Duck hunt
CuongMh.Wap.Sh
thế giới giải trí cho mobile !
Admin™ : (1) Tin Nhắn Mới Nè!!
Tải BM Wap_KPD.jar
Tìm trong trang:

Bottom

t hợp đồng lớn, vẫn như mọi ngày Ngọc vui vẻ nhận lời. Ăn tại một nhà hàng sang trọng, lần đầu tiên Ngọc uống rượu, là một chai rượu vang. Ngọc chỉ mấp môi mà thôi, hương vị rượu vang thật đặc biệt, nó ngọt nhưng lại cay, hơi chát nhưng lại mặn, nó thơm nhưng không nồng. Chỉ có điều sao đôi mắt Ngọc như nặng trĩu lại, không lẽ mình lại say rồi ? Ngọc tự hỏi..



- Em sao vậy? không khỏe hả Ngọc. T hỏi



- Dạ hình như em bị trúng gió hay sao mà em thấy hơi chóng mặt và mệt quá

- Thôi để anh đưa em về nhà, ở đây gió lạnh nên nguy hiểm lắm



Rồi dần dần Ngọc không còn sức lực trên đôi chân của mình, chỉ nhớ là T dìu mình vào xe rồi sau đó thiếp đi không còn biết gì nữa. Cả cuộc đời này, có chết Hoàng cũng không bao giờ quên được cái biển số xe đó. Xxx 2226



Đà Lạt lạnh quá, từng cơn gió rít lên, ừ có lẽ đã vào mùa mưa bão rồi.. từng cơn mưa ào ạt rơi xuống, làm Ngọc tỉnh giấc, từ từ mở mắt ra Ngọc thấy mình vẫn nằm trong xe, trời đã tối từ lúc nào… Cả cơ thể đau buốt và nhức mỏi vô cùng… Ngọc cảm thấy đau lắm.. Rồi Ngọc cũng dần tự hiểu mọi chuyện, Ngọc hét lên như một người điên

- Anh là thằng khốn nạn, sao anh có thể làm những chuyện như thế này với em, anh khốn nạn lắm, đồ tồi !!!!



- Anh xin lỗi Ngọc, vì anh quá yêu em mà thôi !



- Yêu, anh yêu tôi mà làm như thế ư? Yêu tôi mà lại làm những chuyện đồi bại như thế này với tôi ư? Anh giết tôi đi, anh làm tôi sống còn đau khổ hơn chết!!!



- Đừng thế nữa, hãy cho anh một cơ hội đi em



Rồi Ngọc cũng tha thứ cho hắn, chẳng phải tình yêu, cũng chẳng phải vì lòng vị tha. Mà vì món nợ mà hắn tạo ra với Ngọc và gia đình Ngọc quá lớn. Làm lớn mọi chuyện chỉ làm chính bản thân Ngọc thêm nhục nhã, gia đình Ngọc thêm đau đớn mà thôi. Hãy cứ nhắm mắt và cho qua tất cả, coi như là một sự đền đáp. Chính cái suy nghĩ ngây thơ, chính cái bản chất lương thiện của mình mà Ngọc đã làm hại cuộc đời của mình, đã giết chết đi cuộc sống tốt đẹp vốn có mà chính Ngọc là người đáng được hưởng hơn ai hết…



Tin tưởng đặt mọi niềm tin vào T đối với Ngọc như chỉ đặt một tờ giấy trắng lên ngọn lửa đang cháy rừng rực. Cái ngày trung thu đó, là ngày mà Ngọc biết được T đã có gia đình, đã có vợ con… Mọi niềm tin vào con trai với Ngọc không còn nữa, cả thế giới như sụp đổ trước mặt Ngọc, Ngọc đã đặt hết tất cả vào một ván bài mà mình không thể thắng…



Tự tìm đến cái chết là điều có lẽ giải thoát được cho Ngọc lúc này… Ngọc đã cắt chính đôi tay nhỏ nhắn của mình như để giải thoát cho chính bản thân ( xin thề với các bạn là chuyện này có thật, vết sẹo đó Hoàng đã nhiều lần hỏi nhưng Ngọc chỉ trả lời là rửa chén bị đứt tay, dcm, rửa chén mà đứt cổ tay ? ) Rồi sau đó, may mắn sớm được người nhà phát hiện, Ngọc được cứu.Nhưng trái tim của Ngọc, có lẽ không cứu được… T và Ngọc chia tay!!!



Lần đầu tiên gặp Hoàng, Ngọc dường như không để ý. Ngày đầu họp lớp lại ngủ trong lớp, khi Ngọc hát thì mới tỉnh dậy. Cái thái độ đáng ghét kinh khủng, mặt thì lấc cấc, nhìn láo kinh khủng, chân thì vắt lên ghế người khác, nhiều khi Ngọc tự hỏi đây có phải là một sinh viên không nữa, hay chỉ làm một thằng âm binh mới từ dưới đất chui lên



Rồi cũng chủ động nhắn tin làm quen với Ngọc, chẳng xa lạ Ngọc biết ngay là đang quấy rối mình. Rồi một thời gian tiếp xúc, Ngọc nhận ra rằng đằng sau con người đó thật dễ mến và tốt bụng. Ngọc thích cái đôi mắt đó, lạnh lùng và cương trực. Đã lâu rồi, Ngọc mới cảm thấy lòng mình vui trở lại, Hoàng hình như đang hàn gắn lại từng mảnh vỡ trong tim Ngọc, đang làm Ngọc lấy lại lòng tin vào cuộc sống, một cuộc sống đầy màu sắc…



Lần đầu tiên Hoàng hôn Ngọc, Ngọc cảm thấy Hoàng thật ngộ nghĩnh và thơ ngây. Cái nụ hôn đầu tiên của Hoàng, như là hai đứa con nít đang hôn nhau. Đáng yêu và dễ thương lắm. Và rồi còn xin lỗi vì đã hôn Ngọc nữa chứ. Thật sự đó chẳng phải là nụ hôn, chỉ đơn giản làm một cái chạm môi mà thôi.



