gười đã xóa đi cái giới hạn đó, đã mở cái khúc mắc trong trái tim của Hoàng bao lâu nay…
Kể từ ngày đi chơi với Ngọc, những ngày sau đó Hoàng đi học thường xuyên và dường như không vắng mặt một buổi nào, Hoàng cũng đã cởi mở hơn quen được nhiều bạn bè trong lớp, Nhân ngày càng trở nên thân thiết hơn với Hoàng, lúc nào hai đứa cũng ngồi học chung với nhau… Nói một chút về Nhân, sinh ra trong một gia đình nhà nông, Nhân có nước da hơi ngăm đen, dáng người nhỏ nhắn với vẻ bên ngoài hiền lành và cởi mở..ngay từ lần đầu gặp Nhân, Hoàng đã biết con người này là một người tốt bụng… những ngày tiếp xúc sau đó, Hoàng cảm nhận được cái khí chất của một người bạn, một người anh em tốt trong Nhân, hai từ anh em trong Nhân dường như là một điều gì đó lớn và cao cả lắm, giống như Hoàng, Long, Trung và những người bạn khác của Hoàng vậy.. đối với họ, hai từ anh em dường như lớn lắm, đôi khi có một chút bất đồng, tính cách có một chút không giống nhau nhưng trong hai chữ anh em đó, không bao giờ có chỗ cho sự ích kỉ, tính toán và mưu lợi cho bản thân mà đôi lúc sẵn sàng hy sinh vì nhau…anh em là cùng nhau đi chơi, hưởng cùng nhau những niềm vui và sẵn sàng chia sẽ những nỗi buồn, những điều khó khăn với nhau …
Còn riêng Ngọc, dường như Ngọc đã trở thành một thứ gì đó thân thuộc với Hoàng, chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt đó, nụ cười đó, nghe thấy giọng nói đó là Hoàng cảm thấy trong lòng ấm áp và tràn đầy hy vọng khi một ngày mới bắt đầu… Thời gian bên Ngọc, Hoàng luôn cảm thấy trôi qua quá nhanh, khi không ở bên Ngọc mọi thứ trở nên quá ngột ngạt và nhạt nhẽo đối với Hoàng, khi thức dậy mỗi sớm, việc đầu tiên Hoàng luôn làm là nghĩ về Ngọc, Hoàng cười…cười vì cuộc sống này đầy ý nghĩa, cười vì cảm ơn thượng đế đã cho Hoàng thêm một ngày để nhớ tới Ngọc..
Chap 6 : Những cái đầu tiên… và nụ hôn ngốc nghếch
Mưa đã vào mùa, những cơn mưa rả rích và xối xả… Cái không khí ẩm ướt, lạnh lẽo khó chịu bao trùm Đà lạt… những buổi học sau đó mỗi ngày đi học với Hoàng là một ngày thú vị… Vẫn cái bàn quen thuộc đó, vẫn Nhân ngồi bên cạnh đó…nhưng bên cạnh Hoàng bây giờ còn có thêm Ngọc nữa, Hoàng không cần phải lén lút nhìn ngắm Ngọc từ đằng sau nữa mà giờ đây, khi quay sang bên cạnh là Hoàng đã nhìn thấy Ngọc rồi, lúc nào cũng vậy, Ngọc luôn dành cho Hoàng một nụ cười tươi nhất… ừ, Ngọc đẹp thật.. mỗi ngày Hoàng chỉ mong được nhìn ngắm ngôi sao mang tên Ngọc, trong lòng Hoàng lúc nào cũng chỉ có một ngôi sao..ngôi sao luôn tỏa sáng trong tim Hoàng, ngôi sao đẹp nhất trong sáng và thuần khiết nhất…
Điện thoại Ngọc rung lên báo tin nhắn…
“New message from Hoàng”
-Mình thích bạn lắm Ngọc à…mỗi ngày thật ý nghĩa khi lại được nhìn thấy và nghe giọng nói của bạn…
Ngọc mỉm cười và cầm điện thoại… Reply message
-Ngọc cũng thích Hoàng…mình ngồi ngay cạnh Hoàng, sao Hoàng không nói trực tiếp mà phải nhắn tin vậy :P
Mọi thứ trở nên thật tươi đẹp, lúc nào cũng là khoảnh khắc hạnh phúc và kì diệu khi có Ngọc bên cạnh…
- Đơn giản là mình thích thế :P Tối này mình lại đi chơi nhé Ngọc?
- Ừ, tối nay 7h đón mình nha Hoàng…
Ding doong…Vù vù ù ù ù Hoàng chỉ nghe thấy tiếng gió ngang tai, chỉ một lúc nữa thôi là lại được gặp Ngọc rồi, trong lòng Hoàng không hiểu sao lại háo hức, rạo rực và vui đến thế…
Vẫn đôi môi hồng nhạt pha chút long lanh của son bóng, vẫn cái áo màu hồng quen thuộc nhưng đối với Hoàng, sao tối nay Ngọc lại dễ thương đến thế…
- Mình đi đâu đây Hoàng ?
- Đi uống café nhe Ngọc
- Ok mình đi thôi… Ngọc mỉm cười, đôi mắt to tròn và đen láy nhìn Hoàng…
Mưa đã tạnh từ chiều, nhưng buổi tối thì thật là lạnh, chạy xe trên đường mà Hoàng cảm thấy tay mình lạnh buốt, không còn một chút cảm giác…
- Trời lạnh nhỉ Hoàng? Ngọc hỏi
- Ừ lạnh quá Ngọc, tay Hoàng mất hết cảm giác luôn rồi nè, Ngọc mặc ấm chưa, có lạnh lắm không?
