lớn tiếng.
Chị im lặng một hồi lâu, rồi nói nhỏ:
- Chị biết T lo cho chị, nhưng mà có gì từ từ nói chị nghe, sao nạt nộ chị dữ vậy...
Mình cũng kịp nhận ra sai trái, cơ mà lúc này khói bốc lên đầu rồi, hối cũng chả kịp.
- Chị còn ngây thơ lắm chị biết không? Thằng đó là thằng cáo già, dân chơi. Nó tán chị để qua đường thôi, không yêu thương thật lòng gì đâu.
Xả xong một tràng, mình đùng đùng đi lên lầu. Chị vẫn im lặng đứng đó rửa chén...
Mình lên phòng mở máy xem phim, vặn âm thanh to hết cỡ. Nhưng ngồi xem phim mà đầu óc cứ nghĩ lung tung, phim hết lúc nào cũng chả biết . Nhìn đt thì gần 9h rồi. Mình thấy hối hận quá, chị đâu có lỗi gì, tất cả là do thằng cờ hó kia dụ dỗ, nói ngon ngót lừa gạt chị . Nghĩ chắc giờ này chị lên phòng rồi, mình bước ra, định bụng sẽ qua xin lỗi chị chuyện khi nãy mình hơi nóng .
Nhưng vừa đi đến phòng chị, chưa kịp gõ cửa thì mình nghe tiếng chị cười nói bên trong . Ba mẹ mình vẫn đang xem tivi dưới nhà, chị nói chuyện với ai nhỉ? Mình áp tai vào nghe lén. Thì ra chị đang nói chuyện qua dt, chị xưng em, gọi thằng nào là anh, còn nghe chị hỏi nó sắp đi ngủ chưa nữa, quan tâm vãi .
Mình dẹp mấy lời xin lỗi tập nãy giờ qua một bên, bỏ về phòng. Chị không nói chuyện với thằng nông dân trí thức đó thì còn ai khác vào đây . Cả đêm mình nằm trằn trọc suy nghĩ, tính xem làm cách nào để vạch trần bộ mặt đểu cán của nó cho chị sáng mắt ra, đến gần sáng mới ngủ được.
----------------------------------
Cả đêm trằn trọc chả ngủ được, sáng ra hai con mắt mình đỏ ngầu, chán chẳng muốn đi học, liền alô thằng Thanh sida ra làm chầu café. Nghe dt giọng nó ngái ngủ, nhưng khi mình nói trả tiền cf là nó tỉnh ngay, 10p sau đã có mặt tại quán, không biết có kịp súc miệng rửa mặt gì chưa .
Ngồi uống cf, nhìn cái mặt băng giá của mình cộng cặp mắt ác quỷ, nó hiểu ngay có chuyện. Mình được dịp tỉ tê cùng nó, rằng có thằng nông dân yêu nghề đang gạ gẫm chị mình. Chưa kịp bày tỏ nỗi niềm thì nó đã nhảy dựng lên, bức xúc còn hơn cả mình, đòi chém chết cm thằng nông dân . Đồng thời tỏ ra quan ngại sâu sắc + cực lực phản đối chị Diễm quen thằng kia .
Đến đây, mình cũng hiểu sơ sơ được tâm ý của thằng bạn nối khố, từ hôm vô tình gặp chị Diễm ở nhà mình, nó có tìm cớ lại nhà mình chơi mấy lần, toàn những lúc chị đang ở tiệm nên không gặp được. Hóa ra thằng này cũng chả tốt lành gì, định cưa cẩm chị mình đây .
Cả buổi sáng mình và Thanh sida bàn kế hoạch tác chiến. Đầu mối của kế hoạch là chị Ánh, mình phone cho chị ngay để lấy thông tin về thằng kia. Nhưng rốt cục công cốc, chị Ánh chỉ biết thằng đó nhà ở Hòa Thành, còn cụ thể địa chỉ thì chị không biết .
Mình và Thanh sida định hỏi được địa chỉ nhà thằng đó, sẽ đến nhà nó phục kích + đi theo dõi xem nó đi chơi với những con nào để chụp hình về đưa cho chị Diễm xem, vạch cái bản mặt nông dân của nó ra. Nhưng giờ nhà nó ở đâu cũng chẳng biết, thế là vỡ cmn cái kế hoạch phục kích, bắt tận tay, day tận mặt từ trong trứng nước .
Bàn mãi không có cách gì hay, trời cũng đã trưa, mình tính tiền rồi về. Trưa đó nằm gác chân lên trán suy nghĩ, nặn óc moi tim cuối cùng mình cũng tìm được một kế sách. Không biết nhà nó thì bây giờ mình sẽ đến địa điểm nó hay xuất hiện, đi theo nó sẽ tìm được nhà thôi .
Nghĩ là làm, mình đánh một giấc đến hơn 4h chiều, tắm rửa xong xuôi, xách xe chạy tà tà đến tiệm chị Ánh, đến nơi cũng gần 5h. Mình núp vào cây xanh ven đường, đầu vẫn đội nón cối, làm thêm quả kính đen vào, nhìn như xhđ .
Giờ này tiệm vẫn còn khách, có lẽ hôm nay chị về trễ hơn mọi khi. Mình ngồi trên xe hóng, kiến vàng trên cây lâu lâu rớt xuống vài con, cắn đau bỏ mợ, gãi đỏ tấy cả tay, cơ mà vì sự nghiệp vạch mặt thằng nông dân, phải cố gắng thôi .
Đến gần 6h thì thằng đó lại, mình vội núp sát vào cái cây. Nó vẫn sơmi đóng thùng, mang giày lịch sự như hôm trước. Nó vào trong tiệm ngồi chờ tí thì chị mình ra về, chắc có hẹn trước hay sao mà nó đến đúng lúc vãi .