Một cái chạm môi, như đem lại một luồng gió mới đối với cuộc sống của Ngọc. Ngọc thật sự hạnh phúc, hạnh phúc lắm..Vì biết Hoàng thật lòng, một thứ tình cảm mà người ta gọi là tình yêu chân thành, Ngọc biết Hoàng yêu mình còn hơn bản thân và cuộc sống của Hoàng… Đôi lúc Ngọc cảm thấy mình thật không xứng đáng với tình yêu của Hoàng, Ngọc cảm thấy mình như một tờ giấy trắng với một vết mực đen lem luốc không bao giờ xóa đi được…



Cái ngày Hoàng đến để đánh T, tối hôm đó T gọi điện thoại cho Ngọc tới là để nói có chuyện quan trọng cần gặp. T thật là một thằng đê hèn, trước mặt Ngọc, T đe dọa là sẽ khiến cho Hoàng không bao giờ học được nữa, sẽ không bao giờ cho Hoàng thấy ánh sáng được nữa. Nói rằng mình là người nhiều tiền, bỏ tiền ra thì một thằng có tên Hoàng biến mất thì cũng chẳng ai biết. Hơn thế nữa, nó còn đòi hủy hoại phẩn đời còn lại của Ngọc bằng cách tung những hình ảnh lúc làm nhục Ngọc lên mạng.

Ngọc chỉ biết im lặng và khóc…khóc rất nhiều, ừ con gái yếu đuối và đáng thương lắm, họ luôn cần một người con trai để bảo vệ và che chở cho mình..



Rồi đúng lúc đó, Ngọc không ngờ Hoàng sẽ đến. Ngọc bước ra cản không cho Hoàng giết thằng T.. Nhưng Hoàng ơi, anh có biết rằng không phải vì em sợ T sẽ chết, mà em lo sợ anh sẽ hủy hoại chính cuộc đời của anh không. Em sợ nếu có chuyện gì xảy ra em sẽ không bao giờ được gặp lại anh nữa… Nhìn thấy anh chết đứng nhìn em, em đau lòng lắm, nhưng em biết nói làm sao đây? Trước lúc chạy ra, em chỉ thấy anh quay lại cười. Một nụ cười khiến em đau lòng lắm, một nụ cười khinh rẻ hay coi thường.. Nụ cười đó dành cho ai? Có phải là em không anh…



Ừ từ lúc nào em đã yêu anh rồi, yêu thật nhiều !!



Lúc đó, T làm mọi chuyện ầm ĩ và đòi báo công an và sẽ không đồng ý để yên chuyện này còn không thì sẽ thuê giang hồ xử anh. Em sợ lắm, em sợ người em yêu đau đớn, em sợ người em yêu gặp nguy hiểm… Em van xin, em khóc lóc và năn nỉ T..



T cũng đồng ý tha cho anh nhưng.. em phải đi theo T và trở thành một món đồ chơi của T và không được ở cạnh anh nữa… Phải làm sao đây, rồi em cũng gật đầu đồng ý vì không biết từ lúc nào em yêu anh còn hơn chính bản thân mình…



“Đêm đó ở một nơi khác, có một người cũng không ngủ được…Ngọc...”

Xin lỗi em Ngọc, anh lại rơi nước mắt nữa rồi, có phải vì khói thuốc quá cay không… Anh nhớ em…



Khi viết lại câu chuyện, dù chỉ là hồi ức, dù mình đã biết tất cả, đặc biệt là sự ra đời của chap speaical bonus nhưng những chap tiếp theo, mình vẫn viết chính xác từng câu chuyện xảy ra cũng như từng cung bậc cảm xúc của Hoàng. Thật sự, mọi chuyện quá hoàn hảo khi được các bạn ủng hộ như thế này, đó dường như là một sự đồng cảm, mình rất vui và hạnh phúc ! Chúc các bạn vui vẻ



Nhân tiện, việc chữa trị của mình đang có chiều hướng tích cực. Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã quan tâm nhé!



Chap 15 : Chỉ là anh sợ, anh sợ em sẽ rời xa anh Ngọc à…



Những tia nắng đầu tiên xuyên qua từng lá thông, mặt trời cũng dần ló dạng. Cả đêm nằm gió và dầm sương, nhưng Hoàng ngủ một giấc thật ngon lành, có lẽ vì quá say. Khẽ rùng mình vì trời lạnh và từng tia sáng chiếu thẳng vào mặt, Hoàng mở mắt và tỉnh dậy..



Từng giọt sương vẫn còn đọng trên mắt Hoàng, trên khắp khuôn mặt Hoàng. Hoàng đưa tay lau mặt, gạt đi những giọt sương, gạt đi những mệt mỏi đã xảy ra. Hoàng thấy lòng mình nhẹ nhàng vô cùng. Một ngày mới lại bắt đầu, chẳng cần biết hôm nay sẽ như thế nào, chẳng cần biết có chuyện gì xảy ra, đơn giản là một ngày nữa lại đến và hãy tận hưởng nó như một món quà mà thượng đế ban tặng cho chúng ta



- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.