- Ừ, lạnh quá… không biết… là … là… Ngọc ôm Hoàng được không…
Rồi đôi bàn tay nhỏ nhắn đó nhẹ nhàng luồn qua người Hoàng, và ôm lấy Hoàng…
- Ngọc là người đầu tiên ôm Hoàng đó, Hoàng vui lắm…
Cái không gian đó thật rộng lớn, thật lạnh lẽo nhưng dường như chỉ có hai người mà thôi… Rồi bất chợt Hoàng mở khóa cái túi áo khoác, nhẹ nhàng cầm tay của Ngọc, cho vào trong túi và nắm thật chặt bàn tay nhỏ nhắn đó… hai đôi tay lạnh lẽo, mất hết cảm giác vì cái lạnh khắc nghiệt đó, nhưng khi tìm đến nhau.. dường như có một cảm giác ấp áp lắm, hạnh phúc lắm… Cái ấm áp có thể phá tan cái không gian rộng lớn và vô cùng lạnh lẽo này… Xe vẫn từ từ lăn bánh trên đường, ước gì mình cứ chạy mãi như thế này, và đừng bao giờ dừng lại… Ngọc sẽ mãi bên cạnh mình, ôm mình và được mình nắm tay như thế này…
- Hoàng ơi, quay sang đây mình hỏi cái này nè… Ngọc nói với Hoàng, Hoàng liền quay lại, mở miệng hỏi
- Có chuyện…..
“ Chụt ” Hoàng chưa kịp hỏi hết câu thì Ngọc đã chồm tới và hôn lên má của Hoàng, có lẽ Ngọc cũng cảm thấy hạnh phúc lắm…
Hoàng im lặng không nói gì, chỉ biết là Hoàng và Ngọc không muốn nói gì với nhau, đơn giản là họ đang tận hưởng cái khoảnh khắc này, cái khoảnh khắc hạnh phúc và ấm áp… Họ tự hiểu là cả hai đều đang rất vui và hạnh phúc…
Hoàng dừng xe tại café Đà Lạt night ( theo mình có lẽ đây là quán café đẹp nhất Đà Lạt, nếu có dịp lên ĐL chơi, các bạn nên vào một lần cho biết, nhưng nhớ đi ban đêm nhé )
Café ĐL night nằm ở đầu đèo prenn, khi ngồi vào trong… một khung cảnh đẹp tuyệt vời sẽ hiện ra trước mắt bạn, nhìn xuống dưới là hầu như tất cả trung tâm thành phố Đà Lạt, hàng ngàn, hàng trăm ngàn ánh đèn hiện ra trước mắt đủ các sắc màu như là một bản sao thu nhỏ của bầu trời với hàng triệu ngôi sao, nhưng có lẽ nó còn đẹp hơn thế…
Vẫn một ly trà đào nóng và thơm phức, thêm một viên xí muội cho cái hương vi mặn mà và ấm áp đó, đồ uống ưa thích của Hoàng… bây giờ Hoàng có thẻ chia sẻ nó với cả Ngọc nữa…
- Đẹp quá Hoàng ơi… Ngọc thích chỗ này lắm..
- ừ đẹp thật Ngọc nhỉ. Hoàng trả lời, nhưng tận sau trong lòng Hoàng, Hoàng thầm nghĩ… “ừ, nó đẹp thật đấy Ngọc àh, nhưng em có biết là… làm sao vẻ đẹp của nó có thể so sánh được với vẻ đẹp đang ngồi trước mặt anh…”
Tim Hoàng đập mỗi lúc nhanh hơn…Bất chợt Hoàng nắm lấy đôi tay nhỏ bé và ấm áp của Ngọc
- Hôm nay thật ý nghĩa với Hoàng Ngọc à, mỗi ngày bên cạnh Ngọc đều là một ngày ý nghĩa với Hoàng…
Ngọc mỉm cười và nhẹ nhàng dựa lên đôi vai của Hoàng, trong khoảnh khắc này Hoàng muốn hôn Ngọc lắm, nhưng thật sự những cái đầu tiên luôn khó khắn nhất, Hoàng không đủ can đảm để làm điều đó…nhưng không quan trọng, đối với Hoàng, tất cả đã quá hoàn hảo, quá hạnh phúc và quá ngọt ngào rồi…
Chở Ngọc về nhà, Hoàng cảm thấy hơi buồn vì sắp phải xa Ngọc rồi…
- Ngọc về nha, Hoàng đi xe cẩn thận nè, về nhà thì nhắn tin Ngọc…
- Ừ, Ngọc vào nhà đi không lạnh. Hoàng về nhe
Ngọc chuẩn bị quay lại và vô nhà thì bất thình lình Hoàng nắm lấy tay Ngọc, và hôn Ngọc.. một nụ hôn nhanh chóng có lẽ chỉ diễn ra trong 1 giây ngắn ngủi..một cái hôn chỉ đủ lướt nhẹ qua đôi môi của Ngọc… một cái nụ hôn ngốc nghếch và kèm chút đáng yêu… đến nổi Ngọc mỉm cười và nói “ Hoàng đáng yêu quá à” Ngọc biết đó là nụ hôn đầu tiên của Hoàng…
Về nhà Hoàng thấy vui trong lòng lắm, và tự trách mình sao ngốc quá, coi trên tivi nhiều rồi mà cũng không biết hôn… Hoàng nhớ ánh mắt đó, giọng nói đó và cả đôi môi hồng nhỏ bé nữa… Cả đêm dường như không ngủ được, vì nụ hôn đó… vì nụ hôn đầu đời…
Chap 7 : Giải bóng rổ các CLB của tỉnh.