Nó lại lăng xăng dắt hộ xe chị ra, sau đó hai người chạy về. Mình ở sau lặng lẽ bám đuôi, chạy theo mà nghe đau lòng quá... từ khi nào mình thành kẻ thứ ba thế này .
Chị và nó không về nhà như hôm trước, mà quẹo vào quán cháo gỏi vịt. Mình lại kiếm một gốc cây, dựng xe ngồi một đống như chó chực xương .
Cơ mà ngồi một lúc, bỗng dưng thông minh ra. Trước sau gì nó cũng phải đưa chị về nhà, sao mình không ở trước hẻm gần nhà chờ nó rồi bám theo, việc gì phải ngồi chực ở đây . Nhưng suy đi tính lại, làm sao biết được ăn xong nó còn rủ rê chị đi đâu không, mình ở nhà chờ rủi nó đưa chị vào nhà nghỉ hay cf lều thì bỏ mợ. Nên thôi, tiếp tục ở lại làm kiếp chó chực xương .
Chờ đến gần 7h thì hai người đi ra, may làm sao, nó kè chị về, không đi đâu nữa cả. Mình lót tót chạy theo.
Đến hẻm chị quẹo vào nhà, không quên tặng thằng đó một nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời. Thằng nông dân huýt sáo vui vẻ, vù xe đi. Mình lại tiếp tục sự nghiệp đu bám .
Chạy theo một hồi, éo biết nhà thằng này ở đâu luôn. Nó chạy loạn cả lên, có con đường đi qua rồi, chạy loanh quanh thế nào nó lại vòng tới vòng lui thêm lần nữa. Đeo bám được gần nửa tiếng, nó chợt quẹo vào một con hẻm, móc gói thuốc ra làm một điếu. Sau đó, nó ngồi gác chân lên xe phì phà thuốc, mặt đầy vẻ hưởng thụ. Lúc này nhìn nó như một thằng dân chơi chính hiệu, chả giống dân trí thức gì hết các thím ợ.
Mình thập thò ở đầu hẻm, không dám vào. Định bụng chờ nó hút xong điếu thuốc chắc sẽ về nhà, mình lại bám theo. Ai dè đang lấp ló, thì nó đưa tay về phía mình ngoắc ngoắc .
Mk, chẳng lẽ nó phát hiện ra mình rồi à? Nhớ lại nãy giờ nó chạy từa lưa, mình bắt đầu hiểu ra. Vỡ kế hoạch rồi, định quay xe về, nhưng lại nghĩ mấy khi có cơ hội nói chuyện giữa hai người đàn ông. Thế là mình nghênh ngang chạy thẳng vào.
Vừa dừng xe đánh "két", chưa kịp bước xuống, nó đã nhìn mình hất hàm:
- Làm gì theo anh từ chiều đến giờ thế? Rảnh không có việc gì làm à?
Còn định nói chuyện đàng hoàng với nó, nhưng mà với kiểu cách bố đời thế này, chả có gì phải lịch sự nữa.
- Ở không làm gì chả rảnh .
Mình ngầu mặt.
Nó vừa rít thuốc, vừa nheo mắt nhìn mình:
- Rảnh là chuyện của mày, đừng xen vào việc của tao. Con chị mày kể tao nghe hết rồi, nói xấu anh hả? Hè hè, chấp mười thằng như mày cũng không cản được tao.
- Đm, mày mà đụng vào chị tao thì đừng trách.
Nghe nó giở giọng khốn nạn ra, mình éo giữ bình tĩnh được nữa.
- Tao vẫn cứ đụng vào đấy, mày làm gì được? Bú c** tao hả? Con chị mày mê tao quá rồi, giờ tao mà bỏ nó, nó đòi tự tử lúc đó đừng theo năn nỉ tao.
Nó cười đểu, nhìn mặt khốn nạn vl.
- Đm, mày nói gì?
Mình nổi điên cmnr, vận hết 12 thành công lực hùng hục lao vào như Ngưu Ma Vương húc Tề Thiên, thoi cho nó một cú vào mặt. Cơ mà nó né được các thím ợ, hình như thằng này có nghề . Mình cảm giác được nắm tay nó tiếp xúc thân mật với mặt mình, mắt nổ đom đóm.
Mình loạng choạng, nhưng cố gượng dậy, bay vô đạp nó như trong mấy phim võ thuật hay xem. Lần này vẫn hụt, nó tóm được chân mình, tay cầm điếu thuốc cháy đỏ rực dụi vào bàn chân mình, nóng vãi . Mình giật chân lại, chưa kịp làm gì thì đã được nó khuyến mãi thêm cho mấy quả vào mặt như trời giáng, nằm đo đất luôn. Chân mày bị tét, máu chảy xuống mắt, nhìn gì cũng chỉ thấy lờ mờ.
Lúc này người dân gần đó thấy có chuyện mới chạy ra can, đúng lúc mình mò mò lượm được cây tầm vông, định lao vào đập nó nhưng bị dân ôm lại. Nó đứng đó nhìn mình cười khinh khỉnh, xong rồi lên xe chạy đi mất.
Mình được mấy bà cô tốt bụng đưa vào nhà đắp muối lên chỗ sưng, còn hỏi nhà mình ở đâu để đưa về, nhưng mình không nói. Chuyện này mà nhà mình biết được, thì còn mặt mũi nào nữa. Ngồi một chút, cũng bớt đau mình lên xe về, không quên cảm ơn mấy người đó.