Đứng ngay trên đỉnh cao của ngọn đồi, hít thở từng luồng khí cực kì trong lành vào buổi sáng sớm, con người như quên hết tất cả những vất vả trong cuộc sống hằng ngày, quên hết tất cả những chuyện đau buồn. Hoàng hét lên một tiếng thật lớn, như là chào ngày mới



- Dcm, mới sáng sớm mà lên cơn rồi hả Hoàng. Long nhăn nhó

- Đm vẫn còn say hả Hoàng. Nhân lên tiếng



Rồi Hoàng cười lớn



- Haha, dậy đi tụi mày, sáng rồi. Hay là muốn nằm ở đây luôn, để tao sắp xếp đào cho tụi mày hai cái lỗ. Cho nằm đến khi mục xương luôn. Thôi dậy đi rồi uống café



Long và Nhân lồm cồm bò dậy, cả ba cùng đến khu ngã năm đại học uống café. Nhâm nhi từng giọt cafe đắng ngắt nhưng thơm lừng, chậm rãi hút từng hơi thuốc. Hoàng khẽ thở dài…



- Sao vậy mày? Nhân hỏi



- Tao thấy trong lòng hơi lo lo, không biết hôm qua Ngọc ở đó làm gì? Không biết có chuyện gì xảy ra với Ngọc không

Rồi Hoàng quay sang nói Long



- Mày lo sắp xếp xuống sớm đi Long, tao nghĩ chuyện hôm qua thằng T không bỏ qua đâu, thề nào công an cũng hỏi thăm. Mày yên tâm, ông già tao cũng có quen biết một vài người. Nếu bị kêu về đồn, chắc cũng bị tẩm quất một trận thôi chứ không có chuyện gì đâu. Chuyện này để tao lo



- Ừ, vậy thì tùy mày, tao cũng chẳng giúp được gì. Có chuyện gì nữa thì gọi tao một tiếng, tao lên liền



Rồi Hoàng nhận được tin nhắn của Ngọc



- Sao anh không đi học? Anh đang ở đâu

- Anh đang uống café với bạn, tí nữa anh vô học hai tiết sau



Sau đó Hoàng và Nhân đưa Long ra khách sạn và về, rồi hai thằng lại lang thang vô lớp học giữa giờ ra chơi. Nhìn bộ dạng mệt mỏi của Hoàng và Nhân, người thì toàn mùi hèm, ai cũng thấy lạ và hỏi.



- Sao nhìn mệt mỏi vậy? bộ nhậu cả đêm hả

Hoàng và Nhân cười và trả lời

- Ừ hôm qua tụi tao nhậu cả đêm ngoài nghĩa địa



Mọi người chỉ cười và chẳng ai tin, ừ có lẽ nhìn bề ngoài không ai nghĩ hai thằng lại điên đến mức đó



Ngọc vẫn ngồi đó, có điều nhìn Ngọc sao hốc hác quá, mắt Ngọc có vẻ hơi sưng vì khóc. Hoàng thấy hơi khó chịu vì nhìn Ngọc như thế, lòng Hoàng bỗng thắt lại. Hoàng từ từ tiến về phía Ngọc, ngồi xuống cạnh Ngọc quay sang nhìn Ngọc một lát rồi hỏi Ngọc



- Em ăn sáng chưa? Sao nhìn em buồn vậy

- Em ăn rồi Hoàng

- Hôm qua có chuyện gì mà em lại ở đó vậy? anh thật không hiểu

- Hôm qua anh làm như thế là em không đồng ý, sao anh lại bồng bột vậy. Anh không suy nghĩ kì về những điều mình làm sao



- Em trả lời anh đi, sao em lại ở đó

Ngọc im lặng một lúc, sao không gian của hai đứa bỗng trở nên xa cách và nặng nề đến thế…



- Thật ra có điều em đã không nói với anh, T là người yêu đầu tiên của em. Nhưng T đã có vợ, em biết được điều đó trước khi gặp anh. Rồi tụi em chia tay. Hôm qua T hẹn gặp em để nói chuyện, đúng lúc đó thì anh đến



- Vậy.. vậy mọi chuyện em nói với anh đều không phải là sự thật đúng không

Ngọc chỉ im lặng và không nói gì…



- Em không muốn nói thì thôi, anh cũng không ép



- Em xin lổi, xin anh đừng ghét bỏ em Hoàng à…



Hoàng càng làm không khí trở nên căng thẳng hơn, Hoàng đứng dậy rồi bước ra ngoài hành lang mồi một điếu thuốc để hút, sau đó im lặng và suy nghĩ… Trong đầu Hoàng lúc này không phải là một cuộc đấu tranh nội tâm, cũng chẳng phải là đang trách móc gì Ngọc. Hoàng đang lo sợ… Hoàng đang suy nghĩ nhiều điều trong đầu



Anh là người đến sau phải không Ngọc, chỉ để xóa nhóa đi những hình ảnh đã làm em đau khổ trước đây?

Tình cảm em dành cho anh không đủ nhiều đề quên đi được tình yêu trước đây của em đúng không?

Có phải em đang muốn rời xa anh hay không?

Em có yêu anh nhiều hơn T không, anh không quan tâm. Anh chỉ biết được một điều, em quan trọng đối với cuộc sống của anh. Việc em rời xa anh, chẳng khác nào em đã lấy đi cuộc sống của anh. Rồi anh sẽ sống như thế nào hà Ngọc…



Rengggggggg!!! Tiếng chuông vô lớp vang lên, Hoàng đi vô lớp định ngồi cạnh Ngọc và nói những suy nghĩ của mình cho Ngọc biết nhưng Linh đã ngồi cạnh đó rồi. Hoàng lại lủi thủi đi xuống cuối lớp và ngồi, chỉ kịp nhìn thấy một ánh mắt thật buồn đang theo dõi mình.



Từng phút nặng nề cứ trôi qua, những suy nghĩ trong đầu cứ khiến trái tim của Hoàng phải khó chịu. Hoàng chỉ muốn đứng dậy và hét lớn thật lớn rằng :Ngọc, anh yêu em, đừng rời xa anh.. nhưng lại không thể làm được.

Ngọc nằm dài trên bàn, uể oải và mệt mỏi lắm. Hoàng nhìn Ngọc và thấy thật buồn, có lẽ đêm qua là một đêm rất dài với Ngọc…



Bỗng chốc những suy nghĩ trong đầu của Hoàng khiến Hoàng trở thành một kẻ ngốc, mọi việc thật đơn giản. Muốn nói chuyện với Ngọc, Hoàng chỉ cần lấy điện thoại ra và nhắn cho Ngọc.