“Cuộc sống đối với con người dường như quá khắc nghiệt, đến một lúc nào đó khi quay đầu nhìn lại, bạn sẽ thấy cuộc đời con người quá ngắn ngủi và đầy nuối tiếc… Cái cảm giác hối hận và cắn rứt vì đã bỏ lỡ nhiều điều trong cuộc sống, những điều mà bạn chưa thể hoàn thành và có lẽ cũng không bao giờ hoàn thành được…chỉ đơn giản là vì thời gian không bao giờ quay trở lại…”
Kể từ sau đêm đi chơi đó Ngọc chính thức trở thành bạn gái của Hoàng, đối với Hoàng đó chính là món quà quý giá nhất mà thượng đế đã ban tặng cho Hoàng, từng hơi thở, từng nhịp đập của con tim Hoàng bây giờ luôn gắn liền với Ngọc. Hoàng đã trở thành một con người khác, sống cởi mở luôn vui vẻ và thể hiện sự quan tâm mọi người xung quanh bằng hành động ( trước đây Hoàng không bao giờ muốn mọi người xung quanh biết mình quan tâm đến họ, đôi lúc Hoàng chỉ âm thầm lặng lẽ và làm thôi, có lẽ vì Hoàng không muốn ai phá vỡ cái thế giới của riêng Hoàng không muốn ai quan tâm đến Hoàng, chỉ là muốn cho đi và không muốn nhận lại…)
Những tiết học trên trường chỉ tràn ngập tiếng cười và sự háo hức, mối sáng thay vì ngủ nướng một hai tiết, Hoàng luôn dậy thật sớm cái cảm giác háo hức và chờ đợi để gặp một người.. vì mỗi sáng Ngọc đi bộ chung với bạn đi học nên Hoàng không chở đi học mỗi sáng…
Khi đến trường Hoàng luôn đợi Nhân ở ngoài bãi gởi xe và cùng đi bộ vào giảng đường. Nói một chút về ngôi trường nơi Hoàng học, khuôn viên trường rất lớn, hầu hết tất cả mọi người đều phải đi bộ trong đó, các con đường đều được tráng nhựa đường, khoảng cách giữa các khoa khá lớn, đôi khi gần 1 km, hai bên đường lúc nào đầy các rừng thông sát nhau, xanh rì và cao vun vút, thỉnh thoảng mỗi sáng sớm còn có sương mù mờ mờ ảo ảo,thêm một chút cái lạnh của Đà Lạt tạo nên một cái không gian rất đặc biệt và một chút cảm giác bí ẩn, nhiều người nói đi bộ trong khuôn viên trường cùng với người mình yêu thật sự rất lãng mạn.
Hôm nay vẫn cái môn triết học vớ vẩn, một thứ thuốc buồn ngủ mà chỉ có thánh mới đỡ nổi. Hoàng đang đánh cờ carô cùng Ngọc, với trí thông minh của Hoàng thì thắng không phải là chuyện khó nhưng chưa có ván nào Hoàng thắng cả, chì vì Hoàng muốn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ khi thắng của Ngọc. Cả hai đang mê mẩn trong “tình yêu” thì điện thoại Hoàng rung lên…
- Hai tuần sau giải bóng rổ các CLB Tỉnh tổ chức, Hoàng rảnh không, em đánh cho đội của anh nha? Anh kiếm số điện thoại của em lâu rồi mà giờ mới tìm được,tin nhắn từ anh P, đội trường đội bóng rổ của tỉnh.
Trước đây Hoàng cũng là thành viên của đội kể từ sau khi Trung mất thì Hoàng không còn chơi nữa, tuy là thành viên nhỏ tuổi nhất nhưng khả năng chơi bóng của Hoàng điêu luyện và đầy chất kỹ thuật, đặc biệt là một trong số ít ỏi, nếu không phải nói là cực kì hiếm hỏi những người có khả năng Dunk trong giới bóng rổ của tỉnh lúc bấy giờ. Hoàng thoáng chần chừ, và nhớ về Trung, lần cuối cùng Hoàng chơi bóng rổ lúc đó có cả Trung nữa, ừ.. cũng đã một năm rồi.. một năm rồi Hoàng không còn đụng đến trái bóng, không còn theo đuổi niềm đam mê của mình nữa.. Niềm đam mê mà Hoàng đã theo đuổi 3 năm với ước mơ được chơi cho tuyển quốc gia.
Thấy Hoàng bỗng nhiên lặng đi, Ngọc liền hỏi
- Sao vậy Hoàng, có chuyện gì à?
- ừ cũng không có chuyện gì lớn hết Ngọc, trước đây Hoàng có chơi bóng rổ, sắp đến giải thi đấu các CLB, mấy anh trong đội nhắn tin kêu Hoàng tham gia!
- Woaaa, Hoàng biết chơi bóng rổ sao, Ngọc thích con trai chơi bóng rổ lắm, nhìn mạnh mẽ và manly lắm, Hoàng tham gia đi. Tham gia đi nhe, năn nỉ Hoàng đó….
Trước mặt người mình thương, trước đôi mắt long lanh như hai ngôi sao đó, làm sao Hoàng có thể từ chối được, chỉ cần Ngọc được vui dù chuyện khó khăn nhất Hoàng cũng sẵn sàng cố gắng làm cho bằng được.
- Okay, chỉ cần Ngọc vui là được, Hoàng sẽ tham gia giải lần này. Ngọc nhớ phải đến cổ vũ cho Hoàng nhe. Nhưng mà nói trước là Hoàng chơi dở lắm nhé, đừng cười Hoàng. Hì hì
- Hì, Hoàng có không đồng ý thì Ngọc vẫn tới xem Hoàng chơi bóng.