Mình chạy xe về nhà với cái mặt sưng húp, mắt bên trái chùm bụp không thấy đường luôn. Đang nghĩ không biết khi ba mẹ hỏi thì nói lí do gì đây, may sao lúc mình về đến nhà thì ba mẹ và chị đang ăn cơm ở nhà sau. Mình nhè nhẹ đi lên lầu.
- T hả? Sao về trễ vậy con? Xuống ăn cơm luôn này.
Có tiếng mẹ gọi.
- Dạ thôi, con mới đi ăn lẩu với tụi bạn rồi, ba mẹ ăn đi.
Mình đáp, rồi đi lên phòng.
Buông người xuống nệm, mình cứ nằm đó, chả buồn mở đèn lên. Căn phòng tối om, thật thích hợp với tâm trạng mình lúc này. Chưa bao giờ mình phải chịu nhục như hôm nay, bảo vệ chị không được đã đành, còn bị thằng đó cho ăn hành. Càng nghĩ càng uất ức, nghĩ đến sự bất lực của mình, bất giác nước mắt chảy ra ướt cả gối lúc nào không hay...
Mình không phải loại con trai yếu đuối hở ra là khóc, từ nhỏ đến giờ cũng trải qua đâu ít chuyện, đánh nhau đã từng, chưa khi nào mình khóc cả. Vậy mà hôm nay mình lại thế này... mình khóc không phải vì đau, mà vì mình sợ mất chị. Càng ngày mình càng thấy chị xa tầm với của mình, muốn níu lại mà sao bất lực quá, thật khó khăn...
- "cốc, cốc...", T đang làm gì vậy? Chị vào được không?
Đang nằm tự kỷ thì chị gõ cửa, mình vội đưa tay chùi mặt, nói vọng ra:
- Em đang ngủ.
- Chị vào nhen.
Cửa phòng xịch mở, chị bước nhẹ vào. Mình vội giấu mặt vào gối, kéo cái mền lên quá đầu.
- Sao không mở đèn lên, để phòng tối thui ghê vậy?
Vừa nói chị vừa với tay bật công tắc.
Mình vội ngăn lại:
- Đừng mở, sáng chói mắt em không ngủ được.
"cạch", bóng đèn chớp chớp vài cái rồi rọi sáng cả căn phòng. Mình càng rút chặt vào mền cố thủ .
- Tối quá chị sợ, tí đi ra chị tắt cho. Sao nay T ngủ sớm vậy? Bệnh hả?
Dường như tại giọng mình nghẹt mũi nghe khác bình thường, nên chị hỏi.
- À...ừm... e hơi nhức đầu, không có gì đâu, ngủ tí sáng hết thôi.
Mình ậm ừ.
Giọng chị lo lắng:
- Vậy sao được. Bệnh phải uống thuốc mới hết được chứ, đâu để chị coi nóng lắm không?
Vừa nói chị vừa đi lại chỗ mình, bỏ mợ rồi .
- Em không sao, giờ em mệt buồn ngủ lắm. Chị để em ngủ đi.
Mình gắt lên.
- Ngoan, chị rờ trán coi sốt cao không rồi mua thuốc cho T uống. Xong rồi tha hồ mà ngủ.
Chị kéo mền ra. Mình nằm bên trong cố níu lại, cơ mà chị kéo mạnh quá, giữ kiểu gì .
Ánh sáng tràn vào, mình vội đưa hai tay lên ôm mặt.
- Trời ơi, con trai gì mà làm như con gái vậy, mắc cỡ nữa. Chị coi coi.
Chị mắng yêu, đồng thời kéo tay mình ra.
Được rồi, muốn xem thì cho xem, mặt như cái mền rách đây này .
- A...trời ơi cưng bị gì dữ vậy nè? Cưng đánh nhau với ai vậy hả?
Vừa nhìn cái mặt sưng húp của mình, chị hoảng hốt la lên. Mình vội đưa tay bịt miệng chị.
- Nhỏ thôi, ba mẹ em nghe là chết. Đánh nhau với mấy thằng bạn cà chớn chứ ai đâu.
- Có gì thì nói được rồi, việc gì phải đánh nhau. Chờ chị tí, chị đi lấy thuốc sát trùng cho, để vầy là chết luôn.
Nói xong, không để mình kịp trả lời, chị đã vội vàng đi xuống lầu.
Vài phút sau, chị đi lên, cầm theo bông gòn, oxy già, vài miếng băng cá nhân với ca nước ấm. Vừa rửa vết thương cho mình (cái chân mày bị tét ) chị vừa trấn an.
- Hơi rát tí, cưng ráng chịu nghen.
- Ừm, không sao. Em không nghe rát gì hết à.
Mình thề với các thím, mình không nghe đau tí nào cả. Lúc này, bàn tay chị lướt nhẹ trên mặt mình, êm ái vô cùng. Hồn mình cứ lâng lâng như ở trên mây, được chị quan tâm chăm sóc, có bị đánh 1000 lần nữa mình cũng vui vẻ chấp nhận .
Cứ thế, hai người ngồi đối diện nhau, không gian thật yên tĩnh, nghe rõ được tiếng trái tim mình đập bình bịch vì xúc động. Mình ngồi nhắm mắt lại, đực mặt ra, chị thì chăm chú chùi rửa.
Một lúc sau mình vô tình nhìn lên, không biết từ lúc nào, đôi mắt to tròn đen láy của chị đã bắt đầu đỏ đỏ, bị một màn nước mỏng như sương bao phủ. Chị khóc vì mình sao? Hạnh phúc quá .
- Ai mà ác quá vậy nè. Đánh cưng ra nông nỗi này...