- Ngọc, nhìn thấy em buồn và mệt mỏi như thế. Thật sự anh đau buồn lắm biết không. Anh đang lo sợ, không phải là vì em yêu T hay yêu anh. Anh sợ em sẽ không còn bên cạnh anh nữa. Anh sợ em sẽ rời xa anh. Anh chỉ mong em luôn bên cạnh anh mãi thôi, anh chỉ muốn đến cuối đời, người ngồi bên cạnh giường của anh chính là em. Em đang nghĩ gì, nói cho anh biết đi Ngọc!



- Anh đừng suy nghĩ nhiều nữa Hoàng, em yêu anh và sẽ không xa rời anh đâu. Em không bao giờ muốn rời xa anh cả. Anh tha lỗi cho em vì đã dấu mọi chuyện được không?



- Sao lại tha lỗi? Anh chưa bao giờ giận em hay bực bội vì em cả. Cho dù chỉ được là một kẻ bù nhìn bên cạnh em anh cũng hạnh phúc rồi. Anh không hy vọng sẽ có em cho riêng mình, không hy vọng em chỉ nghĩ về anh.



Ai đó có thể nói anh nhu nhược nhưng anh là thế, chỉ cần mỗi ngày được nhìn thấy em anh cũng hạnh phúc rồi. Anh không mong điều gì nhiều hơn thế nữa.. Thời gian sẽ xóa được tất cả, hãy hứa là luôn ở bên cạnh anh được không? Anh sẽ chăm sóc, quan tâm và luôn bảo vệ che chở cho em…



- Cuộc sống không biết trước được điều gì Hoàng à, em chỉ biết là em rất yêu anh và không bao giờ muốn rời xa anh cả.



Chẳng có điều gì chắc chắn được Ngọc sẽ mãi ở bên cạnh mình. Hoàng cảm thấy trong lòng bất an và lo sợ lắm…



Phải làm sao, để anh có thể bên em mãi mãi

Phải làm sao để mỗi sớm thức dậy, anh lại được nhìn thấy em đang nằm bên cạnh anh…





Chap 16 : Chiếc nhẫn và sợ dây chuyền…



Chiếc nhẫn Hoàng có phần nào đã bạc màu , có lẽ vì dầm mưa dãi nắng và phơi sương quá lâu rồi. Có nhiều chuyện đã xảy ra, mọi thứ có thể phai dần theo năm tháng, nhưng có một thứ không bao giờ bị mất đi và sứt mẻ, dù chỉ là một chút xíu. Đó là tình yêu Hoàng dành cho Ngọc.



Dạo này Ngọc không còn đeo nhẫn của Hoàng tặng như hồi xưa nữa, thay vào đó là một chiếc nhẫn vàng. Vàng chói lóa và toát lên một vẻ cao sang, hơn hẳn cái nhẫn bạc tầm thường và rẻ tiền của Hoàng.



- Sao em không đeo nhẫn của anh nữa? Dạo này anh ít thấy em đeo nó quá à. Nhẫn vàng này ai tặng em vậy? Hoàng hỏi Ngọc



- Hì hì đâu có ai tặng đâu anh, em để dành tiền mua nè, lâu lâu thay đổi nhẫn nhìn cho nó lạ



Hoàng sợ có lẽ nào tình yêu Ngọc dành cho Hoàng đã thay đổi, mà cuộc đời này chẳng ai biết trước được điều gì. Con gái ai chẳng mơ ước một cuộc sống đầy đủ và không vất vả.



Một túp lều tranh hai trái tim vàng, chỉ khiến người ta bật cười, thời buổi này chỉ có thú mới sống như thế. Ừ ta chỉ cưỡi dream cùi, thuốc thì War hourse 5k một gói. Điện thoại thì cứ Nokia 1xxx tò tí te. Haizzz sao để giữ được người yêu với cái mã mồng tơi



Dạo này Ngọc gầy lằm, thật sự là rất gầy. Hoàng lo lắng cho Ngọc rất là nhiều, nhìn Ngọc như thế, Hoàng xót lắm như là một vết thương vừa mới đứt bị xát muối vào vậy. Thỉnh thoáng Hoàng lại mua cho Ngọc nho khô, ừ..là vì Ngọc rất thích ăn.Đó là những gì Hoàng có thể làm được để thể hiện sự quan tâm của mình.“Người anh em mình gặp chuyện rồi, mình cần một chiếc 15 chỗ lên đây ngay trong đêm, cậu chuẩn bị anh em dùm mình được không? ”. Nói chuyện với Long mà tiếng Hoàng vẫn còn nghẹn trong cổ họng, có lẽ vì Hoàng đã phải chịu một nỗi đau quá lớn, một nỗi đau mà đường như cả cuộc đời Hoàng chưa từng gặp bao giờ. “ Có chuyện gì vậy Hoàng?” Long hỏi. “ Người yêu mình bị làm nhục” những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt Hoàng như không thể ngừng lại, tim Hoàng đau quặn thắt lại, nói không ra hơi, thậm chí không thể thở được. “ Hoàng cứ bình tĩnh, mình sẽ thu xếp lên ngay trong đêm và đừng làm gì manh động.”

Trong cái không gian rộng lớn nhưng ngột ngạt, Hoàng chợt buồn khi nhớ lại những chuyện ngày xưa, lòng đầy nuối tiếc..nuối tiếc vì quá khứ không thể quay trở lại, nuối tiếc vì có lẽ một ngày nào đó Hoàng cũng không còn được nghĩ về những kỉ niệm trước đây và Hoàng sẽ không còn được nhớ đến một người con gái mang tên Ngọc...

Chap 1

Quen Long đã được 5 năm, kể từ hồi học chung phổ thông nhưng Long xuống Sài Gòn như để tạo ra một con đường mới cho riêng mình như một đại ca trong giới xã hội đen. Hoàng, một người với vẻ ngoài lạnh lùng, mạnh mẽ và có nét nào đó giống như một tài tử xi-nê . Cả hai đã từng vào sinh ra tử với nhau nhiều lần, cũng vì tính cách quậy phá, thẳng thắn và không ngán ai bao giờ. Tuy nhiên, họ không phải là hai thằng lưu manh,họ biết phân biệt sai trái rõ ràng, không bao giờ tự nhiên sinh sự với ai cả,biết bảo vệ những người bạn yếu đuối, luôn sống vì anh em, bạn bè và luôn kính trọng những người hơn tuổi.