Ôi cái nụ cười đó, đôi mắt sáng lung linh đó sao làm cho trái tim Hoàng xao xuyến quá chừng, Hoàng thấy lòng mình thật ấm áp… “ Thật hạnh phúc khi có ai đó luôn bên cạnh mình, cùng chia sẻ những niềm vui, cùng san lấp những nỗi buồn và khiến mình cảm thấy không đơn độc trong thế giới này…”
Gần hai tuần trôi qua, mỗi sáng Hoàng đều dậy từ rất sớm chạy bộ để lấy lại thể lực đã mất đi do khoảng thời gian nghỉ chơi quá lâu, cùng với mổi buổi chiều tập luyện riêng với trái bóng phần nào Hoàng đã lấy lại được cảm giác bóng, tuy nhiên Hoàng biết được một điều rằng sức bật của chân mình không còn được như xưa nữa, có lẽ không Dunk được nữa rồi, những cú dunk luôn làm cả khán đài phải rộn ràng và ồ lên, Hoàng cảm thấy nhớ cảm giác đó, cái cảm giác làm khuấy động cả một không gian rộng lớn…
Rồi cái ngày đó cũng đến, một buổi sáng ngày chủ nhật,ngày khai mạc giải đấu… Hoàng dậy thật sớm, nhớ tới Ngọc như là một nguồn sinh lực vô tận đem đến cho Hoàng mỗi ngày mới… Trường của Hoàng là nơi tổ chức giải thi đấu vì có nhà thi đấu đạt tiêu chuẩn quốc tế, Hoàng mặc áo khoác màu trắng, chân mang đôi Jordan Air màu đen ưa thích, bận bộ đồ bóng rổ màu xanh da trời là đồng phục của đội và cũng là màu ưa thích của Ngọc… bước vào nhà thi đấu, Hoàng khẽ rùng mình khi bước vào nhà thi đấu … không phải vì cái lạnh của thời tiết, mà vì cái cảm giác háo hức, cái cảm giác hứng khởi trước gần 2000 người trong nhà thi đấu nhưng đặc biệt nhất là có sự hiện diện của ai đó, nguồn động lực khiến Hoàng thi đấu… Hôm nay đội Hoàng sẽ đánh trận khai mạc vì là đội được xếp hạt giống của giải.. Đang đứng nói chuyện với các anh trong đội thì Hoàng thấy thấp thoáng bóng dáng quen thuộc đó, dáng người nhỏ bé với mái tóc dài bóng và đen óng…
Ngay giây phút đó, khi Ngọc xuất hiện, Hoàng cảm thấy cơ thể mình như tràn trề sinh lực, dường như mang đến cho Hoàng một niềm tin rất lớn, niềm tin vào những điều khó khăn nhất mà Hoàng sẵn sàng đương đầu và vượt qua... Ngọc không ngồi dưới khu vực dành cho cầu thủ và người nhà, mà chỉ chọn một chỗ ngồi ngay trên khán đài, Hoàng không nói chuyện được với Ngọc khi Ngọc đến mà chỉ nhận được một ánh mắt dịu dàng và nụ cười ấm áp của Ngọc, đối với Hoàng có lẽ như vậy là đủ rồi...
Hoétttttt, tiếng còi khai cuộc trận khai mạc, Hoàng nằm trong đội hình xuất phát chính của đội, ngay phút đầu tiên, bằng lợi thế chiều cao và sức bật của mình, Hoàng đã sớm dành được bóng... Trong suy nghĩ của Hoàng, phải đánh phủ đầu ngay từ đường bóng đầu tiên, phải áp đảo tinh thần của đối phương bằng một đường tấn công thật đẹp và đầy uy lực.. Và rồi Hoàng bức phá tốc độ, một mình dẫn bóng và vượt qua hai đối thủ.. Một người có chuyên môn cao khi đứng xem bên ngoài sẽ nhận xét rằng: Hoàng chơi quá cá nhân. Nhưng đó mới là Hoàng, Hoàng tự tin với khả năng và kĩ thuật của mình, đôi lúc thắng thua của một trận đấu sẽ thay đổi chỉ vì một điểm nhấn, chỉ vì một khoảnh khắc, và điểm nhấn đó, ngay tại trận đấu này ngay tại khoảnh khắc này chính là Hoàng... Trong vòng 3 điểm bên sân đối phương chỉ còn một hậu vệ và một trung phong, nhưng có lẽ thật khó để có một cú kết thúc hoàn hảo, trong phút chốc hai người đó đã kịp bao vây Hoàng, thật khó để Hoàng có thể thoát ra và chuyền cho đồng đội chứ đừng nói đến chuyện ghi điểm... Thế rồi bằng một động tác giả, hai người đang theo kèm Hoàng liền khép góc phía bên phải, vù ù ù ù.. chỉ kịp nghe một tiếng vù, Hoàng xoay người một cách nhanh chóng, một động tác quá nhanh quá hoàn hảo, khi mọi người còn đang bất ngờ trước kĩ thuật điêu luyện của Hoàng thì... Rầm!!!!!! Một cú úp rổ ( dunk) cực kì mạnh mẽ và đầy uy lực của Hoàng. Cả khán đài dường như im lặng trong một lúc rồi bất chợt ồ lên như muốn vỡ tung
-waooooo..nữa đi nữa đi số 11
-Đẹp wá Hoàng ơi, nữa đi bạn. Tiếng của các đội bóng khác
-Anh đẹp trai chơi hay quá.. tiếng các khán giả nữ ngồi gần đó hét lên
Nếu thật sự là một dân chơi bóng rổ, các bạn sẽ hiểu được cái khoảnh khắc đó, khi nhìn thấy một cú dunk ngay trước mặt, cái cảm giác đầu tiên sẽ là nổi da gà, cái cảm giác rạo rực trong con người bạn trỗi dậy một cách mãnh liệt.. Tiếng la ó trên khắp khán đài, người thì la hét, người thì vỗ tay còn bên dưới sân đâu, đối phương của Hoàng như chết lặng.. Hoàng nhẹ nhàng bước về sân nhà, tay phải giơ lên trời, đôi mắt lạnh lùng và không biểu lộ một chút cảm xúc.. Rồi sau đó, mắt Hoàng chỉ nhìn về một hướng... Ngọc vẫn ngồi đó mỉm cười thật tươi với Hoàng, có lẽ Ngọc cảm thấy vui và tự hào lắm, Ngọc không ngờ rằng Hoàng lại chơi hay đến thế... Trận đấu đó đương nhiên phần thắng thuộc về đội của Hoàng, những trận sau đội Hoàng vẫn thắng nhưng Ngọc bận và không đến xem Hoàng thi đấu được, chẳng mấy chốc đã đến trận chung kết...chẳng mấy chốc Hoàng đã gần đạt được điều mình muốn, đó là đem đến niềm vui cho Ngọc..