Chị sụt sùi, tay vẫn không ngừng dùng bông gòn nhúng nước ấm lau cho mình.
- Mấy thằng kia kìa, chị không biết đâu. Em bị vầy còn nhẹ đó, tụi nó vô bệnh viện hết rồi .
Mình tranh thủ chém gió .
Chị liếc mình:
- Hay quá hén! Mốt không được đánh nhau nữa nghe chưa? Còn lần nữa chị méc dì dượng đó.
- Ừ, em biết rồi.
Lau vết thương cho mình xong, chị ôm đồ nghề đi xuống, một lúc sau quay lên, tay cầm theo quả trứng gà mới lột vỏ trắng bóc.
- Chị luộc cho em ăn đó hả? Muối tiêu đâu .
Thấy trứng gà, mình sáng mắt lên, vội hỏi.
- Cái này để lăn cho mắt cưng hết bầm, đen thui rồi kìa. Ăn gì mà ăn, tham ăn như heo.
Chị nghênh mặt, nhìn đáng yêu kinh khủng. Rồi lăn nhẹ quả trứng lên mắt mình, mềm mềm nong nóng, thật êm ái, sướng quá .
Xong xuôi đâu đó, chị mỉm cười nhìn mình:
- Rồi đó, giờ cưng ngủ đi. Chị đi ra ngoài tắt đèn cho, thôi nói chị phiền phức nữa.
Nói rồi chị đứng lên, đi ra.
- Chị... khoan đã...
Mình gọi với theo.
Cánh tay đưa lên công tắc định tắt đèn của chị dừng lại.
- Gì vậy? Cưng nói đi chị nghe nè.
Mình ngập ngừng:
- Chuyện hôm qua... em xin lỗi...!!!
Chị nhìn mình mỉm cười:
- Không sao, cưng lo cho chị nên mới vậy mà..
Chị không trách mình, thật tốt quá!
Suy nghĩ một lúc, mình tiếp:
- Còn vụ thằng...à không, anh Quang đó...(trước mặt chị mình không dám gọi nó là thằng, mất công chị nghĩ mình hỗn láo trẻ trâu nữa).
-Ừm, sao nè?
- Chị cẩn thận nhen, đừng có đi với ổng vô mấy chỗ bậy bạ, nguy hiểm lắm..
Bao lời muốn nói, mình cố nuốt vào, chỉ dặn dò chị được vài câu thế thôi.
- Ừm, chị biết mà. Cưng đừng lo, chị của cưng không dễ dụ vậy đâu. Thôi, cưng ngủ ngon nghen!
Chị nháy mắt mỉm cười với mình, rồi bước ra ngoài, không quên tắt đèn phòng.
Mình nằm trong bóng tối, suy nghĩ mông lung. Thật ra lời các thím tư vấn bảo mình mua máy ghi âm, lúc đó mình đã nghĩ đến rồi, chỉ là không nghĩ phải dùng đến thôi. Chắc phải làm thế, mai mình sẽ rủ Thanh sida đi mua máy ghi âm vậy, phải cho chị nghe được những lời khốn nạn bẩn thỉu của nó.
----------------------------------
Mình ngủ dậy, đầu đau như búa bổ, chắc do dư âm của trận chiến hôm qua để lại. Mắt vẫn còn sưng, rửa mặt lỡ tay đụng trúng chân mày đau vãi. Cả ngày, mình ngồi lì trong phòng xem phim, nghỉ học luôn. Mặt mày thế này đi đâu được. Kế hoạch cũng tạm hoãn lại, mình có đt cho Thanh sida, nghe mình bị ăn hành nó tức tối lắm, đòi kêu đám bạn đi dần thằng kia một trận, nhưng mình cản lại. Giờ cái cần làm trước hết là phải cho chị Diễm thấy rõ bộ mặt khốn nạn của thằng Quang, chuyện trả thù để sau
Mình trình bày kế hoạch lén ghi âm cho Thanh sida nghe, nó ủng hộ nhiệt liệt, còn bảo để nó hỏi thăm người quen bạn bè xem ai có máy ghi âm mượn cho mình. Nhưng tiếc là chẳng ai có cả, mình đành hẹn nó tối hôm sau đi mua, hiện giờ mặt mũi như đầu heo thế này, sao vác mặt ra đường được
Trưa ăn cơm ba mẹ hỏi mình đã xảy ra chuyện gì với cái mặt, mình nói bị té xe, có vẻ ông bà không tin lắm. Nhưng mình lớn rồi, ba mẹ cũng không nói nhiều, chỉ kêu mình đi đứng cẩn thận với không được tụ tập đánh nhau. Mẹ hỏi mình cần đi bác sĩ không, mình bảo không sao, nhưng vết thương hơi đau, chắc phải mua thuốc uống cho mau hết. Mẹ đưa cho mình 500k, ổn rồi, bù thêm tí nữa là đủ tiền mua máy ghi âm
Chiều đó, gần đến giờ chị về mình thấy lo lo. Không biết thằng cờ hó đó hôm nay có rủ rê chị đi đâu không, mình cầm đt lên định gọi cho chị, mè nheo than thở tí để chị về sớm. Nhưng chưa kịp gọi thì chị đã gọi cho mình, chị bảo đang chuẩn bị về, hỏi mình muốn ăn gì không chị mua cho. Tiêu chuẩn sĩ quan dành cho bệnh nhân
- Tô hủ tíu xương đặc biệt bỏ thêm hoành thánh với nhiều tóp mỡ nhen chị.
Tất nhiên không thể từ chối sự quan tâm chị dành cho mình rồi
Đó là tô hủ tíu ngon nhất mình được ăn từ trước đến giờ, húp cạn cả nước không chừa một giọt.