Hoàng sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường. Là người cầm đầu trường học kể từ khi học trung học nhưng với vẻ ngoài cao ráo, điển trai và lạnh như băng cùng một hành tích học tập ấn tượng đã khiến Hoàng luôn trở thành tâm điểm bàn tán của các nữ sinh trong trường. Tốt nghiệp phổ thông, vời hai tờ giấy báo trúng tuyển đại học, Hoàng chọn con đường ở lại thành phố hoa, nơi mình sinh ra và lớn lên để học, một phần là được bên cạnh gia đình. Nhưng cũng từ đây, Hoàng không ngờ rằng sẽ có những biến cố vô cùng to lớn xảy ra với cuộc đời mình bởi sự xuất hiện của một cô gái.

Ngày đầu tiên bước vào ngưỡng cửa đại học, vẫn dáng đi lạnh lùng đó, hiên ngang và tự tin, miệng ngậm điếu thuốc và thở dài, Hoàng chợt nghĩ tới những người anh em ở lớp học phổ thông, mỗi đứa một nơi rồi không biết cuộc đời sẽ ra sao. Lang thang hơn một tiếng đồng hồ mới tìm ra được lớp học, Hoàng thầm rủa bản thân mình tại sao lại chọn cái trường rộng lớn này để học. Bước chân vào lớp, hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào Hoàng. “ Em là học sinh lớp nào?” tiếng cô giáo hỏi Hoàng với giọng điệu có vẻ khó chịu. “ Dạ em là sinh viên của lớp này, mà vì trường rộng quá nên giờ em mới kiếm ra được lớp học, mong cô bỏ qua cho em” Vẫn như hồi học trung học, chỗ ngồi ưa thích của Hoàng là bàn cuối, nơi có cửa sổ, nới Hoàng có thể nhìn ngắm bên ngoài và thả hồn trong những tiết học chán ngắt… Giọng hát đâu đó cất lên, phảng phất trong đầu Hoàng, một giọng hát nhẹ nhàng và trong veo như tiếng hát của một thiên thần..Giật mình tỉnh giật, Hoàng đã ngủ gục từ lúc nào không biết, có lẽ buổi gặp mặt đầu tiên của lớp học quá nhàm chán. Trước mặt Hoàng là một cô bé với dáng người nhỏ nhắn, một mái tóc thẳng dài và đen mượt với đôi mắt to tròn trong sáng như hai giọt nước. “Mình tên là Ngọc, rất vui được làm quen với các bạn và trở thành một thành viên của lớp”một giọng nói ngọt ngào và nhẹ nhàng cất lên. Thì ra đây chính là lớp phó văn nghệ của lớp, đối với Hoàng việc kiếm một cô gái xinh đẹp không phải là việc khó, chỉ có điều không ai trong mắt Hoàng là một người đặc biệt và đủ làm cho Hoàng rung động. Hoàng tự hỏi, cô bé này là ai?...dường như có một sự gắn kết nào đó vô cùng đặc biệt đối với Hoàng kể từ giây phút nhìn thấy cô bé này mà Hoàng cũng không thể giải thích được. Buổi gặp mặt đầu tiên kết thúc, và dường như trong suy nghĩ của Hoàng luôn quanh đi quẩn lại một cẩu hỏi: Ngọc, bạn là ai?!!

Chap 2

Một tuần kể từ ngày họp lớp, Hoàng không đi học vì cảm thấy trong lòng không được vui. Hoàng thở dài, hôm nay là ngày giỗ đầu của Trung, đã một năm trôi qua rồi mà dường như những hình ảnh đó không bao giờ phai đi trong đôi mắt của Hoàng. Hoàng còn nhớ rõ như in buổi sáng hôm đó,một ngày thứ 7 cuối tuần những cơn mưa phùn không ngừng, cái thời tiết lạnh lẽo như cắt da cắt thịt, cái không khi ẩm ướt khó chịu của Đà Lạt …Tiếng chuông tan học vang lên, mọi lớp bắt đầu ùa ra

- Ẹ Hoàng, tiếng Trung gọi.

- Gì mày?

- Tí nữa ra cổng trường nhảy múa một tí, hôm qua thấy mấy thằng lưu manh ở khu mỏ đá trấn lột hoc sinh trường mình, tao đã chay ra cản tụi nó, căng lắm mày à xém nữa tao đánh tụi nó một trận ra trò.Hề hề thề nào hôm nay tụi nó cũng kéo đến tẩm quất cho tao một trận.

- Cái thằng, chỉ được cái miệng… ừ tí nữa đằng nào tụi mình cũng về chung mà, Hoàng nói.

- Lâu rồi tao không được vận động tay chân, khà khà. Tiếng cười của Long vang lên cả dãy hành lang, mọi đôi mắt như đổ dồn vào nhóm của Hoàng như những sinh vật trên sao hỏa mới đáp xuống trái đất.

Cổng trường hôm nay đông hơn mọi khi, Hoàng cảm nhận được có nhiều gương mặt lạ trong ngày hôm nay đặc biệt là sự có mặt của Bé lớn - một tay anh chị mới vừa nổi lên ở cái khu ngã tư này, dường như có một linh cảm không tốt tận sâu trong thâm tâm Hoàng. “ ê Hoàng, tao nhận ra mặt hai thằng hôm qua đang đứng ở bên đó” Cả nhóm vừa đi bộ được khoảng 200m thi nhóm của Bé lận chạy tới và chận lại

- Sao mấy thằng nhóc, hôm qua nghe nói tụi mày đòi chơi mấy thằng em của tao phải không?

- Hôm qua mấy thằng em anh nó trấn lột tiền mấy đứa học sinh, anh là anh mà không biết dạy dỗ tụi nó sao, mấy đồng tiền dơ bẩn đó mà cũng lên mặt tự hào là đàn anh đàn chị hả? Nếu anh thích thì mình chơi, riêng tui ở khu ngã tư này, không ngán thằng nào, ừ tui là dân xóm chùa đó.!..