Chap 8 : Trận chung kết và cảm giác bị bỏ rơi…
Sau những trận đấu, dường như trận nào cũng có dấu ấn của Hoàng, chỉ có điều trong lòng Hoàng nặng trịu, vì trong mỗi trận đấu đó lúc nào cũng đông nghẹt sự hiện diện của mọi người nhưng bóng dáng thân quen đó không hiện diện ở nơi này, Hoàng chỉ cần bóng dáng đó mà thôi, Hoàng nhớ nụ cười ấm áp đó mỗi khi mình ghi điểm…
Đà lạt vẫn mưa rả rích, từng cơn mưa xối xả như trút nước, nặng nề và lạnh lẽo như tâm trạng Hoàng bây giờ..
Rồi Hoàng khẽ cầm lấy cái điện thoại và nhắn tin cho Ngọc
-Ngày mai trận chung kết rồi, Ngọc nhớ đến xem Hoàng thi đấu nhé? Được không
-Ok Hoàng, mấy bữa trước mình bận nè, ngày mai mình sẽ đến xem
-Ngọc hứa nhe^^
-Ngọc hứa.
-Hoàng nhớ Ngọc lắm…
-Ngọc cũng nhớ Hoàng, mấy bữa này mình ít gặp nhau, xin lỗi Hoàng nhe, vì mình bận việc nhà quá. Chúc Hoàng ngủ ngon nhé.
- Phù thủy đáng iu ngủ ngon nhe…( đó là cái nick name Hoàng đặt riêng cho Ngọc, vì Ngọc như một phù thủy dễ thương và tốt bụng đã bỏ bùa Hoàng, làm cho Hoàng cứ nhớ và nghĩ về Ngọc cả ngày mỗi khi không ở bên cạnh Ngọc)
Cơn mưa rồi cũng tạnh, buổi sáng thật trong lành và bình yên.. Rồi cái ngày mà Hoàng chờ đợi cũng đến, ngày mà Hoàng sẽ chứng minh chỉ cần Ngọc muốn và cảm thấy vui ve, dù là chuyện gì Hoàng cũng sẽ cố gắng và làm đến cùng…
….
-Hoàng em sao vậy, hôm nay em chơi không tập trung gì cả, cứ như thế này đội mình sẽ thua mất thôi.. em chuyền bóng cũng không chính xác, kĩ thuật như em sao từ hiệp 1 đến giờ mà để đối phương lấy bóng hoài thế?
Tỉnh tảo lại đi em, đừng chơi như người không hồn nữa!!!
- Em xin lỗi anh p, em sẽ cố gắng ạ.
Mắt Hoàng thoáng buồn, đôi mắt lạnh lùng và luôn rực lửa trong mỗi trận đấu dường như không tồn tại trong ngày hôm nay.
Ngọc đã không đến, trong suốt trận đấu mắt Hoàng chỉ đảo quanh các khán đài mong là sẽ gặp được Ngọc…
Nhưng có lẽ là Ngọc sẽ không đến nữa rồi.
“ Đừng lo Hoàng, rồi Ngọc sẽ đến, cô ấy hứa với mình rồi mà” Hoàng tự an ủi với lòng mình
“ Dù thế nào Ngọc cũng không bỏ rơi mình đâu”
“ Nhưng Ngọc cũng chỉ đi học như mình, không đi làm thêm, đây cũng không phải là nhà của Ngọc, Ngọc có thể bận việc gì được chứ?”
“ Hay là Ngọc có chuyện gì rồi, sao mình thấy lo quá”
Cứ như thế, hàng trăm suy nghĩ cứ vẩn vơ trong đầu của Hoàng…
-Hoàng ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Hoàng nghe thấy có tiếng kêu mình, trong lòng mừng thầm, Ngọc đã đến rồi.. dường như Hoàng như trút được gánh nặng trong lòng, đang đè nặng lên đôi tay và đôi chân của Hoàng.
Hoàng vội quay đầu lại, miệng cười tươi…Nhưng..nhưng đó không phải là Ngọc, mà là Linh bạn thân của Ngọc
- Ngọc bận không đến được Hoàng ơi, nãy giờ L ngồi trên khán đài B, Ngọc mới nhắn tin cho Linh. Hoàng cố lên nhe, trận này phải thắng mới được, phải làm rạng danh lớp mình nhé^^
- Ừ Hoàng biết rồi, cám ơn Linh nhiều nhe.
Nếu như lúc này mọi gánh nặng như được trút hết, thì bây giờ đối với Hoàng, nó còn nặng nề hơn nhiều.. mọi suy nghĩ chỉ xoay quanh một câu hỏi “ Tại sao Ngọc lại không đến ”
Tỉ số hai đội hiện giờ đang hơn nhau hai điểm đội Hoàng bị dẫn trước, và thời gian trận đấu chỉ còn 3 phút, 3 phút là quá nhiều để thực hiện một cuộc lật đổ đối với Hoàng.
Đội của Hoàng đang được quyền phát bóng trong vòng cấm địa của đối phương… Tóc tóc… tóc tóc từng giọt mồ hôi rơi xuống sàn thi đầu,từng giọt mồ hôi chảy dài từ trên trán xuống mắt Hoàng, sao Hoàng thấy cay mắt quá…
Mắt Hoàng nhòa đi, Hoàng cảm thấy không còn đứng vững trên đôi chân của mình nữa, thình thịch thình thịch.. từng nhịp đập của Hoàng trở nên nặng nề. Hoàng đã kiệt sức, thể lực của Hoàng đã cạn kiệt, Hoàng thầm trách mình vì quãng thời gian bỏ chơi bóng rổ qua lâu… Hoàng khổng thể tập trung suy nghĩ mọi chuyện nữa, trong Hoàng lúc nãy chỉ có ẩn số mang tên Ngọc, Hoàng chỉ nghĩ về Ngọc…ừ, sao Hoàng thấy nhớ Ngọc quá….