- Húp rột rột như heo vậy ông tướng? Để mai chị mua nữa cho.
Chị cốc nhẹ đầu mình.
- Của chị mua mà, gì chị mua em cũng thích hết.
Mình nịnh đầm.
Chị cười duyên:
- Ừm, khéo nói quá mà, chắc trước giờ làm khổ nhiều cô lắm rồi đây.
- Xí, em chưa bao giờ nói với ai vậy đâu à, nằm mơ đi.
Mình nhún vai phản đối.
- Ai biết được. Con trai mấy người ghê lắm, mặt trăng cũng nói thành mặt trời được mà.
Chị trề môi đi lên phòng thay đồ.
Buổi tối, chị lại lên phòng chăm sóc cho mình. Thật ra chân mày tét có tí thôi, nhưng mình nhân cơ hội này để được chị quan tâm, ai bảo trẻ con cũng được
Mình thắc mắc sao hôm nay chị về sớm vậy, không đi với thằng nông dân à. Chị kể hồi chiều nó có đt tính lại rước chị, rủ chị đi ăn nữa, nhưng chị từ chối, nói là mình bị té xe, chị phải về lo cho mình, hẹn nó hôm khác. Nghe mà hả dạ vãi, thằng đó chắc máu xông lên não, hèn gì chiều giờ mình hắt xì suốt
Một ngày bình yên hạnh phúc lặng lẽ trôi qua, không có sự xuất hiện của thằng nông dân đó thật dễ chịu, ước gì xe đụng nó chết cho rồi
...
12/8.
Vẫn như hôm trước, mình ở nhà đến chiều, chị lại về sớm, không quên mua cho mình bọc phở tái nạm gân , mình biết chị không có nhiều tiền, ăn của chị thấy tội lắm, có gửi lại tiền nhưng chị nhất định không lấy, còn làm mặt giận với mình nữa , thôi khi khác mua quà gì tặng cho chị vậy.
Chiến đấu xong tô phở, đi tới đi lui cho tiêu, tắm rửa thay đồ cũng gần 7h, mình xách xe chạy qua rước Thanh sida, hôm nay có hẹn đi mua máy ghi âm với nó.
Hai thằng lượn vài vòng thị xã, cơ mà mấy tiệm đồ điện tử ở đây, không nơi nào bán máy ghi âm cả Mình và nó đi 3, 4 nơi rồi, chỗ nào cũng lắc đầu, kiểu này không lẽ phải chạy lên Sài Gòn mua, hoặc đặt hàng qua mạng? Nhưng mình đang cần gấp, chờ biết đến khi nào mới có. Đang loay hoay chạy lòng vòng không biết sao, thì Thanh sida xuýt xoa.
- Móa, con ghệ đã vãi!!
- Đâu, đâu?
Mình hỏi ngay, hai mắt láo liên tìm kiếm, gái xinh phải ngắm các thím ợ
- Bên kia đường kìa, con ghệ mặc áo hai dây đỏ ngồi sau chiếc SH đó.
Thanh sida đưa tay chỉ chỉ.
Mình nhìn theo hướng tay nó, công nhận con nhỏ chân dài trắng bóc, mặc áo hai dây hở cả một khoảng lưng, phê vãi. Ơ, mà sao chiếc xe này nhìn quen quen, đệch, là xe của thằng Quang Con đó đang ngồi sau lưng ôm eo ếch nó.
- Là thằng cờ hó đang tán chị Diễm đó, khốn nạn thiệt.
Mình tức tốc vọt qua con lươn, vòng lại đuổi theo nó, lòng thầm nghĩ "Cái thị xã này nhỏ thật, lần này coi mày chạy đằng trời".
Thanh sida giật mình:
- Nó đó hả? Hèn gì chị mày thích là phải rồi... à tao giỡn thôi, thằng này được cái nhà giàu đi SH, chứ có mẹ gì hơn mày đâu.
Thấy mình trừng mắt, nó vội chữa lời.
- Giờ rượt theo nó rồi sao nữa mày?
Thanh sida hỏi.
- Mày lấy đt trong túi tao nè, tao chạy lên ngang mặt nó mày chụp mấy tấm nhen. Ráng chụp sao cho rõ cảnh con kia đang ôm nó, về cho chị tao coi. Lẹ đi.
Mình hối thúc.
- Ờ, ờ. Rồi, chạy lên đi, tao chụp bảo đảm ăn tiền.
Thanh sida vội vã mò mò trong túi quần mình, một lúc mới moi được cái đt ra, nó mò mém trúng thằng em của mình mấy lần, nhột bỏ mợ
- Rồi, chuẩn bị chưa, mở sẵn camera đi, tao chạy lên đó. Mà thôi, mày quay phim luôn đi cho chắc ăn.
- Ờ, tao biết rồi. Ok, lên đi.
Mình rú ga vọt lên.
Nhưng Thanh sida bỗng gọi giật, đưa tay níu áo mình:
- Khoan, khoan đã. Tao nghĩ ra cách này hay hơn nè.
- Cách gì?
Mình hỏi, tay nhả ga cho xe chạy chậm lại.
Thanh sida cười đểu:
- Hè hè, mày nghĩ thằng kia chở con đó đi đâu?
Nó hỏi mình mới để ý, nãy giờ lo đuổi theo, quẹo qua "con đường tình yêu" lúc nào không hay. Gọi là "con đường tình yêu" vì đường này toàn café đèn mờ, hàng chục quán lều dành cho tình nhân. Bạn bè, gia đình bình thường đi chơi rất ít khi đi đường này vì ngại.