Bốp !!!!!!! Một thằng từ sau lưng Hoàng lao vào đánh Hoàng một cách bất ngờ, không kịp phản ứng, Hoàng lãnh trọn cú đấm như trời giáng. Long và Trung liền lao vào. Với bản lĩnh của một thủ lĩnh, Hoàng sớm lấy lại được thế thượng phong. Nhưng bên Bé lớn áp đảo quân số hoàn toàn, vì quá bất ngờ không kịp kêu gọi bạn bè nên chỉ có ba thằng sát cánh bên nhau. Một chọi ba, dường như có lẽ quá khả năng của Trung và Long, còn đối với Hoàng điều đó không quá khó ( bản thân Hoàng là dân karatedo), thấy Trung sắp không chịu nỗi, Hoàng chạy qua giúp Trung. Xoảng, Hoàng cảm thấy đầu mình choáng váng, dường như có muôn ngàn cây kim chích từ đằng sau vậy..chân Hoàng dường như không còn sức, não Hoàng không thể điều khiển đôi chân của mình được nữa. Bỗng nhiên Trung chạy nhào tới Hoàng nhảy qua người Hoàng.Aaaaaaaaaaa tiếng những nữ sinh bên kia đường la lên thất thanh, Hoàng chưa kịp định thần hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Trung đã ngã quỵ lên người Hoàng, Hoàng có thể cảm nhận được cái ướt át trên tay mình khi Trung nằm đè lên. “Máu, sao máu trên ngực Trung nhiều vậy” Hoàng dường như chết lặng, máu bắt đầu chảy xuống mắt Hoàng, có lẽ vết thương trên đầu khá sâu, Hoàng thấy sao mắt mình cay quá, đôi mắt như nặng trĩu lại. Trung nhìn Hoàng, Hoàng có thể cảm nhận được nỗi đau từ trong đôi mắt của Trung, mắt Trung đỏ rực nhìn Hoàng, đôi mắt ấy như khắc sâu vào tâm trí Hoàng khoảnh khắc đó dường như là một điều gì quá sâu sắc quá mãnh liệt và đầy đau đớn... Ngày đó nếu không vì Hoàng, không vì tính khí hiên ngang và không sợ ai của Hoàng có lẽ Trung đã không lãnh trọn nhát dao…nhát dao cướp đi sinh mạng của người anh em còn hơn cả ruột thịt của Hoàng, của một con người mới bước vào tuổi 18, cái tuổi mà dường như những thứ tốt đẹp nhất mới bắt đầu đến… Hoàng tiếp tục rảo bước đến nơi Trung đang yên nghỉ, thở dài và mồi điếu thuốc trong cái lạnh buốt tay chân của thời tiết…

Chap 3

Ngọc là một cô gái sinh ra từ vùng đất nổi tiếng với nhà thơ Hàn Mặc Tử,là học sinh chuyên văn có lẽ vì vậy mà trong suy nghĩ của Ngọc luôn có một cái gì đó đa cảm, năm đầu tiên thi rớt đại học vì một số lý do không mong muốn, sau đó vào Đà Lạt và ở nhà một người họ hàng để ôn thi. Trong cảm nhận của Hoàng dường như luôn có chút gì man mác buồn trong đôi mắt trong sáng và đen láy của Ngọc. Về phía Ngọc, kể từ lần gặp gỡ đầu tiên, đối với Hoàng, Ngọc chỉ có ác cảm, một thằng con trai nhìn kiêu ngạo, không coi ai ra gì kể cả cô giáo, cái thái độ bất cần, đôi mắt lạnh lùng và luôn lầm lì ít nói. Ngọc nghĩ rằng, đây có lẽ là một trong những thành phần xấu của lớp, sẽ ảnh hưởng nhiều đến thi đua của lớp trong trường, cần phải tránh xa và ít tiếp xúc với con người này.

Ngày hôm đó thời tiết vẫn lạnh buổi học đầu tiên của Hoàng kết thúc với một vài thằng bạn mới quen, đặc biệt là Nhân, dáng người nhỏ nhắn khuôn mặt đen sạm, khá cởi mở và thân thiện... mà sau này sẽ trở thành một trong những người anh em thân thiết nhất của Hoàng. Suốt buổi học hôm đó, cái lạnh cắt da cắt thịt dường như không ảnh hưởng đến Hoàng, từ đầu đến cuối đối với Hoàng buổi học dường như chỉ có Hoàng và Ngọc, ánh mắt của Hoàng chỉ nhìn về một hướng... Hoàng cảm thấy vô cùng khó chịu, cái cảm giác đó, cái cảm giác thân quen.. dường như Hoàng đã gặp Ngọc ở đâu rồi, cố suy nghĩ nhưng Hoàng không thể nhớ nổi.. Ngọc vẫn tập trung nghe giảng, thỉnh thoảng quay lại nói chuyện với bạn bên cạnh rồi bất chợt cười, cái nụ nười khiến Hoàng chết lặng... cái cảm giác ấm áp và yên bình.. một nụ cười mà chưa bao giờ Hoàng thấy trước đây...

Tối hôm đó về nhà mà hình ảnh của Ngọc cứ hiện ra trong suy nghĩ của Hoàng, cầm cái điện thoại trên tay, Hoàng tự hiểu rằng muốn biết cô bé này là ai, mình phải tự tìm hiểu thôi, nhắn tin cho lớp trưởng, nói chuyện trăng sao trên trời dưới đất rồi Hoàng đánh bạo hỏi số điện thoại của Ngọc, viện lý do là có việc cần hỏi Ngọc vì muốn tham gia vào đội văn nghệ của lớp. Cầm số điện thoại của Ngọc trên tay, Hoàng không biết phải nói gì.. Cả cuộc đời Hoàng, chỉ có nhận thư tình và tin nhắn làm quen của con gái chứ chưa bao giờ phải chủ động nhắn tin cho ai và làm quen với ai. Sau hơn nửa tiếng đồng hồ, Hoàng quyết định nhắn tin " Có phải đây số điện thoại của Ngọc, học lớp 31 không? ". 11 phút trôi qua, rồi một tiếng 11 phút. Hoàng thiếp đi lúc nào không biết...