- Hoàng, bóng kìa!!!!!!!!!!!!!!!!! Tiếng anh P vang lên
Hoàng chợt bừng tỉnh, giật mình trở về với hiện tại. Bóng đang lơ lửng ở trên bảng rổ, Hoàng nhảy lên bắt lấy trái bóng… Rầm!!!!!!!!!!
Cả khán đài trở nên im lặng một cách lạ thường, không phải vì những cú dunk, không phải vì những cú lên rổ đẹp mắt cũng không phải là một cú ném 3 điểm.. mà vì hình ảnh số 11 đang nằm trên sàn đấu và đầy đau đớn..
Hoàng cảm thấy chân mình đau quá, cảm giác như ngàn mũi kim châm vào chân mình, Hoàng cảm thấy cái không gian này trở nên ngột ngạt và nặng nề vô cùng… Hoàng đã bị số 9 chơi tiểu xảo, cũng vì sự không tập trung của mình mà bị người ta gài chân và không tiếp đất được ( Giải thích cho các bạn một chút, trong môn bóng rổ, muốn chơi xấu và chơi tiểu xảo với đối phương dễ hơn nhiều so với môn bóng đá, đôi lúc bi gãy chân, gãy sống mũi chỉ vì không cẩn thận và mất tập trung là chuyện bình thường)
Hoàng chợt cười mỉm, nụ cười đó không phải vì vui vẻ, vì hạnh phúc mà có một chút gì đó cay đắng…
Rồi đội của Hoàng thua trận đấu đó, sự thật là ai cũng đổ lỗi cho Hoàng, các anh lớn tuổi không ngừng chửi và la mắng Hoàng. Hoàng không giận, trong suy nghĩ của mình, Hoàng cảm thấy thật sự trận đấu này thua là vì Hoàng.. Nếu là Hoàng trước đây, thì có lẽ Hoàng sẽ không để yên cho thằng số 9 đó, nhưng Hoàng không còn quan tâm đến những chuyện đó nữa… “ Sao Ngọc lại không đến” Suy nghĩ duy nhất trong đầu Hoàng lúc này…
Chân Hoàng bị lật sơ mi nặng, bó bột hai tuần thì sẽ đi lại bình thường được nhưng Hoàng không còn được chơi những môn thể thao nặng nữa, ừ thì sẽ không còn cái mơ ước nào nữa.. Cho đến tận ngày hôm nay, những lúc trời lạnh Hoàng vẫn còn cảm nhận được cái đau trong chân phải của mình, nhưng Hoàng không trách ai cả, mỗi khi cái chân đau tái phát chỉ có một suy nghĩ trong lòng của Hoàng “ Ngày đó, sao Ngọc lại không đến”
Cơn gió thoáng qua, anh vẫn cảm nhận được những mùi hương của em quanh đâu đây, mùi vị của mưa, cái gay gắt của nắng dường như không thể làm anh ướt át hay ấm áp... người anh yêu ơi, em không còn nữa, và anh cũng sẽ không còn nữa.. Mình gặp nhau em nhé, anh đang đứng nơi đây rồi,anh đang đứng trên đồi thông tin, nơi cô bé ngày nào luôn ở bên anh.. Và rồi anh sẽ được gặp em, anh được gặp em như anh sống lại trong từng hơi thở...gió có thể cuốn em đi, cuộc sống có thể đưa em đi mất, nhưng không có gì có thể cướp mất em từ trong trái tim anh... Đến những hơi thở cuối cùng rồi, ai sẽ thay anh nói lời yêu em...Khi anh nhắm mắt, anh sẽ lại được gặp em...
Anh yêu em...
Chap 9 : Nỗi nhớ kéo dài…
Sau trận chung kết, Hoàng về nhà với cái chân bó bột nhưng Hoàng không quan tâm đến điều đó, điều Hoàng quan tâm là “ Tại sao Ngọc lại không đến, có phải có chuyện gì xảy ra với Ngọc không?” Buổi chiều hôm đó, Nhân xuống chơi và thăm cái chân của Hoàng, vừa bước vào phòng thì Hoàng thấy khá lộn xộn, chiếc cúp vô định của những năm trước vỡ tan tành, những chiếc huy chương mỗi chiếc văng lăn lóc một nơi, Hoàng ngồi dưới đất tay cầm điếu thuốc và dựa lưng vào tường. Thấy Nhân, Hoàng mở miệng:
- Mới xuống hả mày, làm điếu thuốc không?
- Sao vậy Hoàng, sao mày đập phá lung tung vậy ?
- à, cũng chẳng có gì, tao chán chơi bóng rổ rồi, không bao giờ tao đụng đến trái banh nữa
-Có chuyện gì vậy, kể tao nghe coi. Nhân hỏi
- Không có gì đâu mày đừng lo, đơn giản là tao chán cái môn bóng rổ thôi
Rồi hai thằng ngồi nói chuyện trên trời dưới đất, hai tiếng sau thì Nhân về. Lòng Hoàng nặng trĩu, có thể giải đấu không quan trọng, danh hiệu cũng chẳng là gì nhưng Hoàng khó chịu vì không thể dành chức vô địch như là một món quà dành cho Ngọc. Cà ngày không liên lạc được với Ngọc, trong lòng Hoàng cứ như lửa đốt, cái cảm giác khó chịu và bứt rứt vô cùng, cái cảm giác bất lực chỉ biết ngồi yên một chỗ. Phải đến hàng chục cuộc gọi, hàng trăm cái tin nhắn cho Ngọc nhưng đều không có kết quả. Và rồi đến tối, Hoàng nhận được điện thoại của Ngọc
- Ngọc xin lỗi Hoàng, hôm nay Ngọc có việc bận đột xuất không đến xem Hoàng thi đấu được, nghe nói Hoàng bị chấn thương nặng lắm phải không, Hoàng còn đau lắm không?
- Sao cả buổi chiều không liên lạc được với Ngọc, Hoàng lo lắm Ngọc có biết không? Hoàng liền hỏi Ngọc mà không cần phải để ý đến những câu hỏi kia, có lẽ vì qua lo lắng cho Ngọc.