Mình nhíu mày:
- Chắc tụi nó vô café lều, mà mày nói cách gì? Không chụp hình nó vô đó là hết chụp.
- Đệch, sao nay mày ngu đột xuất vậy? Chạy theo coi nó vô quán nào, rồi về rước chị mày lại bắt quả tang tận nơi, vậy không sướng hơn à?
Thanh sida xô đầu mình, miệng cười gian.
- Ờ hén, công nhận tao ngu thiệt. Ha ha lần này chết mịa nó.
Mình khoái trá cười lớn, hai thằng vừa chạy vừa cười, mấy ẻm tiếp viên càfé đèn mờ đứng thô lố mắt nhìn, chắc nghĩ hai thằng gay này đang lên cơn điên cmnr
Chạy theo tầm 5 phút sau thì đúng như bọn mình đoán, thằng nông dân tấp con SH vào quán "Đồng quê", đây là quán lều khá nổi tiếng ở chỗ mình. Trước đây mình cũng chở gái vào không ít lần, quán nằm trong hẻm, xung quanh toàn là ruộng, ếch nhái ễnh ương kêu ồm ộp. Quán nhiều chòi lá san sát nhau, vách phủ dài kín mín từ trên xuống dưới, có cả chỗ để xe riêng ngay trong chòi, tiền nước hai người chỉ tầm 30k, tha hồ làm gì thì làm.
Mình tắt đèn rà theo (vào đây mở đèn có khi rọi ngay mấy cặp đang tâm sự, nó chửi bỏ mợ).
- Mày nhìn coi phải nó vô chòi trong cùng không?
Mình nói nhỏ.
- Ờ, đúng rồi. Quay ra lẹ đi để nó thấy bây giờ.
Thanh sida vỗ lưng mình thùm thụp.
Mình nhẹ nhàng quay xe ra, vọt thẳng. Vừa ra đến đường, nhìn trước ngó sau không thấy mấy anh bò vàng, mình kéo ga lút cán, phải tranh thủ, lâu quá rủi nó đi ra rồi thì hộc máu mất.
- Hoét...hoét...
Tiếng còi khốn kiếp vang lên, kèm theo là tiếng ì ạch của chú bồ câu trắng. Đen rồi
- Sắp tới nhà rồi, chạy luôn đi, sợ mẹ gì.
Thanh sida la lớn. Thằng này mê tốc độ từ bé, xưa giờ nó té xe gãy tay gãy chân chắc cũng chục lần, cơ mà cái đầu vẫn không bị gì, số lớn mạng lớn vãi.
- Thôi, cho tao xin. Nó bắt được thì xong hàng.
Mình làu bàu, giảm ga dừng xe lại.
- Hai anh xuất trình giấy tờ giùm.
Chiếc bồ câu vừa dừng lại, hai thằng bò vàng bước xuống. Thằng nào thằng nấy lùn tịt, mặc đồ csgt nhìn hài vãi lúa.
- Dạ, đây ạ!
Mình dạ dạ vâng vâng, móc đầy đủ giấy tờ đưa cho nó.
Nó coi một hồi, săm soi kĩ lưỡng, chắc xem phải giấy tờ giả không, rồi cầm ra xấp giấy biên bản viết viết, chuẩn bị bắt mình kí vào đây mà.
Thanh sida lại gần, níu tay thằng đó không cho nó viết:
- Anh thông cảm giùm tụi em...
Chưa nói được gì thì thằng đó đẩy mạnh tay ra, nạt lớn:
- Làm gì vậy? Cản trở người thi hành công vụ à?
Lại cái bài này, mình còn lạ gì
Mình bước lại gần thằng lùn đang đứng kế bên, tay nhét nhét tờ 200k vào túi nó, miệng nài nỉ:
- Anh thông cảm giùm tụi em. Tại ba em mới đt nói mẹ em đang cấp cứu, nên em hoảng quá mới chạy vậy...
- Hối lộ hả?
Nó nhích người sang bên, trợn mắt nhìn mình, miệng nói "nhỏ" đủ để mình và nó nghe
- Dạ, em không dám. Gửi hai anh chút ít uống càfé đổ xăng làm việc ạ. Anh thông cảm giùm em đi anh...
Mình làm mặt tội nghiệp, tay vẫn nhét tiền vào túi nó.
Lúc này thằng ghi biên bản nhìn thấy vậy, nó dừng lại nhìn nhìn thằng kia. Thấy thằng nọ gật đầu, nó mới đứng dậy, cất hồ sơ vào.
- Lần này tui tha, không được chạy nhanh nữa, nguy hiểm lắm biết chưa?
- Dạ dạ, tụi em biết rồi ạ. Cảm ơn hai anh!!
Mình với Thanh sida cảm ơn nó rối rít, leo lên xe chạy đi ngay. Thế là mất toi 200k, thôi còn đỡ hơn nộp phạt quá tốc độ cả mấy chai
Thôi kệ, 200k chả tiếc gì, chủ yếu là việc chính. Nãy giờ mất thời gian quá, đưa Thanh sida về nhà khá xa, chạy tốc độ rùa bò kiểu này về tới nhà mình chắc cũng mất nửa tiếng nữa. Mình chạy ngay lại thằng xe ôm gần đó, vứt nó xuống.
- Mày đi xe ôm về đi, mai tao trả tiền cho.
Thanh sida chưng hửng, nhưng cũng hiểu mình đang gấp, nó chỉ gọi với theo:
- Móa, nhớ trả nhen mạy.
Mình về đến nhà, không thấy chị ở dưới, chắc chị lên phòng rồi. Mình leo lên, gõ cửa phòng chị:
- Chị đang làm gì vậy?
- Gì vậy T?