Sáng hôm sau tỉnh dậy, trong lòng Hoàng hơi buồn vì Ngọc không trả lời, kèm theo đó là cảm giác tò mò về Ngọc. Nhưng dường như tất cả đều do ông trời sắp đặt, tối hôm đó lớp tổ chức gặp mặt và làm quen các thành viên trong lớp ở công viên Y, Hoàng đã từ chối vì không thích đi tới những chỗ đó, ngồi chơi và ca hát như những đứa có bệnh, thằng lớp trưởng nói nếu không đi sẽ bị hạ bậc hạnh kiểm, ôi thôi đối với Hoàng, thích thì học không thích thì thôi, với trí thông minh của mình muốn kiếm một nơi khác để học không phải là chuyện khó, Hoàng vẫn cảm thấy khó chịu và hụt hầng vì Ngọc không trả lời tin nhắn đêm qua...

- Mày thiệt không đi hả, có cả lớp phó văn nghệ nữa. Thằng lớp trưởng nhắn tin

- Ừ thôi tao lên liền, tao cũng muốn làm quen với các thành viên khác.

- Nhưng không đủ xe, mày phải lên khu sinh viên chở mấy đứa lớp mình qua nữa

- Thôi được rồi, tao lên bây giờ...

Phóng như điên dại như chỉ muốn gặp Ngọc ngay lặp tức, lên tới nơi thì Ngọc đang đứng với Linh, một cô bạn học cùng lớp. Ngọc mặc một cái áo len màu vàng nhạt, cái quần jean màu xanh và đôi giày búp bê màu đen rất đáng yêu. Hoàng có thể nghe được tiếng tim mình mỗi lúc đập nhanh hơn, nhanh hơn...Sau một lúc suy nghĩ thì Hoàng chủ động đến và hỏi Ngọc





- Có ai chở Ngọc không? Không có Hoàng chở bạn qua cũng được

Ngọc đang lưỡng lự thì tiếng Linh chen vào

- Không được, muốn chở Ngọc thì phải chở ba, chở cả Linh nữa.

Có lẽ trong mắt mọt người Hoàng là một thằng xấu xa, và chẳng bao giờ đáng tin, chính vì thế mà Linh không muốn Ngọc đi với Hoàng một mình.



- Ừ, sao cũng được hết Linh. Hoàng nói. Ngọc vẫn im lặng không nói gì

- Nhưng mà chở ba công an sẽ phạt. Đúng lúc đang kẹt thì có thằng lớp trưởng cứu. " Cái thằng này, nói đúng lúc lắm, ơn này sau này tao đền đáp " Hoàng cười thầm trong bụng...

Vậy là Hoàng được chở Ngọc qua công viên, suốt quãng đường cả hai chỉ im lặng, chịu hết nổi cái không gian ngột ngạt và yên tĩnh đáng sợ đó, Hoàng lên tiếng trước

- Ủa sao hôm qua nhắn tin cho Ngọc, Ngọc không trả lời?

- Hôm qua Hoàng nhắn tin cho Ngọc hả, xin lỗi nhe tại số lạ Ngọc không biết nên không nhắn tin lại!

Ôi lạy các vị phật tổ, Hoàng thề với đời là tại sao trên đời này lại có một người sở hữu giọng nói vừa nhẹ nhàng, vừa ngọt ngào lại còn đáng yêu như thế.. Quãng đường còn lại, Hoàng chỉ hỏi về Ngọc, dường như đó là người đầu tiên mà Hoàng nói nhiều như thế trong lần đầu gặp mặt. Đối với Hoàng,Hoàng chẳng bao giờ mở miệng nói chuyện với con gái, trước mặt họ, Hoàng chỉ im lặng và chẳng bao giờ có cảm xúc gì... Ra tới nơi, lớp ngồi sinh hoạt với nhau một lúc thì Ngọc bỏ về trước cùng Linh...Hoàng nhìn theo với ánh mắt tiếc nuối và man mác chút buồn, cảm giác giống như phải xa cách một người thân vậy.. cho dù đối với Hoàng, Ngọc chỉ là một người xa lạ..

Về tới nhà, Hoàng liền cầm điện thoại và nhắn tin cho Ngọc ngay, lời nhận xét của Ngọc là Hoàng không đến nỗi đáng ghét như vẻ bề ngoài..Hoàng cảm thấy trong lòng có một cảm xúc rất khó tả, chỉ biết là vui lắm, giống như một đứa con nít được cho kẹo vậy... cả hai nhắn tin đến khuya rồi Hoàng ngủ lúc nào cũng không hay, chỉ biết đến sáng tỉnh dậy, Hoàng vẫn còn cầm điện thoại trên tay...

Chap 4



Sau buổi tối hôm đó, Ngọc cảm nhận được rằng Hoàng không đáng ghét như vẻ bề ngoài nhưng không thể biết được con người thật của người này, chưa chắc đã là một người tốt... Cứ như thế ba ngày trôi qua, sau những buổi nói chuyện qua tin nhắn, rồi Ngọc cũng đồng ý đi chơi với Hoàng, đó là một buổi tối ngày thứ 7...