- Điện thoại Ngọc hết pin lúc nào mà không biết, Ngọc không để ý. Hoàng đừng giận Ngọc nha!
- Ừ, tại Hoàng quá lo lắng cho Ngọc thôi, Ngọc có biết không? Dù thế nào Hoàng cũng không bao giờ giận Ngọc đâu. Hoàng không sao,hai tuần nữa sẽ đi học lại thôi, tại Hoàng chơi dở nên bị dính chấn thương thôi. Xin lỗi Ngọc, xin lỗi vì đã không thực hiện được lời hứa là sẽ vô địch…
- Hoàng dừng nói vậy mà, Hoàng chơi hay lắm Ngọc rất thích, Hoàng phải giữ gìn sức khỏe thật tốt để mau lành bệnh nhé, để Ngọc còn gặp Hoàng ở trên lớp nữa chứ!
- Ok Hoàng sẽ cố gắng để sớm gặp Ngọc…
Hoàng muốn nói rằng mình nhớ Ngọc lắm, nhớ rất nhiều, nhớ đến mức trong lòng thật buồn và khó chịu lắm nhưng dường như có một thứ gì đó khiến Hoàng không thể thốt nên lời…
Những ngày sau đó, mặc dù mỗi ngày vẫn nói chuyện với Ngọc, nhưng Hoàng vẫn cảm thấy trong lòng hụt hẫng và cô đơn lắm, có lẽ vì Hoàng quá nhớ Ngọc.. Hoàng tự hỏi đây có phải là cảm giác yêu một người không? Từ lúc nào Hoàng đã yêu Ngọc?.. Có lẽ ngay từ cái nhìn đầu tiên, ngay từ giây phút nhìn thấy Ngọc, thấy ánh mắt ấm áp đó, thấy nụ cười ngọt ngào và yên bình đó.. Mọi người có thể gọi đây là tình yêu sét đánh ngay từ cái nhìn đầu tiên, với riêng suy nghĩ của Hoàng, dường như đó là định mệnh, là số phận của Hoàng đã đưa Ngọc đến với Hoàng…
Một ai đó đã nói “trong thế giới này không có gì gọi là định mệnh, gọi là số phận mà tất cả dường như chỉ là một sự tình cờ…”
Nếu như tất cả chỉ là một sự tình cờ, vậy tại sao đậu hai trường và gia đình muốn Hoàng học ở HCM nhưng Hoàng vẫn ở lại Đà Lạt ?
Nếu như tất cả chỉ là một sự tình cờ, vậy tại sao ngày đó Ngọc lại cất tiếng hát lên và làm Hoàng tỉnh giấc?
Nếu như tất cả chỉ là một sự tình cờ, vậy tại sao Ngọc lại phải đi một quãng đường xa đến 700 km để học ở Đà Lạt mà không phải là nơi khác
Ồ không, đó là định mệnh.. định mệnh đã đưa Ngọc đến với Hoàng !!!
Có thể Ngọc không đẹp như những cô gái xung quanh Hoàng, không học giỏi như những người bạn của Hoàng, cũng không có gì đặc biệt với những người khác.. Nhưng đối với Hoàng, Ngọc là ngôi sao sáng nhất mà ngôi sao đó lúc nào cũng tỏa sáng trong lòng của Hoàng mà không bao giờ vụt tắt. Ở bên cạnh Ngọc, Hoàng cảm thấy mình trở thành một con người hoàn hảo…
Hai tuần trôi qua đối với Hoàng sao mà dài quá, tưởng như dài hàng thế kỷ.. tik tok tik tok từng phút từng phút trôi qua chậm chạp.. Ngày nắng có,mưa có…từng cơn mưa kéo dài và cứ rả rích ngày đêm, khiến lòng của Hoàng càng trở nên trống vắng và nặng trĩu.
Nỗi nhớ đó cứ kéo dài cả ngày, cà đêm và đến trong những giấc mơ Hoàng cũng thấy Ngọc… Tiếng hát trong máy tính như càng làm nỗi nhớ đó lớn hơn nhiều lần, cả bài hát dường như cũng hiểu được tâm trạng Hoàng lúc này từng nỗi nhớ cứ da diết cứ du dương rồi đột nhiên trở nên mãnh liệt như ngọn lửa, ngọn lửa thiêu đốt nỗi lòng của Hoàng…
Thứ hai anh chờ đợi
Thứ ba anh vẫn chờ đợi để gặp
Để biết em có khỏe không
Thứ tư em vẫn không ở đây, ngay cả buỗi sáng cũng như sau đó
Thứ năm vẫn là sự trống vắng
Thứ sáu thứ bảy hay ngay cả chủ nhật, không có ngày nào là anh không nhớ em
Ngày đó còn xa nữa không?