Tiếng chị vọng ra, nghe giọng chắc chị đang ngủ. Sao hôm nay ngủ sớm vãi thế không biết.
- Chị mở cửa đi, em nói cái này, gấp lắm!
- Ừ, chờ chị chút.
Mình đứng ngoài nghe tiếng sột soạt, chắc chị đang thay áo, âm thanh làm mình dễ liên tưởng quá.
Được vài phút thì chị mở cửa ra, chị mặc áo khoác, bên trong là chiếc váy ngủ mỏng manh. Cái áo khoác chỉ che được phần trên, phần dưới mỏng dính lấp ló ẩn hiện... mình không dám nhìn kỹ.
- Gì gấp vậy T?
Chị hỏi, tóc chị vẫn còn rối, chắc đang ngủ ngon bị mình phá đám.
- Chị thay đồ đi với em ra đây, có chuyện quan trọng lắm.
Mình nói.
- Chuyện gì vậy? Mai được không? Giờ chị buồn ngủ quá à..
- Không được, chuyện này quan trọng lắm. Chị thay đồ đi với em là biết liền à, lẹ đi.
Mình lắc đầu, hối thúc chị.
Chị nhìn mình dò hỏi, có lẽ không hiểu có chuyện gì mà mình ra vẻ nghiêm trọng vậy.
- Chị không đi sẽ hối hận suốt đời đó.
Thấy chị phân vân lâu quá, mình đế thêm.
- Ừm, vậy T xuống nhà chờ đi, chị thay đồ rồi xuống liền.
Nói xong, không chờ mình đáp, chị đóng cửa lại.
Mình đi xuống nhà, chờ hơn 10p mà chị vẫn chưa xuống. Con gái thật là... đang gấp mà sửa soạn kiểu này chết rồi. Mình đi tới đi lui như có kiến cắn mông, đến lúc không chờ được nữa, định lên hối thì chị đi xuống.
Chị mặc quần jean, áo thun body ôm sát người màu xanh da trời, đầu cài băng đô nhỏ cũng màu xanh, xinh quá! Cơ mà, đi bắt quả tang chứ đi đâu mà chuẩn bị kỹ lưỡng vậy không biết
Chờ chị lên xe, mình chuẩn bị chạy đi thì mẹ ra hỏi:
- Khuya rồi, hai đứa còn đi đâu vậy?
- Dạ, con với chị đi ăn chè rồi về liền.
Mình đáp nhanh.
- Ừ, đi về sớm nghe chưa.
- Dạ.
Lạy trời, hi vọng thằng ôn nông dân vẫn còn tâm sự với con ghệ chân dài trong đó chưa ra, không thì chuyến này uổng phí công mình.
Lầm thầm khấn vái trong bụng, mình vọt đi.
----------------------------------
Mình xin kể tiếp chuyện hôm trước.
Khuya đường vắng, dù đang rất gấp nhưng mình vẫn không dám kéo ga, chỉ chạy đúng quy định 40 km/h, mất hơn 10p để đến quán "Đồng quê". Do sợ thằng đó nghe tiếng xe lại gần sẽ đề phòng chạy mất, nên mình chạy vào trong quán một đoạn ngắn rồi dừng lại, để đại xe vào một góc rồi nắm tay chị xăm xăm lại ngay chòi khi nãy thằng nông dân vào.
Chị khá hoảng sợ, có lẽ lần đầu tiên chị biết đến một nơi đen tối đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng thế này, chị không chịu vào, cứ cố níu tay mình lại, miệng không ngừng hỏi đây là đâu? Mình dẫn chị vào đây làm gì?
- Vào đây, em cho chị xem cái này. Chị chuẩn bị tinh thần đi!
Mình không giải thích gì nhiều, với mình lúc này mọi lời nói đều vô nghĩa. Mình đang nghĩ đến cảnh chị nhìn thấy thằng nông dân và con ghệ chân dài của nó đang hú hí. Với trí tưởng tượng phong phú và vô cùng bay bổng của mình, không khó để nghĩ ra được những cảnh tượng hay ho sau đó, có lẽ chị sẽ hét lên một tiếng uất ức và hùng dũng như "sư tử hống", sau đó lao vào tả xung hữu đột, nắm đầu thằng nông dân lên gối chấn chỏ, một cước sang ngang đá nát tờ rym của nó. Thế là từ nay nó sẽ không còn niềm vui ngày ngày bón phân cho các luống rau xanh, góp phần phá hoại làm ô nhiễm môi trường
Nhưng... ở đời người tính không bằng trời tính các thím ợ , người tốt luôn lận đận, kẻ xấu thì vẫn ung dung tồn tại. Khuôn mặt hớn hở, hưng phấn đậm chất vozer của mình khi sắp được chứng kiến phân cảnh "ngày tàn của tên nông dân" thoáng chốc tái nhợt đi, và bắt đầu chuyển dần sang màu xanh đọt chuối.
Cái chòi trống trơn, thằng nông dân và con ghệ chân dài cùng chiếc SH không biết đã hô biến đi đâu mất, chỉ còn mình đứng như trời trồng cùng bà chị họ ngây thơ đang hoảng hốt.
- T dẫn chị vào đây làm gì vậy?
Còn chưa trấn tĩnh lấy lại được thăng bằng sau cú sốc, tiếng chị vang lên. Giọng nói ngày thường êm tai bao nhiêu, bây giờ đối với mình chẳng khác nào tiếng lão già Diêm Vương đòi mạng.
- Ơ...ơ...nó đâu mất rồi?
Mình chả biết nói gì lúc này, miệng lắp bắp mấy từ vô nghĩa.
- Nó nào? Quán chè T nói với dì đây hả?