Hoàng cảm thấy trong lòng rất vui vì được đi chơi với Ngọc, đối với Hoàng, đó là cảm giác đầu đời, lần đâu tiên đi chơi riêng với một người con gái, cái cảm giác lâng lâng, rạo rực đó... Hoàng chỉ mong sao tối thật nhanh để có thể đến đón Ngọc... Ding dong! Đồng hồ điểm 7h, Hoàng phóng như bay trên chiếc xe máy của mình, vù ....vù ....ù...dường như chỉ có tiếng gió rít bên tai Hoàng, chẳng mấy chốc mà Hoàng đến nơi, Hoàng choáng ngợp trước vẻ đẹp ngôi nhà mà Ngọc đang ở, ngôi nhà được xây theo kiểu Pháp những năm 80 pha chút kiến trúc hiện đại. 15 phút trôi qua, Ngọc bước ra với một chiếc áo khoác len màu hồng cổ lông, đôi giày búp bê màu nâu, thêm một chút son nước trên đôi môi mỏng và hồng tươi của Ngọc... Khỏi phải nói cái khoảnh khắc đó đối với Hoàng, dường như có một thiên thần mới rơi xuống từ trên trời vậy, Hoàng có thể cảm nhận tim mình đang đập nhanh dần từng giây từng phút...

Tối hôm đó là thứ bảy, cả hai quyết định đi dạo trong khu phố đi bộ vì đó là ngày cuối tuần... Hoàng cảm thấy khó chịu mỗi lần đi trong khu phố này, vì luôn có những cặp mặt dõi theo Hoàng, có thể mọi người ai cũng thích được người khác chú ý và mến mộ nhưng riêng với Hoàng, những cái nhìn đó chỉ đem lại cảm giác lạc lõng, không an toàn trong cái không gian rộng lớn nhưng ngột ngạt đó, Hoàng sợ cái cảm giác tồn tại một mình trong thế giới, thế giới chỉ có riêng Hoàng...

Rồi bất chợt Ngọc khoác tay Hoàng, tim Hoàng mổi lúc đập nhanh hơn, nhưng rồi cũng nhẹ nhõm, ở bên cạnh Ngọc, Hoàng cảm thấy an toàn và không còn lạc lõng trong cái thế giới này nữa... cứ thế, Ngọc khoác tay Hoàng... cả hai cùng dạo bước trong khu phố, những ánh đèn láp lánh, cái mờ mờ ảo ảo của sương mù, thêm một chút rùng mình với cái lạnh 15 độ..nhưng trong lòng Hoàng thật ấm áp và bình yên...

Sau cái hẹn đầu tiên, Hoàng và Ngọc trở nên thân thiết hơn.. Đối với riêng Hoàng, dường như trong cuộc sống hiện tại chỉ có hình ảnh của Ngọc, Hoàng có thể cảm nhận được Ngọc trong từng hơi thở của mình, cảm giác luôn nghĩ về một ai đó, cái cảm giác khó chịu như bào dần bào mòn trái tim, cái cảm giác như có cả ngàn đội quân kiến vàng bò trong bụng và cái cảm giác luôn nhớ về một người mà không biết người đó có nhớ tới mình không, chỉ biết mỗi khi có tin nhắn và điện thoại là Hoàng chộp lấy ngay, hồi hộp và hy vọng đó là của Ngọc...và sẽ thất vọng nhiều lắm nếu đó không phải là Ngọc...



Chap 5 : Những cảm xúc mới… những thay đổi mới…



Trong suy nghĩ của Ngọc, cái khoác tay đó dường như chỉ để thử con người của Hoàng, khi khoác tay Hoàng, Ngọc cảm nhận được cái run từ cách tay của Hoàng, chỉ là Ngọc không hiểu tại sao lại như thế... Dường như đằng sau con người kì lạ đó, là một cảm xúc mãnh liệt, một cảm xúc đã bị kìm nén từ lâu lắm rồi và có lẽ một ngày nào đó nó sẽ bộc lộ ra ngoài…



Về phần của Hoàng, dường như cái tối hôm đó là buổi tối với những cảm xúc kì lạ nhất từ trước đến giờ… Có những lúc trái tim Hoàng đập nhanh đến không thở được, cái cảm giác hồi hộp chạy khắp cơ thể của Hoàng, tay Hoàng run bần bật vì cái khoác tay đó, có lẽ đó là những cảm giác đầu đời trước một người mình cảm thấy rung động… Ngọc không phải là người đầu tiên khoác tay Hoàng, Hoàng không thể nhớ hết có bao nhiêu cô gái đã từng chủ động khoác tay mình, nhưng dường như những người con gái đó không mang đến cho Hoàng cảm giác đặc biệt như Ngọc… Cái khoảnh khắc Ngọc khoác tay Hoàng, trời Đà Lạt mưa phùn nhẹ, những giọt mưa bay bay một cách nhẹ nhàng dưới cái ánh sáng xanh vàng tím hồng của không gian lãng mạn, lung linh và đẹp tuyệt vời chỉ riêng đêm Đà Lạt mới có, cái khoác tay đó như đập tan đi cái tảng băng to lớn trong trái tim của Hoàng, mà dường như Hoàng đã phải chờ đợi quá lâu để phá tan nó…



Kể từ sau khi Trung mất, Hoàng dường như sống khép kín và lầm lì ít nói, điều đó khiến nhiều người cảm thấy sợ trước cái ánh mắt của Hoàng, cái ánh mắt lạnh lùng và không có một chút cảm xúc, cái ánh mắt dường như bất cần đối với cuộc sống. Đến một lúc nào đó khi giới hạn của con người bị phá vỡ, Hoàng cảm thấy cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn thật nhiều, cái nhìn đối với Hoàng bây giờ không còn hận thù, không còn vô nghĩa và bất cần, dường như Hoàng đã tự tha thứ cho chính mình, tha thứ cho cái lỗi lầm trong quá khứ mà chính Hoàng gây ta, trong suy nghĩ của Hoàng bây giờ là phải tiếp tục sống thật tốt, sống để không phải hối tiếc, và quan trọng là sống cho phần của Trung nữa… Ngọc chính là n...
<<123456 ... 9>>
Tags: Ai, thay, anh, nói, yêu, em,Teen, Story, Ai thay anh nói yêu em
Anh yêu em, công chúa!
Mối tình đầu - Sogood
Ai thay anh nói yêu em
1000 ý tưởng về tình yêu
[Love Story] - Trớ Trêu (full)
12»