Anh phải chờ bao lâu, ngay cả anh cũng không rõ, bao nhiêu tháng và bao nhiêu năm
Bao nhiêu kỷ niệm của chúng ta, anh sẽ không quên nó đâu …
Hai tuần nặng nề cũng trôi qua, những nỗi nhớ đó cũng được đến ngày bù đắp, rồi cũng đến ngày Hoàng được gặp lại Ngọc… Ngày mai đã là ngày Hoàng lại đi học, sáng nay Nhân xuống chở Hoàng đi cắt bột… Rồi tấp vào một quán cà phê…Hoàng hít một hơi thật sâu, mùi thơm của café sao mà đậm đà quá, đôi lúc Hoàng cảm thấy nhớ vô cùng cái hương vì này, hương vị chỉ có ở đà lạt, mùi thơm của café, hương vị đắng đậm đà nhưng không gắt ở cổ, thêm cái vị béo ngậy của sữa.. thêm một điếu thuốc nữa, ôi có lẽ thiên đường là đây… Bỗng Hoàng và Nhân nghe thấy tiếng xe rú rất to, cái tiếng động của pô nghe sao sướng lỗ tai quá, vù ù ù ù một chiếc xe hơi màu đỏ chạy qua… Đó là chiếc xe ưa thích nhất của Hoàng ở thành phố này và cũng là ước mơ của Hoàng, cái tiếng gầm rú, cái tốc độ nhanh xé gió và một cái body kit quá tuyệt vời, dường như đó là một kiệt tác của con người (Tốc độ và xe hơi cũng là một trong những niềm đam mê của Hoàng)
Haizzz Hoàng thở dài và lại nhớ về chuyện ngày xưa…Lạch cạch lạch cạch,tiếng quạt trên trần nhà cứ quay một cách nặng nề.. Mùi của thuốc sát trùng cứ xộc vào mủi của Hoàng, thỉnh thoảng lại có tiếng trở mình khe khẽ, tiếng rên đau và kêu la của ai đó.Tít tít …tít tít, máy thở oxy cứ đều đặn kêu thỉnh thoảng lại đứt quãng và không dừng lại, một ai đó lại ra đi… Hoàng khẽ mỉm cười, như cười chính bản thân mình… Không gian trở nên sao ngột ngạt và tù túng quá…
Khi đọc các bạn sẽ cảm thấy có một số chi tiết như nằm ở ngoài truyện và lạc đề, nhưng các bạn cứ bình tĩnh Tất cả đều có liên quan đến nhau trong suốt câu truyện và đi từ những bất ngờ này đến bất ngờ khác
Một ngày nặng nề nữa lại trôi qua,đã 2h sáng rồi Hoàng vẫn không ngủ được mà nằm trằn trọc lăn qua lăn lại trên cái giường nhỏ xíu, không gian sao lúc nào cũng chật chội và ngột ngạt đến thế… Hoàng cảm thấy được nỗi đau trong cơ thể mình, như thể là từng tế bào bị xé tan.. Dường như chỉ có một liều thuốc giảm đau… Mở điện thoại ra, Hoàng mở một một đoạn mp4 có tên : Angel…
28.12.2007
“ Bạn Hoàng có thấy bạn Ngọc dễ thương không, Ngọc thích Hoàng nhiều lắm đó.. Chụt chụt…”
Nhìn thấy những hình ảnh của Ngọc như là Hoàng được sống lại thêm một lần nữa, cái giọng nói ngọt ngào và ánh mắt hồn nhiên đó.. Ngọc đội cái nón len màu hồng, trên cổ khoác cái khăn len màu nâu.. Một thoáng Hoàng cảm thấy hạnh phúc, hạnh phúc vì vẫn còn thấy được những hình ảnh của Ngọc. Và rồi những giọt nước khẽ lăn dài trên đôi mắt của Hoàng "Ừ vì anh quá nhớ em, Ngọc"
Ngày hai đứa đi chơi ở thác Datala, Ngọc hồn nhiên như một thiên thần, cái nét dể thương vô cùng thuần khiết của Ngọc khiến trái tim Hoàng luôn cảm thấy ấm áp và an toàn. Dường như ở bên cạnh Ngọc không điều gì có thể khiến Hoàng cảm thấy lo sợ, thậm chí là cả cái chết…
Chap 10 : Đừng khóc nữa Ngọc, đơn giản là vì anh yêu em…Nụ hôn thứ hai!
Rồi những ngày chờ đợi cũng qua nhanh, Hoàng lại được gặp Ngọc… Hoàng vui lắm, vui như một đứa trẻ hồn nhiên. Vẫn Ngọc ngồi cạnh đó, vẫn giảng đường đó,hai đứa lại ngồi cùng nhau nói chuyện. Trong lòng Hoàng vẫn hơi buồn, có lẽ vì cái cảm giác bị bỏ rơi chưa hề nguôi ngoai. Câu trả lời tại sao Ngọc lại không đến dường như không thể làm vừa lòng Hoàng, có một chút gì đó không hợp lý nhưng Hoàng không gặng hỏi Ngọc, Hoàng không quan tâm đến nó nhiều, chỉ cần Ngọc vui là được đó mới là điều quan trọng nhất..
Những ngày tháng hạnh phúc nhất cũng đến với Hoàng, những buổi sáng cùng nhau đi học, nhưng lúc cùng nhau ăn trong căn tin hay những lúc cùng nhau học trong thư viện.. khi học tuy hai đứa chỉ im lặng nhìn nhau và không nói chuyện nhưng trong những ánh mắt đó, Ngọc sẽ cảm nhận được cái tình cảm ấm áp và vô tận mà Hoàng dành cho Ngọc, nó nhẹ nhàng không bộc lộ một cách mãnh liệt ra ngoài.. trong tim Hoàng tình cảm đó như một ngọn lửa, ngọn lửa không bao giờ bị dập tắt… Không biết bao nhiêu kỷ niệm đã đến với hai đứa khi bên nhau, chỉ biết thời gian đó mỗi phút giây bên cạnh Ngọc đều là những khoảnh khắc tuyệt vời và kì diệu nhất đối với Hoàng.
Thi học kỳ cũng trôi qua, cả hai đều có một kết quả khá tốt, riêng Hoàng được thêm học bổng của trường. Số tiền đó Hoàng dùng để mua một cặp nhẫn dành riêng cho hai đứa.. Hoàng vui lắm, đây là lần đầu tiên Hoàng mua một món quà có ý nghĩa to lớn cho Ngọc, cho người mình yêu thương ! Mỗi lần nắm tay Ngọc, mỗi lần để hai cái nhẫn chạm nhau, cảm giác hạnh phúc lại dâng trào trong lòng Hoàng, một cảm giác mãnh liệt nhưng cũng không kém phần ngọt ngào và vô cùng ấm áp.
Ngày mẹ Hoàng sắp trở về Hà Nội ( ba mẹ Hoàng ly dị ), cả nhà nấu một bữa cơm đạm bạc và giản dị. Điều đặc biệt là có cả Ngọc, bữa cơm đó có ba mẹ, có Hoàng và cả Ngọc.
Mọi người cùng ăn cơm và thỉnh thoảng lại...