Giọng chị vẫn dịu dàng, nhưng mình cảm nhận được không khí xung quanh chợt đặc quánh lại, đậm mùi lưu huỳnh, sắp nổ rồi, bỏ mợ
- Hai anh chị dùng gì?
Thằng bé phục vụ chạy ra lúc nào chả biết, chờ mãi không nghe kêu nước liền hỏi.
Chị không nói gì, lẳng lặng đi ra xe. Mình cũng vội chạy theo...
Suốt đường về, mặc cho mình không ngớt giải thích, chị vẫn im lặng. Công phu miệng lưỡi của mình cũng thuộc loại có hạng nhưng đành chào thua. Những gì cần nói mình đều đã nói hết, tình ngay lý gian... chị không tin mình chẳng biết làm sao nữa, cố chấp nhận vậy haizzz...
Mình muốn phát điên lên, thà là chị chửi mình có lẽ mình sẽ nhẹ nhõm hơn. Đằng này, chị cứ im lặng một câu cũng không nói, mình chẳng biết chị đang nghĩ gì trong đầu nữa. Thằng em đồi bại dẫn chị họ vào quán lều với ý đồ xấu? Hay lập mưu hại người tốt là thằng nông dân kia?
---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.antuong.org. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.antuong.org - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------
Về đến nhà, ba mẹ đã ngủ. Chị lặng lẽ lên phòng, đóng cửa lại.
Mình chán nản ngồi dưới nhà xem tv, đt báo tình hình cho Thanh sida. Nãy giờ chạy trên đường, nó đt liên tục mà mình không nghe máy.
Nghe mình uất ức trình bày sự vụ, nó vò đầu bứt tóc, miệng chửi thề không ngớt, hứa hẹn đêm nay sẽ không ngủ, gác chân lên trán nghiên cứu cuốn sách "tam thập lục kế" để giúp mình phục hận thằng nông dân, giải nỗi oan khiên thấu trời xanh của mình
Nằm xem tv chán, mình lò mò lên phòng ngủ. Đang lim dim thì đt có tin nhắn, là tin nhắn của chị gửi...
"Những gì T nói khi nãy thật không? Đừng gạt chị nữa..."
Mình liền reply:
"Thật 100%, con người em thế nào chị không hiểu sao? Chẳng lẽ trong mắt chị em không đáng tin bằng một người chị mới biết có mấy ngày? Tin em một lần được không?"
Chờ gần 15p sau mới có tin nhắn trả lời của chị, chỉ vỏn vẹn một từ "uhm" Mình chịu, hết đoán được chị đang nghĩ gì rồi, tin mình hay tin thằng đó?
Nghĩ mãi không thông, thôi ngủ lấy lại tinh thần, mai nghĩ tiếp vậy.
13/8 - 20/8.
Sáng dậy đi học, chẳng thấy chị đâu (thường giờ này chị cũng dậy sửa soạn đi đến tiệm), hỏi ba mẹ mình mới biết nhà chị có việc riêng, tranh chấp đất đai với thừa kế gì đó , và một số việc nữa mình không rõ lắm, nên chị xin nghỉ một tuần về nhà. Đến chiều hôm nay, tức 20/8 chị vừa lên tới thì mình bận đi sinh nhật, về thì chị đã ngủ rồi. Vẫn chưa có dịp nói chuyện với chị nên không có gì mới cả các thím ợ Vừa lén áp tai vào phòng chị, nghe tiếng thở nhẹ đều và sâu, chắc chị ngủ say rồi. Mình muốn nói chuyện với chị lắm, cơ mà cố chịu, chờ mai vậy.
Cả tuần qua mình hàng ngày vẫn đt nhắn tin hỏi thăm chị, chị nói chuyện với mình cũng bình thường, có lẽ chị không để bụng chuyện đó. Còn về việc thằng Quang, chị tin mình hay không thì mình không rõ, có thông tin mới mình sẽ update ngay nhờ các thím tư vấn. Như ý các thím rồi nhé
Máy ghi âm thì mình và Thanh sida đã tìm nát rồi, vẫn không chỗ nào bán. Mình đã nhờ thằng bạn ở SG mua gửi về giùm, chắc chậm lắm vài hôm nữa sẽ có thôi. Riêng thím gì đó tư vấn dùng đt ghi âm thì mình thua, đt ghi âm nhỏ lắm, lại nhét trong túi quần thì nghe được gì? Không lẽ mình móc ra kề ngay miệng nó phỏng vấn
Chuyện về chị Diễm tạm thời chỉ đến đây, từ lúc này mình sẽ cập nhật tình hình hàng ngày cho các thím.
Nhưng mấy ngày qua cũng xảy ra khá nhiều việc hay ho mà mình chưa có dịp nói đến. Hôm 18/8 mình có đi nhậu với chị Ánh, chỉ có 2 người gồm mình và chị thôi nhé, đó là lí do vì sao hôm đó mình hứa khuya sẽ review tiếp nhưng không lên được
Và còn chuyện cách đây 4, 5 ngày có 1 nhóm 4 em girl trong lớp ném cục giấy xuống làm quen với mình. Nhóm này gồm 1 em lacoste chính hiệu mập như heo, 1 em ròm ròm nhìn tàm tạm, còn lại 1 em dễ thương + 1 em rất xinh mà mình tăm tia từ đầu năm nhưng chưa có dịp làm quen.
----------------------------------
Chiều giờ chỗ mình mưa tầm tã, bù lại mấy hôm nay nắng muốn lột da. Không biết các thím thế nào, riêng mình rất thích trời mưa, vừa mát mẻ thoải mái, không khí trong lành lại gợi nh...